Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 169: Tà Đạo Giang Hồ 169
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Chưởng quỹ cũng không cần đến nữa đâu."
Thẩm Thu đứng dậy tiễn khách ra cửa, khẽ nói:
"Trong nhà ta còn có người thân, ta không muốn nổi danh, chỉ muốn giữ cái tiêu cục này sống qua ngày đoạn tháng, mong chưởng quỹ tạo điều kiện cho."
Chưởng quỹ Ẩn Lâu cười híp mắt gật đầu. Ông ta vuốt râu bảo:
"Thiếu hiệp à, lão phu nhìn thấu chuyện giang hồ, cũng hiểu tâm ý của ngươi. Nhưng nghe lão phu khuyên một câu: Có những chuyện muốn tránh cũng không tránh được đâu. Thay vì để kẻ khác giẫm lên đầu mình, chi bằng hãy đi trước một bước, đạp lên đầu chúng mà thẳng tiến mây xanh. Cái giang hồ này vốn dĩ đầy rẫy hạng cầu danh trục lợi như lũ sói đói. Ngươi giả làm lợn, sói sẽ hung ác vây quanh; nhưng nếu ngươi là hổ gầm vang rừng, chúng tự khắc sẽ lùi xa ba thước."
Vị chưởng quỹ đưa tay vỗ vỗ lên cánh tay Thẩm Thu, ý vị thâm trường:
"Ý của lão phu là, hổ báo thì phải kết giao với cùng loại. Khi mãnh thú tụ hội, làm gì có chỗ cho hạng heo lợn? Nếu sau này có ý định, vị trí trên Giang Hồ Bảng sẽ luôn dành cho thiếu hiệp, muốn vang danh thiên hạ cũng chỉ trong chớp mắt mà thôi. Thiếu hiệp hãy suy nghĩ cho kỹ."
...
Thẩm Thu ngoài miệng nói muốn tu thân dưỡng tính, trông coi tiêu cục nhỏ sống qua ngày, nhưng trời chẳng chiều lòng người. Chỉ hai ba ngày sau, rắc rối đã tìm đến tận cửa.
Hôm ấy vào lúc sáng sớm, Thẩm Thu cầm Minh Hồng đao diễn luyện xong một lượt Quy Yến đao thuật. Chiêu Tuyệt Ảnh Thất Sát y mới bắt đầu luyện, khi vung đao đã thấp thoáng hiện ra một vệt đao ảnh mờ ảo. Ngư Tràng Công cũng vừa mới nhập môn, đêm qua y đã đả thông được hai đại huyệt ở chân. Muốn vận dụng thuần thục thì vẫn cần phải khổ luyện thêm.
Y đang định luyện thêm một lượt nữa thì nghe thấy tiếng ồn ào truyền vào từ phía cổng tiêu cục. Thẩm Thu nhíu mày, nói với Thanh Thanh đang đứng một chân trên cọc gỗ, mắt bịt vải đen để rèn luyện thăng bằng:
"Ngươi đi xem xem ngoài cửa có chuyện gì mà ồn ào thế?"
Thanh Thanh vẫn đứng im, thân hình hơi lảo đảo, lấy hơi hét lớn về phía sảnh trước:
"Tiểu Thiết! Mau ra xem ngoài cửa có chuyện gì đi!"
"Ồ."
Gã thiếu niên Chiết Thiết đang lau bàn đáp lời một tiếng rồi đứng dậy đi ra cửa. Gã thiếu niên cao lớn này tính tình rất thật thà, chất phác, mấy ngày nay bị Thanh Thanh sai bảo đủ điều cũng không hề cáu kỉnh. Tính tình thì tốt, mỗi tội sức ăn quá lớn. Một bữa hắn ăn bằng ba người như Thẩm Thu cộng lại, nhưng nhìn khối cơ bắp cuồn cuộn trên người hắn thì cũng hiểu được vì sao hắn lại là một "vua dạ dày" như vậy. Hắn còn vụng về khen ngợi tài nấu nướng của Thẩm Thu, rõ ràng là muốn tạo mối quan hệ tốt với y.
Nói một cách công tâm, Thẩm Thu không hề ghét gã thiếu niên này. Hắn tâm tính ổn định, làm việc chu đáo, lại chịu khó, một mình hắn đã dọn dẹp sảnh trước sạch sẹo tinh tươm, tốt hơn hẳn con bé Thanh Thanh lười biếng.
Chỉ là, trên người hắn có quá nhiều bí mật. Đến cả cao thủ võ lâm như Mặc Hắc còn phải nhờ Mặc gia Cự Tử xử lý, điều này khiến một kẻ vừa thoát khỏi rắc rối như Thẩm Thu không nỡ lòng thân cận quá mức.
Y không chủ động dò hỏi bí mật về thiếu niên Chiết Thiết.
Theo bản năng, y cảm nhận được đây là một rắc rối lớn, tốt nhất bản thân không nên tự mình nhảy vào hố, càng phải giữ chặt Thanh Thanh, đừng để nha đầu ngốc nghếch này lao đầu vào theo.
Chẳng bao lâu sau, Chiết Thiết đã chạy về báo tin.
Hắn lộ vẻ nghi hoặc nói với Thanh Thanh và Thẩm Thu:
"Ngoài cửa có một thiếu niên mặc đồ tang, luôn miệng đòi gặp Thẩm Thu đại ca, hàng xóm láng giềng đều đang vây lại xem náo nhiệt."
Thẩm Thu ngừng tay đao, quay sang hỏi Chiết Thiết:
"Ngươi đã hỏi tên họ chưa?"
"Hỏi rồi."
Thiếu niên Chiết Thiết gật đầu, gương mặt hàm hậu đáp:
"Ngươi nói mình tên Dịch Thắng, là con trai duy nhất của đại tiêu đầu Dịch Kha đại hiệp thuộc Dịch Gia tiêu cục."
"Bạch!"
Thanh Thanh vốn đang nỗ lực giữ thăng bằng trên cọc gỗ, nghe vậy bỗng nhiên ngã nhào xuống đất. Nàng vội tháo dải băng đen che mắt, vừa xoa mông đứng dậy vừa lo lắng nhìn sư huynh.
Thẩm Thu nháy mắt với nàng, ra hiệu đừng hoảng loạn.
"Ta đi xem thử."
Thẩm Thu ném thanh Hồng Minh đao cho Chiết Thiết. Hắn đưa tay đón lấy rồi thu đao vào bao, động tác thuần thục đến cực điểm, khí thế lúc thu đao còn mang chút phong thái của một bậc võ học đại gia.
Điều này khiến Thẩm Thu nheo mắt quan sát.
"Hai người các ngươi cứ ở trong sân. Thanh Thanh tiếp tục luyện công, đừng đi ra ngoài. Chiết Thiết đi rửa rau cá rồi vo gạo đi, trưa nay chúng ta ăn cá chép chua."
Thẩm Thu dặn dò vài câu rồi rảo bước vào tiền sảnh, mở to cửa lớn.
Trước mắt y là một thanh niên tầm mười bảy mười tám tuổi, mặc áo tang trắng, đầu thắt khăn tang, tay cầm thanh trường kiếm còn trong vỏ. Đôi mắt hắn đỏ rực, đứng sừng sững như cột trụ giữa đất.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook