Tà Đạo Thần Quân (FULL 100đ/C)
-
Chapter 90: Tà Đạo Thần Quân 90
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Giọng hắn bình thản, nhưng lại ẩn chứa một thứ uy quyền không cho phép kháng cự.
- Việc này... - Một tên đệ tử vẫn còn do dự.
Người còn lại vội kéo góc áo gã, nói: - Nếu Lâm sư huynh đã nói vậy thì cứ theo ý của ngài. Dù sao ngài và Sở sư tỷ quan hệ cũng rất tốt, đệ đệ của nàng dĩ nhiên là đệ đệ của ngài, ngài chiêu đãi là phải!
- A, đúng, đúng! Lâm sư huynh nói phải!
- Vậy thì tốt!
Lâm Đào tỏ vẻ hiển nhiên, trên mặt lại nở một nụ cười.
Chẳng mấy chốc, hắn rời khỏi hoa viên tiểu trúc, đi đến trước một tòa Minh Hiên rồi gọi hạ nhân tới dặn dò.
- Đã liên hệ với chấp sự của mấy nhà khác chưa? Lâm gia ta tuy có quan hệ cạnh tranh với họ, nhưng chút mặt mũi này của Lâm Đào ta, bọn họ hẳn sẽ nể nang.
- Thưa Đại thiếu gia, đã liên lạc. Tất cả đều làm theo lời ngài dặn.
- Tốt lắm!
Trên gương mặt tuấn tú của Lâm Đào thoáng hiện nụ cười đầy tự tin, hắn từ từ siết chặt nắm tay.
Dĩ nhiên hắn sẽ không lập tức đích thân đi đón Sở Ca.
chủ động nịnh bợ thường sẽ không được coi trọng, trái lại còn tự hạ thấp thân phận của mình.
Càng khó khiến đối phương một lòng một dạ đi theo.
Nhưng một tên trẻ trâu từ xó xỉnh thôn quê, sau khi đến phủ thành sẽ hành sự ra sao, hắn đều tường tận trong lòng.
Sở Phi Tuyết quyết không dễ dàng khuất phục, hắn liền thẳng tay bắt giữ đệ đệ Sở Ca. Như thế, việc đoạt lấy Sở Phi Tuyết há còn xa?
...
Phi tinh đái nguyệt vượt ngàn dặm, hai ngày sau, bốn người cưỡi ngựa phóng như bay.
Sở Ca đứng sừng sững trên sườn núi, phóng tầm mắt về phía bình nguyên trải rộng dưới chân núi, bên ngoài tường thành. Nơi xa, những bó đuốc tựa như hàng trăm con đom đóm chập chờn lay động, khiến hắn không khỏi trầm trồ kinh ngạc.
"Xem ra các thành trấn xung quanh càng ngày càng không an toàn, lại có nhiều thương đội ban đêm cũng phi tinh đái nguyệt gấp rút lên đường đến phủ thành như vậy.”
Ban đêm ở thế giới này chẳng giống thế giới trước khi hắn xuyên qua, nơi chốn nào cũng sáng trưng đèn đuốc. Đi lại nơi dã ngoại quả thực là chìm trong bóng đêm, duỗi tay không thấy năm ngón, dù chỉ đứng cách nhau năm mét cũng khó mà trông thấy được.
Vả lại, nơi dã ngoại lúc nhúc dã thú, thậm chí còn có cả dị yêu dị ma trong truyền thuyết, hiểm nguy khôn lường.
Hiếm có ai muốn lặn lội trong đêm, trừ khi quả thực là đường cùng.
Cũng may, nơi đây chỉ còn cách phủ thành một bước chân.
Dưới bầu trời sao lấp lánh, phủ thành Giang Thành ở phía xa cũng sáng rực đèn đuốc.
Cờ xí trên tường thành bay phần phật, thấp thoáng trông thấy những lỗ châu mai cùng đám lính canh gác trên tháp canh và toán lính trinh sát, mang lại một cảm giác an toàn vững chãi.
Sở Ca sau khi đứng trên cao phóng tầm mắt ra xa, liền thoăn thoắt lướt xuống sườn núi.
Trên con đường núi dưới sườn núi, một cỗ xe ngựa đang lặng lẽ đỗ lại.
Đầu xe treo lủng lẳng một vật trang trí hình ngàn và một chiếc đèn lồng đỏ, còn đuôi xe thì treo một con diều, im lìm lay động trong gió.
Dọc theo con đường này, Sở Ca đã có kinh nghiệm, thỉnh thoảng lại dùng diều Thiên Lý Nhãn dò xét bốn phía, để tránh đám cường đạo dòm ngó nên hành trình vô cùng thuận lợi.
Về phần bốn tên hung đồ Hoàng Cân kéo xe trước đó, Sở Ca đã ân cần đưa bọn họ vào trong Long Chung để hội ngộ với chấp sự của mình.
Hiện giờ cỗ xe ngựa chất đầy mấy cái rương lớn này, cũng chỉ có một mình Sở Ca lôi về phía phủ thành.
Dù sao, việc nô dịch bốn hung đồ Hoàng Cân cũng quá mức gây chú ý, sẽ thu hút không ít ánh mắt, trong đó thậm chí có thể sẽ có cao thủ của Hoàng Cân Môn.
Sở Ca không muốn vừa mới đặt chân đến đã gây chuyện ầm ĩ, để rồi ngày hôm sau, thi thể của mình lại được người ta phát hiện ở kênh nước thối ngoài thành.
Hắn nắm chặt càng xe ngựa, thoăn thoắt tiến về phía phủ thành.
"Hì hì hì —— Giá giá! Giá! Trụ Tử! Mau, chạy nhanh lên!"
Trên xe ngựa, tinh mị Tiểu Thiến lắc lư hai bàn chân nhỏ trơn bóng, vừa cười khúc khích vừa nói.
Lúc này nàng đã thay một thân thể người giấy mới.
Mang bộ dáng vẫn còn nét ngây thơ của một cô bé mười ba mười bốn tuổi, nàng mặc một chiếc áo khoác nhỏ bằng nhung màu xanh ngọc pha đỏ, trên đầu tết một vòng bím tóc nhỏ quanh trán, hai gò má thấp thoáng đôi lúm đồng tiền.
Sau hai ngày luyện tập trên đường, nàng đã có thể thuần thục điều khiển máy phát âm thanh bằng hộp giấy do Sở Ca chế tác, đủ để giao tiếp đôi chút.
"Tiểu nha đầu, nếu ta tăng nhanh tốc độ, ngươi sẽ không chịu nổi đâu!”
Sở Ca hừ khẽ một tiếng, rồi bất chợt tăng tốc, lao đi vun vút.
Tiểu Thiến lập tức "á" một tiếng thất thanh, thân thể người giấy thiếu chút nữa đã bị gió cuốn bay, nàng vội vàng níu chặt sợi dây diều treo trên xe ngựa mới ổn định lại được thân hình, rồi giận dỗi chui vào trong xe ngựa lẩm bẩm chửi rủa.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook