Ta Không Phải Thiên Tài Hình Cảnh
Chapter 1: Cảnh sát Hàn Lăng

Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Tỉnh Giang Nguyên, thành phố Thanh Xương.

Trong ý thức nửa mê nửa tỉnh, mí mắt Hàn Lăng khẽ rung động.

Cảm giác đau đầu như búa bổ ập đến tựa thủy triều, Hàn Lăng dùng hết sức lực toàn thân mở mắt ra, ánh sáng trước mặt vẩn đục.

Sự vẩn đục ấy không phải bóng tối thuần túy, mà là một màu xám xịt nặng nề, lợn cợn đầy hạt bụi.

Hai giây sau, màu trắng thay thế sự vẩn đục, tầm nhìn dần rõ ràng, phác họa nên đường nét của không gian.

Là một phòng khách.

Cơn đau đầu thuyên giảm, Hàn Lăng xoay đầu mở rộng tầm nhìn, phát hiện mình đang nằm nửa người trên ghế sofa trong phòng khách.

Ký ức tựa như những mảnh vỡ của con tàu đắm được trục vớt, nhanh chóng dung hợp, Hàn Lăng rất nhanh đã tỉnh táo trở lại.

"Mình nổ súng vào thái dương, thế mà không chết?"

"Không đúng!"

Sắc mặt Hàn Lăng thay đổi, hắn nén đau ngồi thẳng dậy, điều chỉnh tư thế nhìn về phía trước.

Bên cạnh vách tường tivi có đặt một tấm gương lớn chạm sàn, trong gương phản chiếu... một người xa lạ.

Gương mặt xa lạ, kiểu tóc xa lạ, vóc dáng xa lạ, thân trên mặc áo thun xám, thân dưới quần dài đen, độ tuổi ngoài hai mươi.

Điều này thật kinh hãi.

Lúc này cơn đau đầu đột nhiên dữ dội hơn, nghiêm trọng gấp mấy lần lúc trước. Hàn Lăng theo bản năng ôm lấy đầu, miệng phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ứ.

Cơn đau này rất kỳ lạ, trước đây Hàn Lăng chưa từng cảm nhận qua. Trong đau đớn xen lẫn sự choáng váng kịch liệt, giống như đang ngồi trên con lắc khổng lồ quay với tốc độ cao, đồng thời có vật sắc nhọn khuấy đảo trong não.

"Mẹ kiếp!"

Hàn Lăng không nhịn được chửi thề, những mảnh ký ức mới bắt đầu chắp nối.

“Hàn Lăng... trẻ mồ côi... tốt nghiệp Học viện Cảnh sát Giang Nguyên... diễn tập nghiệp vụ tân binh.”

"Xuyên không rồi? Trùng tên trùng họ?"

Hàn Lăng nhất thời khó lòng chấp nhận sự thật này, dù cho đã có được sinh mệnh mới.

Hắn theo thói quen đưa tay tìm thuốc lá, nhưng trong túi chỉ có một chiếc bật lửa.

Tiền thân biết hút thuốc, nhưng đã hút hết rồi.

Ký ức vừa định gom lại, một tràng tiếng đập cửa dồn dập đã cắt ngang, kèm theo đó là tiếng hét của đàn ông.

"Hàn Lăng! Chúng tôi đã xác định hung thủ chính là cậu! Mở cửa ra! Kết thúc rồi!"

Hàn Lăng hơi quay đầu, không buồn để ý.

Ký ức mới nói cho hắn biết, người vừa lên tiếng tên là Trương Vân Hàng, thi tuyển cảnh sát tỉnh, đứng đầu toàn thành phố Thanh Xương về tổng thành tích.

"Hàn Lăng! Đừng giãy giụa nữa! Thủ pháp che đậy của cậu rất vụng về!"

Ngoài cửa, Trương Vân Hàng vẫn đang gõ, vừa gõ vừa hét, ánh đèn hành lang hắt lên gương mặt có phần điển trai, phản chiếu một tia ngạo khí.

Sau lưng y, năm cảnh sát mới đứng đó, ba nam hai nữ.

"Vân Hàng, may mà có cậu quan sát tinh tế, tư duy nhạy bén, nếu không suýt chút nữa đã để Hàn Lăng lừa qua mặt."

Cô gái vừa nói tên là Bành Dao, tóc ngắn, tướng mạo thanh tú, đơn vị thi tuyển giống Trương Vân Hàng, đều là Chi đội Cảnh sát Hình sự Công an thành phố Thanh Xương. Cô và Trương Vân Hàng mới quen biết chưa lâu trong đợt diễn tập này, có vẻ khá có cảm tình với y.

Chuyên ngành hai người khác nhau, Bành Dao học Khoa học Kỹ thuật Hình sự tại trường cảnh sát, còn Trương Vân Hàng học Điều tra Trinh sát, tương lai sẽ là đồng nghiệp.

Còn Hàn Lăng, đơn vị thi tuyển là Đồn Công an (Công an phường), so với Cục thành phố thì thấp hơn hai cấp.

Một nam thanh niên khác cũng mở miệng: "Hàn Lăng thể hiện không tệ, biết vận dụng ngược kiến thức trường cảnh sát, có lẽ hôm qua bị Lâm Dung ép đến mức kích phát tiềm năng, tiếc là so với Vân Hàng vẫn còn kém xa."

Mấy người còn lại tuy không nói gì, nhưng nhìn biểu cảm có thể thấy họ khá phục Trương Vân Hàng.

Trong bài diễn tập trinh sát cuối cùng, Trung tâm chỉ huy thiết kế khung sườn nhiều vụ án dựa trên các chủng loại cảnh sát khác nhau. Cảnh sát mới thuộc tuyến đầu bao gồm Hình sự, Kinh tế, Ma túy sẽ bốc thăm chia đội, quyết định đóng vai hung thủ hay cảnh sát. Phe Đỏ là cảnh sát, Phe Xanh là hung thủ cùng các nghi phạm gây nhiễu.

Bốc được thẻ nghi phạm, có thể tự do phát huy trên cơ sở khung vụ án, mục tiêu cuối cùng là thoát khỏi sự điều tra của cảnh sát trong thời gian quy định.

Trinh sát và Phản trinh sát đối đầu.

Bắt được hung thủ, Phe Đỏ thắng; ngược lại, Phe Xanh thắng.

Đáng nhắc tới là, gần hai mươi đội đều là Phe Đỏ thắng, không một nghi phạm nào qua mặt được trinh sát. Bởi vì khung vụ án do Trung tâm chỉ huy thiết kế có quá nhiều manh mối chỉ điểm nghi phạm, dù muốn tăng độ khó cho trinh sát, một sinh viên vừa tốt nghiệp trường cảnh sát trong thời gian ngắn cũng không thể làm được quá nhiều, càng không thể làm đến mức hoàn hảo.

Hoặc có thể nói, Trung tâm chỉ huy cố ý tăng độ khó cho Phe Xanh, mục đích là để Phe Đỏ thắng. Dù sao để "tội phạm" giành chiến thắng cũng ít nhiều làm mất mặt "cảnh sát" – dù chỉ là diễn tập.

Việc này, tất cả tân binh tham gia diễn tập đều ngầm hiểu.

Nhóm Trương Vân Hàng, Hàn Lăng là đội cuối cùng, đợt diễn tập kéo dài mấy chục ngày sắp kết thúc.

"Hàn Lăng làm quá nhiều thứ thừa thãi." Nhắc đến Lâm Dung, nụ cười trên mặt Trương Vân Hàng hơi thu lại, giọng điệu khiêm tốn, "Làm nhiều sai nhiều, làm ít sai ít, không làm không sai. Đạo lý này, Hàn Lăng không hiểu."

Bành Dao tán đồng: "Nói đúng đấy, chắc cậu ta xem phim nhiều quá rồi."

Tán gẫu vài câu, Trương Vân Hàng tiếp tục đập cửa: "Hàn Lăng! Người đâu? Mở cửa ra!"

Nam thanh niên cùng đội lên tiếng: "Không có ở đây? Hay là buông xuôi rồi?"

Đợt diễn tập lần này rất chân thực, có không ít diễn viên quần chúng từ phim trường tham gia. Từ báo án, khám nghiệm hiện trường, hỏi cung người liên quan, trinh sát chuyên sâu... quy trình tổng thể khá hoàn chỉnh.

Mỗi nghi phạm đều có chỗ ở tạm thời và thân phận tạm thời của riêng mình.

Tuy nhiên xét về quy tắc, Phe Xanh được phép tự do hoạt động trong toàn bộ khu vực phim trường.

"Phá cửa."

Trương Vân Hàng rất quyết đoán, nhìn trái nhìn phải, rút một cây búa từ đống đồ tạp vụ ở hành lang. Loại khóa cửa kiểu cũ này có thể trực tiếp dùng bạo lực đập ra.

"Phá cửa?"

Bành Dao và những người khác ngẩn ra, có chút do dự, dù sao đây cũng là diễn tập.

Trương Vân Hàng có chút tính cách thích dạy đời, giải thích: "Quyết định phá cửa dựa trên hai căn cứ. Thứ nhất, trước khi diễn tập, Trung tâm chỉ huy đã nói rõ, trong phim trường có chỉ tiêu hao hụt, nghĩa là quy tắc cho phép chúng ta thực hiện phá hoại nhất định. Thứ hai mới là quan trọng nhất, diễn tập trinh sát hình sự có giới hạn thời gian, hiện tại còn lại hai tiếng. Nếu Hàn Lăng ở bên trong, việc từ chối mở cửa rất có khả năng là muốn câu giờ, chúng ta bắt buộc phải vào xem."

Thấy Trương Vân Hàng hơi nôn nóng, Bành Dao nhìn y đầy ẩn ý, giọng chua chua: "Lâm Dung kia hôm qua có nói, nếu Hàn Lăng có thể đại diện Phe Xanh giành chiến thắng thì sẽ cân nhắc nhận lời theo đuổi của cậu ta. Cậu không phải bị ảnh hưởng bởi câu nói đó chứ?"

Nghe vậy, bốn người còn lại cũng nhìn sang, bộ dạng hóng chuyện.

Học viện Cảnh sát Giang Nguyên là trường trực thuộc tỉnh, chỉ tuyển sinh trong tỉnh, mà kỳ thi tuyển cảnh sát lần này cũng giới hạn hộ khẩu thí sinh, do đó tân binh tham gia diễn tập đều là đồng môn, chỉ xem có quen biết hay thân thiết không thôi.

Dù sao sáu người bọn họ và Hàn Lăng không thân, chủ yếu là khác lớp. Học viện Cảnh sát Giang Nguyên mỗi chuyên ngành đều có vài lớp, như chuyên ngành Trinh sát có đến bốn lớp.

Lâm Dung là nhân vật cấp hoa khôi của Học viện Cảnh sát Giang Nguyên, chuyên ngành Trinh sát Tội phạm Kinh tế, thi vào Chi đội Cảnh sát Kinh tế (PC03) của Cục thành phố.

Thành tích học tập ưu tú, điều kiện gia đình tốt, lại xinh đẹp, nên suốt bốn năm đại học Lâm Dung chưa bao giờ thiếu người theo đuổi, nhưng không ai thành công.

Hàn Lăng là một trong số đó, hơn nữa còn thuộc loại khá kiên trì.

Nghe nói Trương Vân Hàng cũng từng theo đuổi.

Còn Bành Dao... là thân thiết với Trương Vân Hàng trong đợt diễn tập này, nhìn biểu hiện mấy ngày gần đây, dường như rất có hứng thú với Trương Vân Hàng.

Chuyện tình cảm vốn phức tạp, nhất là khi có nhiều người dây dưa.

Lời của Bành Dao khiến biểu cảm Trương Vân Hàng hơi cứng lại, y cười nói: "Lâm Dung rõ ràng là lừa cậu ta cho vui thôi, hơn nữa chuyện đó thì liên quan gì? Tôi chỉ đang nghiêm túc hoàn thành nội dung diễn tập."

Bành Dao cũng chẳng biết tin hay không, không hỏi thêm, nói: "Nếu thật sự là câu giờ thì hơi chơi xấu nhỉ?"

Trương Vân Hàng: "Không thể nói là chơi xấu, người ta tận dụng triệt để quy tắc, nằm trong phạm vi hợp lý. Tránh ra một chút."

Năm người lùi lại hai bước.

Trương Vân Hàng giơ cây búa trong tay lên.

Trong phòng khách.

Nghe đến đây, Hàn Lăng từ từ đứng dậy.

Trương Vân Hàng nói thực ra cũng không sai. Trong ký ức mới, một số hành vi của “Hàn Lăng” quả thực có chút vẽ rắn thêm chân, hoàn toàn không cần thiết.

Làm ít sai ít, sinh viên cảnh sát vừa tốt nghiệp đâu biết cách diễn cho ra dáng một tội phạm đạt chuẩn.

Quá muốn thắng, ngược lại sẽ làm giảm khả năng phán đoán.

"Lâm Dung?"

"Trong ký ức thì dáng dấp cũng khá đấy, nhưng kẻ luỵ tình đến cuối cùng cũng trắng tay thôi. Cậu là trẻ mồ côi lấy đâu ra dũng khí? Nhưng điểm này cũng mạnh hơn những kẻ đến theo đuổi cũng không dám."

Bên ngoài đã bắt đầu phá cửa, Hàn Lăng rảo bước vào phòng ngủ, tiện tay lấy chiếc điện thoại Nokia trong túi ra xem giờ: 7 giờ 28 phút tối.

Đến trước cửa sổ phòng ngủ, Hàn Lăng mở cửa nhìn ra ngoài.

Ánh trăng lờ mờ, vạn vật tĩnh lặng. Có đèn đường, có kiến trúc hiện đại nhưng thiếu vắng hơi người. Trên đường không một bóng xe, lác đác vài người đi bộ, bên tai cực kỳ yên tĩnh.

Những người đi bộ kia là diễn viên quần chúng.

Vài giây sau Hàn Lăng quay đầu, phòng ngủ có một cái ghế, cửa sổ không lớn, có thể dùng ghế chặn lại.

Độ cao tầng ba, nhảy xuống là không được, ga trải giường trong phòng ngủ có thể tận dụng.

"Tiền thân không thích Trương Vân Hàng lắm, vậy tôi giúp cậu một tay, coi như lời cảm ơn."

Rầm!

Rầm!

Cạch!

Ổ khóa cửa chính hỏng, đám người Trương Vân Hàng rảo bước xông vào.

Phòng khách không người.

"Hàn Lăng?!"

"Chia nhau tìm!"

Mấy người tản ra, căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách rất nhanh đã lục soát xong.

"Vân Hàng! Ở đây có tình huống!"

Phòng ngủ chính dường như có phát hiện, tiếng hô vang lên, mọi người nghe tiếng liền tụ tập lại.

Cửa sổ phòng ngủ bị một cái ghế chặn ngang, trên lưng ghế cột một dải vải. Trương Vân Hàng bước nhanh đến bên cửa sổ, kéo ghế ra thò đầu nhìn xuống. Dải vải dài đang đung đưa từ từ, đầu dưới trống không.

Rất rõ ràng, Hàn Lăng đã tận dụng dụng cụ trong phòng để bỏ trốn. Mọi người ngẩn người.

Nhận thức được điều này, ngay cả Trương Vân Hàng cũng suýt chút nữa không phản ứng kịp: "Có thể... chạy sao? Quy tắc cho chạy à?"

Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...