Tà Đạo Giang Hồ (50đ/C)
-
Chapter 188: Tà Đạo Giang Hồ 188
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Đa tạ!"
Lữ Khôn ôm quyền cảm ơn rồi ra hiệu cho những người phía sau tản ra kiểm tra hàng hóa.
Thẩm Thu nheo mắt nhìn mấy tên kiếm sĩ đang cực kỳ cảnh giác kia, y lặng lẽ vận chuyển chân khí để cảm nhận động tĩnh xung quanh. Y lùi lại một bước, nói nhỏ với thiếu niên Chiết Thiết ở phía sau:
"Quanh đây còn có người, số lượng rất đông nhưng không phải nhắm vào chúng ta. Tuy vậy vẫn phải đề phòng, lát nữa nếu có biến, đệ phải bảo vệ Thanh Thanh cho tốt."
Chiết Thiết "ừ" một tiếng, nắm chặt thanh côn sắt trong tay. Thẩm Thu lại dặn thêm:
"Ta biết đệ nhân hậu, nhưng lát nữa nếu thật sự xảy ra chém giết thì nhất định phải hạ thủ quyết liệt."
Chiết Thiết hơi do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn gật đầu. Hắn cầm côn sắt tiến về phía Thanh Thanh, lúc này nàng đang giám sát đám người Kiếm Môn lục soát hàng hóa.
Hàng của Thẩm Thu chỉ có mười mấy cái rương, đúng như y nói, kích thước đó không thể giấu người. Nghề áp tiêu có quy tắc riêng, khóa ngầm trên rương chỉ có chưởng quỹ ở Trường Sa mới có chìa mở. Đám người Kiếm Môn kiểm tra một lượt, thậm chí soi cả gầm xe nhưng không thấy gì khả nghi.
Thế nhưng phía Lý Nghĩa Kiên lại xảy ra chuyện.
"Lữ Khôn sư huynh! Trên xe này có vết máu!"
Một tên thanh niên hô lên. Lữ Khôn đang trò chuyện với Lý Nghĩa Kiên lập tức biến sắc, biểu cảm của Lý Nghĩa Kiên cũng thay đổi. Cả hai nhanh chóng tiến về phía chiếc xe ngựa ở ngoài cùng thương đội họ Lý. Mấy tên kiếm sĩ xung quanh đó đã rút kiếm, tư thế sẵn sàng chiến đấu.
"Đó chắc là vết máu để lại từ cuộc giao tranh với đám lưu dân thổ phỉ ban ngày thôi."
Lý Nghĩa Kiên nhìn vết máu trên xe ngựa, giải thích:
"Trong rương này toàn là dược liệu hạng nhất để chuyển tới Kiếm Môn các ngươi đấy."
"Ta vốn tin tưởng Lý thiếu hiệp, nhưng nữ tặc lục lâm kia cực kỳ giảo hoạt, chúng ta không thể không phòng."
Lữ Khôn vẫn giữ vẻ mặt cười tủm tỉm nhưng ánh mắt đã thêm vài phần lạnh lẽo. Gã nắm chặt chuôi kiếm, nói với Lý Nghĩa Kiên:
"Phiền thiếu hiệp mở rương này ra cho chúng ta xem qua một chút để anh em được yên tâm."
Lý Nghĩa Kiên bị Lữ Khôn dồn vào thế bí, cảm thấy mất mặt liền hậm hực sai gia nhân khiêng rương xuống, mở ngay trước đống lửa. Rương vừa mở ra, vị quản sự bên cạnh Lý Nghĩa Kiên đã phải thốt lên kinh ngạc.
Dược liệu vốn được xếp gọn gàng nay lại như bị ai đó xới tung lên. Không chỉ thiếu mất vài bao mà hàng hóa còn bị vứt lung tung. Đáng sợ hơn là ở mép rương có vết máu thấm vào, vẫn chưa khô hẳn, rõ ràng là mới để lại không lâu.
"Xoảng!"
Lợi kiếm trong tay Lữ Khôn tuốt khỏi vỏ, nụ cười trên mặt gã biến mất, thay vào đó là vẻ âm lãnh:
"Giờ các ngươi còn gì để nói không? Nữ tặc kia đang ở đâu? Mau thành thật khai báo!"
Đệ tử Kiếm Môn phía sau cũng đồng loạt rút kiếm bao vây người của thương đội, không khí căng thẳng như sắp sửa nổ ra một trận chiến.
"Ta căn bản chưa từng thấy nữ tặc nào cả!"
Lý Nghĩa Kiên chống đao, vẻ mặt không phục quát lớn:
"Ngươi bảo ta phải giải thích thế nào?"
"Ai mà biết được có phải nữ tặc kia đã hớp hồn ngươi rồi không."
Lữ Khôn cầm kiếm, lạnh lùng đe dọa:
"Ngươi nên suy nghĩ cho kỹ, Lý thiếu hiệp. Nhà ngươi gia đại nghiệp đại, hà tất phải vì một ả đàn bà lai lịch bất minh mà làm hỏng giao tình giữa hai bên?"
"Đã bảo không biết là không biết!"
Lý Nghĩa Kiên vốn đã có sẵn định kiến với Tiêu Tương Kiếm Môn – những kẻ hàng năm vẫn bòn rút nhà gã, nay lại bị vu oan giá họa nên càng thêm nóng nảy. Gã trở tay rút trường đao, gầm lên:
"Ngươi muốn đổ tội cho ta, cứ hỏi xem thanh đao trong tay ta có đồng ý hay không!"
...
"Đàm phán đổ bể rồi, chuẩn bị đánh thôi."
Thấy hai bên không còn tiếng nói chung, Thẩm Thu lắc đầu, thấp giọng cảm thán một câu. Y nắm chặt chuôi đao bên hông, nương theo ánh lửa ra hiệu cho những người bên cạnh.
Chuyện này xem ra không thể êm xuôi được nữa. Nếu xảy ra xung đột, y chắc chắn phải giúp Lý Nghĩa Kiên, chỉ là hành tung của Tiêu Tương Kiếm Môn đêm nay thực sự có chút quái đản.
Còn chiếc rương kia và những vết máu đó, rốt cuộc là chuyện gì?
Từ chiều đến tối, Lý Nghĩa Kiên luôn ở cùng họ, căn bản không có cơ hội tiếp xúc với nữ tặc nào.
Chẳng lẽ chuyện vừa mới xảy ra?
Tại sao bản thân không cảm nhận được chút hơi người nào tiến lại gần?
Là do khinh công của nữ tặc kia quá cao minh sao?
"Các ngươi đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!"
Thấy Lý Nghĩa Kiên cứng đầu như vậy, Lữ Khôn không khuyên nhủ thêm nữa. Hắn cầm kiếm tiến lên định dùng vũ lực uy hiếp, đám đệ tử bên cạnh cũng bám sát theo sau. Nhưng ngay khi Lữ Khôn vừa nhấc kiếm, một tiếng xé gió từ phía sau đột ngột lao đến.
Lữ Khôn xoay người vung kiếm, đánh rơi vật vừa bay tới xuống đất.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook