Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
Chapter 181: Tà Đạo Giang Hồ 181

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

"Thật ra muội đã không còn nhớ rõ dáng vẻ ngu ngơ, nhút nhát của sư huynh trước kia nữa rồi. Trong lòng Thanh Thanh, sư huynh dường như vẫn luôn là người như lúc này đây. Mỗi khi muội sợ hãi nhất, huynh đều sẽ xuất hiện bên cạnh muội. Giống như sư phụ vậy, huynh khiến muội cảm thấy vô cùng an tâm."

"Rào..."

Thanh Thanh ném hai tờ giấy trong tay ra sau lưng. Chúng dập dềnh trên mặt sông rồi nhanh chóng bị dòng nước cuốn đi, biến mất không dấu vết.

Tảng đá lớn trong lòng rơi xuống, khuấy động mặt hải tâm một phen sóng gợn. Sóng lớn lan ra, rồi cuối cùng tan biến vào hư không.

"Sư phụ không còn nữa, giờ chỉ còn lại sư huynh và muội."

"Cho nên, sư huynh chính là sư huynh, người đã khai khiếu ở Thái Hành, trở thành người đệ tử ưu tú mà sư phụ hằng mong mỏi, thành người sư huynh tốt mà muội hằng mong đợi, và cũng trở thành người huynh đệ mà Sơn Quỷ ca ca muốn có."

Thanh Thanh nở nụ cười rạng rỡ. Dưới ánh đuốc bập bùng cắm quanh mạn thuyền, mắt nàng lấp lánh lệ quang. Nàng nắm chặt tay Thẩm Thu, nói:

"Sau này muội sẽ không nhắc lại những chuyện này nữa. Sư huynh cũng đừng giận muội, được không?"

Nàng giơ ngón út ra trước mặt Thẩm Thu, khẽ đung đưa, rồi nháy mắt tinh nghịch:

"Nào, ngoắc tay nhé."

Nhìn ngón tay út đang run rẩy của Thanh Thanh, Thẩm Thu không chút do dự đưa tay ra ngoắc chặt lấy, lắc qua lắc lại vài cái. Sau đó, y đặt tay lên đầu nàng, dùng sức xoa mạnh khiến mái tóc của nha đầu rối tung như tổ quạ.

Y lên tiếng:

"Phạm Thanh Thanh à, nếu muội là một kẻ ngốc thì tốt biết bao. Ta thật sự không giận muội. Nhưng ta biết, có những chuyện nếu không tính toán thì chẳng đáng là bao, nhưng một khi đã để tâm, e là nặng ngàn cân cũng không dứt ra được. Ta bảo muội viết xuống những điều này là muốn sớm giải quyết tâm bệnh cho muội. Trước đây ta chẳng có người muội muội tốt như vậy ở bên, ta cũng không muốn vì những chuyện này mà cuối cùng đôi ta mỗi người một ngả. Nhưng đêm nay muội đã cho ta một bất ngờ lớn, muội đưa ta vào chốn giang hồ này, và đến tận bây giờ, muội vẫn là người dẫn lối cho ta."

Thẩm Thu vươn tay ôm Thanh Thanh vào lòng. Giữa chốn giang hồ, đây là một hành động vô cùng thân mật, nhưng nàng không hề từ chối. Y vỗ nhẹ lên vai nàng, khẽ nói:

"Ta chính là Thẩm Thu, không lừa muội đâu, tên ta thật sự là Thẩm Thu. Muội có thể tin tưởng ta. Nha đầu à, dù sau này ta có biến thành thế nào, cũng vĩnh viễn không làm hại muội. Ta đã thề với một thứ vô cùng đáng sợ rồi."

"Thề gì cơ?"

Thanh Thanh vừa lau nước mắt vừa ngồi lại bên cạnh y, bĩu môi nói:

"Huynh lại thề thốt lung tung rồi, trên đầu ba thước có thần linh đấy."

"Chẳng phải là vì muốn cứu nha đầu ngốc nhà muội sao."

Thẩm Thu tựa lưng vào mạn thuyền đang dập dềnh theo sóng nước. Y thả lỏng người, gác chéo chân, tay chống lên Hồng Minh đao, nói với nha đầu bên cạnh:

"Hơn nữa, Thanh Thanh này, ta luôn sợ rằng mình càng thích nghi với hiện tại thì sẽ càng quên đi quá khứ ở quê nhà. Muội phải hứa với ta một chuyện, Thanh Thanh ạ. Khi ta trầm luân trong chốn giang hồ đầy nguy hiểm và bí ẩn này, nếu có lúc nào đó ta quá chìm đắm vào điều gì mà loạn tâm trí, không thể tự dứt ra được, muội nhất định phải nhắc nhở ta."

Thẩm Thu nhắm mắt lại, nói tiếp:

"Ta là kẻ ngoại đạo, tuy dấn thân vào giang hồ nhưng không nhất thiết phải bị những quy tắc nơi này trói buộc. Muội nghe không hiểu cũng không sao, sau này sẽ rõ. Ta còn muốn nói với muội nhiều điều nữa, nhưng thôi, đêm đã khuya, mau đi ngủ đi."

Thẩm Thu nhỏ giọng giục Thanh Thanh, dỗ dành nàng đi ngủ. Còn y lại quay ra mạn thuyền, lặng lẽ nhìn dòng nước cuồn cuộn dưới ánh trăng. Khoảnh khắc vừa rồi, y thực sự đã muốn thổ lộ hết quá khứ của mình cho nha đầu Thanh Thanh nghe. Nhưng cuối cùng, y vẫn kìm lại được.

Những chuyện cũ rắc rối ấy, tốt nhất là đừng làm phiền lòng người khác. Những gì rực rỡ nhưng đã lùi xa, những ký ức về quê hương ấy, hãy cứ để chúng nằm lại trong lòng, chôn giấu ở một góc khuất nào đó. Cũng giống như hình bóng Thẩm Thu cũ trong lòng Thanh Thanh, rồi sẽ dần bị thời gian bào mòn, cuối cùng bị lãng quên.

...

Thời đại này, đi từ Tô Hàng đến Tiêu Tương bằng đường bộ mất ít nhất hơn một tháng, dọc đường núi non hiểm trở, phỉ tặc nhiều như lông lốc. Đi đường thủy hiển nhiên thuận tiện và nhanh chóng hơn nhiều. Tất nhiên, trên Trường Giang vẫn có thủy phỉ hoành hành. Thế nhưng, vì đây là tuyến đường thủy sầm uất, lại là trọng điểm thu thuế thương mại, nên dù hệ thống hành chính của Nam triều có hỗn loạn thì trên khúc sông này vẫn luôn có vài đội thủy sư túc trực kiểm tra và tuần tra hàng ngày.

Dưới góc nhìn của Thẩm Thu, lũ thủy phỉ và quân thủy sư triều đình chẳng khác nào "cùng một giuộc", đều là những kẻ đục khoét. Thế nhưng dọc đường chỉ cần chịu khó chi chút "tiền mãi lộ", sắp xếp khéo léo một chút thì đi đường thủy quả thực nhẹ gánh hơn nhiều.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...