Ta Không Phải Thiên Tài Hình Cảnh
-
Chapter 33: Tôn Lãng trả tiền
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chủ cửa hàng điện thoại cũ bị đưa về, trực tiếp vào phòng thẩm vấn.
Phụ trách công tác thẩm vấn là Hàn Lăng.
"Không biết?" Đối mặt với sự phủ nhận của ông chủ, Hàn Lăng lấy khẩu cung nghi phạm trộm cắp ra, "Chiếc điện thoại này mới 99%, người bị hại mới mua chưa được một tháng, giá thị trường khoảng một vạn tám, nhưng anh thu mua với giá một vạn hai, thấp hơn giá thị trường sáu ngàn tệ."
Sáu ngàn tệ.
Lương Cảnh sát phụ trợ Trương Tư Lỗi mới một ngàn rưỡi, không phải con số nhỏ.
Tình huống này, trừ khi người bán là kẻ ngốc, hoặc điện thoại không rõ nguồn gốc.
Ông chủ oan ức: "Tôi thật sự không biết mà, hơn nữa... một vạn hai không ít đâu, thật sự không ít."
Hàn Lăng: "Nhưng lúc đầu anh chỉ muốn trả tám ngàn, mặc cả xong mới chốt một vạn hai, tại sao trả thấp thế?"
Ông chủ nhỏ giọng: "Làm ăn mà, là phải đàm phán, lúc đầu tôi chắc chắn phải trả ít rồi."
Dù sao tuyệt đối không thể thừa nhận tiêu thụ đồ ăn cắp, đó là phạm tội.
Hàn Lăng lười tốn nước bọt: "Được, tìm luật sư giỏi đi."
Để đối phương chủ động thừa nhận là không thể, trừ khi dùng biện pháp mạnh, thẩm vấn chỉ là quy trình cần thiết, hắn vốn dĩ không trông mong có kết quả.
Khoảng năm 2000 điện thoại bắt đầu phổ biến dần, người này kinh doanh thu mua điện thoại cũ đã sáu năm, không thể không hiểu giá thị trường.
Dùng mức giá thấp hơn thị trường rõ rệt để thu mua một chiếc điện thoại cao cấp không thể chứng minh nguồn gốc hợp lý, rất khó dùng “không biết” để kháng biện.
Có thắng kiện được hay không, phải xem số mệnh của đối phương, Đồn Công an với tư cách bên điều tra chỉ cần củng cố chứng cứ là được, không có khẩu cung Viện kiểm sát cũng có thể khởi tố.
Điện thoại tìm được rồi, vụ án đi vào giai đoạn kết thúc. Ngày hôm sau Hàn Lăng liên lạc với Từ Thanh Hòa, bảo đối phương rảnh thì đến đồn nhận lại đồ bị mất.
Điện thoại gọi buổi sáng, người đến vào buổi chiều.
Từ Thanh Hòa dường như rất thích phong cách đơn giản thoải mái, quần áo tuy đã thay, nhưng không nhìn kỹ thì cũng chẳng khác gì chưa thay, giày vải, quần bò, áo trắng.
Kiểu tóc thì thay đổi, búi củ tỏi, tươi mát mang theo chút tinh nghịch.
Cô không đến tay không, trên tay cầm một lá cờ thêu.
“Phá án thần tốc tìm vật mất, phục vụ vì dân ấm lòng người”
Cờ thêu là sự công nhận và khẳng định của quần chúng đối với công việc của cảnh sát. Nhận được cờ thêu, tất cả cảnh sát đều sẽ cảm thấy vinh quang, cảm giác thành tựu bùng nổ. Nhưng Hàn Lăng đã nhận định mục đích của Từ Thanh Hòa không đơn thuần, do đó nụ cười khá miễn cưỡng.
Trước đó sau khi diễn tập cảnh vụ kết thúc về nhà, giác quan thứ sáu của hắn phát giác có người theo dõi, nếu là thật, hắn nghi ngờ Từ Thanh Hòa.
Không ít đồng nghiệp vây lại nhìn trái nhìn phải, đa số nam cảnh sát vẫn chú ý đến ngoại hình của Từ Thanh Hòa hơn.
"Này, Hàn Lăng." Có đồng nghiệp ghé sát tai Hàn Lăng, nói nhỏ: "Mấy người chị Trương giới thiệu kém xa cô này, cậu nói xem có khả năng..."
Hàn Lăng: "Có cái rắm!"
Đối phương: "..."
"Nào nào nào! Chụp cái ảnh!" Có lãnh đạo đề nghị.
Hàn Lăng miễn cưỡng đứng cạnh Từ Thanh Hòa, người sau rất tự nhiên (tự lai thục), khoác tay hắn, giơ tay chữ V với ống kính.
Màn trập ấn xuống, Hàn Lăng ngoài cười nhưng trong không cười.
"Cảnh sát Hàn, lưu số điện thoại nhé?" Từ Thanh Hòa chủ động mở miệng, nụ cười ngọt ngào có thể làm tan chảy vạn vật.
Các đồng nghiệp nhìn ra manh mối, chủ động đi xa, để lại không gian riêng tư cho hai người.
"Được thôi, tôi cũng rất muốn làm quen với cô."
Hàn Lăng nhấn mạnh hai chữ “làm quen”, cũng không quan tâm đối phương có nghe hiểu hay không.
Từ Thanh Hòa lưu số điện thoại, vẫy tay tạm biệt: "Đi đây cảnh sát Hàn, sau này có thời gian, có thể cùng nhau ăn bữa cơm."
Hàn Lăng "ừ" một tiếng.
Mắt thấy Từ Thanh Hòa sắp đi ra khỏi sảnh tiếp dân, Chu Dược đến muộn đá cho Hàn Lăng một cái: "Đi tiễn đi chứ! Có mang não không đấy?"
Từ Thanh Hòa nghe thấy, quay đầu nhìn lại, trong ánh mắt mang theo sự mong đợi.
Hàn Lăng nhún vai, tiến lên cùng Từ Thanh Hòa rời đi.
Lúc này các đồng nghiệp lại vây tới, nhìn bóng lưng hai người.
"Tổ trưởng Chu, Hàn Lăng diễm phúc không nhỏ nha, tôi thấy có cửa đấy." Có cảnh sát trực ban nói, rất ngưỡng mộ.
Một người khác cũng mở miệng: "Cô gái kia chắc chắn chấm Hàn Lăng rồi."
Chu Dược trừng mắt: "Liên quan gì đến các cậu? Đi đi đi, đi làm việc."
Cổng lớn Đồn Công an.
Hàn Lăng nhìn Từ Thanh Hòa lên xe BMW, thấy đối phương hạ cửa kính xe xuống, mở miệng nói: "Chúng ta trước đây quen nhau à?"
Từ Thanh Hòa cười nói: "Quen chứ cảnh sát Hàn, lúc ở tiệm net ấy, anh quên rồi à?"
Hàn Lăng: "Trước đó nữa thì sao?"
"Trước đó nữa?" Từ Thanh Hòa nghi hoặc, suy nghĩ kỹ một chút, lắc đầu nói: "Vậy chắc chắn là không quen rồi? Cảnh sát Hàn đẹp trai như vậy, nếu quen tôi chắc chắn không quên được."
Nói xong, cô nháy mắt trái với Hàn Lăng, tục gọi là phóng điện liếc mắt đưa tình.
"Bye bye!"
Xe BMW đi xa.
Hàn Lăng đứng tại chỗ nhìn đèn hậu ô tô, hồi lâu chưa rời đi. Người khác có thể tưởng hắn lưu luyến không nỡ, thực ra nội tâm đang điên cuồng chửi thầm.
"Không giống quyến rũ nha, cô ta hoàn toàn có thể dùng cách trực tiếp hơn."
"Sao nào, thực sự muốn yêu đương với tôi?"
"Được, hôm nào tôi trực tiếp lột sạch quần áo cô, xem cô phản ứng thế nào."
Hàn Lăng rất không thích cảm giác chưa biết này, nếu đối phương lộ ra ý đồ xấu, hắn tuyệt đối sẽ không khách sáo.
"Cảnh sát Hàn!"
Vừa xoay người định về đồn, lúc này cách đó không xa có người gọi hắn.
Hàn Lăng quay đầu nhìn lại, bốn người đi xe máy điện lượn lờ tới, đi đầu là Tôn Lãng.
Chỏm tóc vàng của Tôn Lãng vẫn còn, quả thực thành thương hiệu của gã.
Hàn Lăng xoay người lại.
Tôn Lãng dừng xe bên lề, lấy phong bì từ trong cốp xe ra cười đi tới: "Cảnh sát Hàn, tôi đến trả tiền đây, hai ngàn một trăm ba mươi hai, một xu không thừa một xu không thiếu. Tôi biết, đưa tiền lãi anh chắc chắn cũng không lấy, dứt khoát không đưa nữa, ân tình này tôi sẽ luôn ghi nhớ. Còn cả chuyện em gái tôi đêm hôm đó nữa, cảm ơn."
Hàn Lăng liếc nhìn phong bì, sau đó nhìn ra sau lưng Tôn Lãng, ở đó có ba thanh niên đứng.
Quen mắt lắm nha, đây chẳng phải là mấy tên lưu manh bắt nạt Tôn Tình đêm hôm đó sao?
"Tình huống gì thế?" Hàn Lăng nhận lấy phong bì, độ dày khoảng hai ngàn tệ.
Ba người nở nụ cười gượng gạo với Hàn Lăng.
Họ cũng mới biết người làm việc nghĩa là cảnh sát mấy hôm trước, may mà lúc đó không động thủ, hơn nữa đối phương vậy mà cũng không lộ thân phận.
Đêm hôm khuya khoắt quấy rối con gái nhà lành, thực ra có thể bị bắt.
Tôn Lãng cười nói: "Bạn bè, sau này đi theo tôi rồi."
Làm bạn với đám lưu manh bắt nạt em gái? Hàn Lăng đương nhiên không tin, trước đó, e rằng hai bên đã trải qua cuộc "giao lưu hữu nghị".
Vết thương trên mặt mấy người kia rõ ràng vẫn chưa lành hẳn.
"Đi đây cảnh sát Hàn, rảnh thì cùng uống rượu." Tôn Lãng không định ở lại lâu, "Từ bây giờ, tôi phải phấn đấu rồi."
Hàn Lăng gọi gã lại, nhắc nhở: "Tôn Lãng, cậu nếu muốn làm mảng xám thì tém tém lại, dễ xảy ra chuyện đấy."
Tôn Lãng dừng bước, quay đầu: "Chuyện tán tận lương tâm tôi chắc chắn không làm, bắt nạt kẻ yếu cũng chắc chắn không làm được, nhưng thời buổi này muốn phát tài, con đường thành công không bằng phẳng được. Sau này nói không chừng ấy à, tôi sẽ thường xuyên đến Đồn Công an báo danh, đến lúc đó cảnh sát Hàn chiếu cố nhiều chút."
Hàn Lăng: "Cậu đừng đến Phân cục báo danh là được, nếu không em gái cậu tương lai muốn thi vào Công – Kiểm – Pháp, có thể sẽ bị chặn."
Thẩm tra của Công – Kiểm – Pháp cực kỳ nghiêm ngặt.
"Cái đó thì không." Tôn Lãng cười, "Hơn nữa tôi cũng sẽ không để nó thi biên chế đâu. Thi biên chế để làm gì? Công việc ổn định, tôi trực tiếp để nó cả đời ổn định chẳng phải là được rồi sao?"
Hàn Lăng im lặng.
Chỉ dựa vào câu nói này, chứng tỏ Tôn Lãng thực sự lãng tử quay đầu rồi, ít nhất là đối với gia đình.
Cũng không uổng công em gái hiểu chuyện như vậy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook