Tà Đạo Thần Quân (FULL 100đ/C)
Chapter 79: Tà Đạo Thần Quân 79

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Hắn tận dụng thời gian điều động dị lực để tăng cường khí huyết, quan tưởng Ngọa Hổ Công tu hành.

Có Tiểu Thiến che chở kinh mạch huyệt vị, tốc độ tu luyện hai ngày của hắn tương đương với ba ngày trước đây, hiệu suất gia tăng vượt bậc.

Bây giờ hắn đã có thể ngưng tụ ra sáu phần mười đầu hổ, đột phá đến Hoán Huyết Cảnh trung kỳ.

Chiếu theo tốc độ này, có lẽ hai tháng sau hắn cũng có thể tu luyện tới Hoán Huyết Cảnh đỉnh phong, thử sức với Tam Hoa Tụ Đỉnh, thăm dò tận cùng tư chất linh tính của mình.

Thời gian tu luyện rút ngắn được một tháng!

"Lá thư gửi cho đại tỷ ba ngày trước, chắc là cũng đã tới nơi rồi chứ?"

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, Sở Ca liền tiến vào tầng tu luyện sâu hơn.

...

Ẩn Thủy tông.

Tông này nằm giữa sườn núi mây mù bao phủ. Ngọn núi tựa như được quấn trong từng lớp bông tuyết mềm mại.

Nơi cơ mật trong tông đều được xây dựng bên trong một hang động đá vôi tự nhiên tên là Ẩn Thủy động.

Một ngày nọ, một con diều hâu vỗ cánh bay tới đậu trên núi, nhanh chóng có đệ tử đưa thư mang theo tin tức đi đến trước một tiểu lâu thanh nhã tĩnh mịch.

Trước lầu có một hồ nước xanh biếc, ba mặt còn lại trồng đầy hoa cỏ, trên lầu treo một tấm biển, viết ba chữ "Nghênh Tuyết Lâu" bằng lối hành thư.

"Sở sư tỷ, lại có thư tín tại nhà người chuyển tới, dùng là diều hâu cấp bách…”

"Ồ? Thư tín mà diều hâu cấp bách? Mau chớp lấy đi."

Sau bức rèm châu trên lầu các, một bóng người mỹ lệ thanh mảnh, lả lướt duyên dáng bước lại.

Đệ tử truyền tin kia lại chẳng dám liếc qua một cái, lập tức kính cẩn tiến lên hai tay dâng thư tín lên.

Nữ tử sau bức rèm châu nhận lấy thư tín, vẫy tay dứt khoát, đệ tử truyền tin thần tốc rút lui ngoài cửa, không dám rời đi.

Tiếng lật trang giấy vang lên, lát sau, đằng sau bức rèm châu truyền ra một tiếng nữ tử than nhẹ, lẩm bẩm.

"Không ngờ trong khoảng thời gian ta bế quan, thành Lâm Uyên lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Cũng may Sở Ca không có việc gì, thậm chí còn bứt phá Luyện Cốt cảnh. Xem ra thiên tư võ đạo của hắn đặc biệt không tồi.”

Nhìn nội dung trong thư, nàng đã biết được thành Lâm Uyên bị Cản Thi nhân tập kích, cũng biết được đệ đệ Sở Ca đã sắp sửa rời thành Lâm Uyên, đi đến phủ Giang Thành.

Ẩn Thủy tông tọa lạc tại Ẩn Tuyết phong trong phủ Giang Thành, cách phủ Giang Thành không xa không gần, sáu trăm dặm đường.

Nàng trầm ngâm lát sau, lại vẫy tay ra hiệu.

Đệ tử truyền tin đợi ngoài cửa lập tức bước vào.

"Ngươi cầm lệnh bài của ta, đi tìm Vũ chấp sự, để cho hắn cử hai tên đệ tử ngoại tông kiệt xuất đi đón tiếp đệ đệ ta, hắn sẽ trong vòng năm ngày đến phủ Giang Thành."

"Vâng!”

Đệ tử truyền tin thần tốc kính cẩn nhận lấy lệnh bài.

Lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nam tử trong trẻo: "Sở sư muội, ngươi mới bứt phá Ngưng Lực cảnh không bao lâu, cảnh giới còn chưa vững chắc, cần gì phải băn khoăn cho việc vặt khác, trì hoãn tu hành võ đạo của bản thân, không bằng giao cho vi huynh xử lý."

Nữ tử sau bức rèm châu nghe vậy ánh mắt lạnh lùng, không vui nói. "Việc nhà của ta, liên quan đến đệ đệ ruột thịt của ta, há có thể nói là việc vặt?”

Ngoài cửa xuất hiện một bóng người cao lớn, cười vang nói: "Là ta lỡ lời, Lâm gia ta cũng có phần thế lực ở phủ thành, sau khi lệnh đệ đến, không bằng vi huynh cũng tận tình địa chủ, chiêu đãi lệnh đệ."

"Đa tạ ý tốt của Lâm sư huynh, nhưng không cần làm phiền Lâm sư huynh. Chuyện của đệ đệ ta, tự ta sẽ xử lý.”

Nữ tử sau bức rèm châu uyển chuyển khước từ, như thể không chịu nổi sự dây dưa của Lâm sư huynh này, sau khi lại trao đổi vài câu, cuối cùng lấy lý do tu hành, hạ lệnh đuổi khách.

Sắc mặt của Lâm sư huynh u ám rời đi, cau mày dừng lại ở bên đường núi, lại đột nhiên lặng lẽ mỉm cười, như thể nghĩ tới chuyện gì thú vị.

"Sở Phi Tuyết, ngươi thanh cao, nhưng ta thích bộ dạng thanh quý này của ngươi, ngươi đủ thanh quý, không biết đệ đệ kia của ngươi có thể chịu đựng được cám dỗ hay không!"

Vừa nghĩ tới trước khi bứt phá Ngưng Lực cảnh, Sở Phi Tuyết đối với hắn xem như khách khí, bây giờ sau khi bứt phá lại lạnh lùng mà khước từ người ngoài ngàn dặm, hắn liền tức giận đến nghiến răng.

Hiển nhiên, đối phương đã từng là lá mặt lá trái lừa dối hắn.

Bây giờ sau khi chân chính sở hữu thực lực, ngay cả giả bộ cũng ngại ngùng giả bộ.

"Cũng trách ta quá nhân từ nương tay. Bây giờ tiểu nương bì này đã ngưng lực, ta càng khó có được. Nhưng nếu đệ đệ của nàng đã tới, đây có lẽ là điểm bứt phá. Nếu bắt được đệ đệ của nàng, hẳn cũng đặc biệt thú vị, có lẽ Nhật Nguyệt Thần Công của ta sẽ có tiến triển lớn.”

Dọc theo đường thủy Tuyết Môn hà một đường lên về phía bắc, chính là Trường Giang cuồn cuộn chảy thẳng đến Giang Thành phủ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...