Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 177: Tà Đạo Giang Hồ 177
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tiểu nha đầu lại đảo mắt, nhớ ra chuyện gì đó thú vị liền cười hì hì:
"Lúc trước huynh còn thầm thương trộm nhớ Dao Cầm tỷ tỷ, giờ lại bảo không cầu nàng ưu ái, cứ như thật sự vung đao cắt đứt tơ vương vậy. Nhưng dạo gần đây Dao Cầm tỷ tỷ toàn hỏi thăm về huynh thôi. Hì hì, sư huynh, không lẽ huynh thật sự đổi tính đổi nết, đến cả linh hồn cũng thay luôn rồi sao?"
Lời Thanh Thanh nói vốn chỉ là vô tâm, nhưng lọt vào tai Thẩm Thu lại khiến sắc mặt y biến đổi.
Thấy vẻ mặt sư huynh bỗng chốc trầm xuống, tiểu nha đầu thầm kêu không ổn, biết mình lỡ lời. Hai người bọn họ ở chung dù không nói ra nhưng vốn có một sự kiêng dè ngầm. Từ sau chuyện ở núi Thái Hành, trong lòng Thanh Thanh đã nảy sinh nghi hoặc, tại sao sư huynh lại thay đổi lớn đến thế? Nhưng nàng vốn thông minh nên chưa bao giờ chủ động hỏi, Thẩm Thu cũng không bao giờ đề cập tới.
Vậy mà hôm nay, bí mật ấy lại bị một câu nói vô tình khơi ra.
"Muội nói bừa thôi mà, được chưa? Huynh đừng giận nhé."
Thanh Thanh nhào tới nắm lấy tay Thẩm Thu, trong mắt tràn đầy vẻ hối lỗi. Nàng định nói thêm gì đó nhưng đã bị Thẩm Thu ngăn lại. Trên mặt y lại hiện lên nụ cười, y nói với Thanh Thanh:
"Ta thà rằng muội chưa từng nói câu đó. Được rồi, ta hiểu tâm ý của muội mà, nha đầu. Nhưng chuyện này ta cũng biết muội có nhiều thắc mắc, cứ dồn nén trong lòng mãi cũng không phải cách hay."
Y hiểu rõ, câu nói vừa rồi của Thanh Thanh hoàn toàn là vô tâm.
Y không hề tức giận.
Trước đó, Thẩm Thu cảm thấy Thanh Thanh chẳng hề để ý đến sự thay đổi của mình, nhưng nha đầu này có thể nói ra những lời ấy, chứng tỏ trong lòng nàng vẫn có chút bận tâm. Đây là chuyện tốt, sớm phát hiện thì sớm giải quyết.
"Chúng ta cứ thẳng thắn nói rõ chuyện này đi, tránh để sau này giấu giếm quá lâu lại sinh lòng oán hận."
Thẩm Thu đưa tay vuốt tóc nha đầu, nói với Thanh Thanh đang đầy vẻ lo lắng:
"Trong lòng muội rốt cuộc nghĩ thế nào, hôm nay hãy thành thật nói cho sư huynh biết, được chăng?"
Thanh Thanh tự trách vì đã lỡ lời, sợ làm tổn thương tấm lòng của sư huynh. Mấy ngày trước, y vừa mới cứu nàng từ tay người của Ma giáo, suýt chút nữa đã mất mạng ở đó. Giờ khắc này nàng hận không thể tự tát mình hai cái, nhưng thấy vẻ mặt Thẩm Thu ôn hòa, nàng ngập ngừng cúi đầu, vân vê tà áo, không dám nhìn vào mắt y.
Nàng lý nhí:
"Thật ra muội muốn nói nhiều lắm, nhưng huynh hỏi thế này, muội lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Sư huynh hãy tin muội, muội tuyệt đối không có ý chán ghét huynh."
"Ha ha ha..."
Thẩm Thu bật cười thành tiếng, y bảo Thanh Thanh:
"Vậy cứ viết ra trước, lúc nào xong thì đưa sư huynh xem. Muội, ta và Sơn Quỷ đã kết nghĩa kim lan, chính là huynh muội một nhà, giữa đôi bên có điều gì thì nên nói rõ. Tránh để lâu ngày sinh ra xa cách, thế thì không tốt. Muội đi viết trước đi, sư huynh đợi muội viết xong sẽ cùng tâm sự, để xem trong lòng muội, sư huynh rốt cuộc là hạng người gì. Mau đi thu dọn đồ đạc đi. Nếu muội đã nhất định muốn đi thì chúng ta cùng đi, nhưng phải ước pháp tam chương, không được gây chuyện thị phi, muội có hứa không?"
"Vâng!"
Thanh Thanh gật đầu lia lịa, dưới cái nhìn của Thẩm Thu, nàng xoay người chạy đi thu dọn đồ đạc.
Đợi khi Thanh Thanh rời đi, Thẩm Thu ngồi ở tiền sảnh, thở dài một tiếng như một người cha già. Ái chà, tiểu nha đầu đã lớn thật rồi, bắt đầu có tâm tư riêng.
Y xuống hậu viện dắt ra ba con ngựa, đợi Tiểu Thiết mặc bộ quần áo mới trở về liền phân phó:
"Tiểu Thiết, thu dọn chút đi, chúng ta tới Cầm Đài."
Không lâu sau, ba người lên ngựa rời khỏi Tô Châu.
Sau khi đến Cầm Đài, Thẩm Thu kể lại mọi chuyện cho Dao Cầm nghe, ý muốn gửi Tiểu Thiết lại đây nhưng nàng đã ngăn cản.
"Tốt nhất ngươi nên mang theo Tiểu Thiết."
Dao Cầm nhận thấy tâm trạng Thẩm Thu có chút trầm lắng nhưng nàng không hỏi nhiều. Nàng cầm lấy bức thư trên bàn, nói với hắn:
"Hắc thúc hôm qua có gửi thư tới, bảo rằng ông ấy và Ngũ Cửu tiền bối bị trì hoãn trên đường, chắc phải một thời gian nữa mới đến được Tô Châu. Thúc ấy dặn ta, nếu có biến cố thì cứ đưa Tiểu Thiết ra khỏi Tô Châu lánh mặt trước. Chuyện này xem ra cũng thật trùng hợp."
Dao Cầm khẽ lay chiếc quạt mỹ nhân, nói tiếp:
"Ngươi vừa hay có thể đưa hắn rời Tô Châu một thời gian. Đợi lúc các ngươi quay về, Ngũ Cửu tiền bối cũng đã tới, lúc đó chúng ta không cần lo lắng nữa."
Thẩm Thu chau mày:
"Trên người Tiểu Thiết có bí mật, dẫn hắn đi Tiêu Tương cũng không phải không được, ta chỉ sợ dọc đường xảy ra bất trắc..."
"Người của Mặc môn sẽ âm thầm bảo vệ." Dao Cầm khẳng định: "Ngươi đừng lo, Mặc môn giỏi nhất là thuật dịch dung ngụy trang, họ thường cải trang thành kẻ buôn bán nhỏ lẻ, nếu có chuyện xảy ra, họ tự khắc sẽ hiện thân tương trợ."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook