Tái Sinh Duyên: Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta
-
Chương 151: Cuộc thi hoa khôi (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
****
Mọi người thắp hương cắm trước phần mộ, Thúy Nha quỳ trên mặt đất nghẹn ngào khóc.
Phía sau, Tuyền Cơ lùi ra một khoảng, ngoắc tay hướng mọi người.
Mấy nam nhân ngẩn ra, rồi cũng nhanh bước tới.
“Có chuyện gì vậy?” Giọng Ngọc Trí nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Ngũ Thất vẻ đạo lý: “Ngươi nói nhỏ như vậy làm gì chứ?”
Ngọc Trí trợn mắt, “Ngươi không biết thì đừng nói lung tung, không phải là ta đang phối hợp với không khí lén lút này sao?”
Tuyền Cơ đen mặt, nhỏ giọng nói: “Nạp Minh công tử, huynh bảo người của huynh mang xe ngựa dừng ở bên kia, chúng ta sẽ lặng lẽ rời đi.”
Ra là nàng có chủ ý này!
Tất cả mọi người khẽ bật cười, Nạp Lang Thiên Lãng trêu chọc nói: “Đệ thật sự không có ý định thu nhận nàng ta sao?”
Tuyền Cơ cười khổ, cho dù nàng không vướng phải thân phận này, nàng cũng không muốn Thúy Nha hầu hạ mình, nói: “Đệ tính rồi, khấu trừ đi phí nhập liệm cha của nha đầu đó, còn dư lại một ngàn hai, đủ cho nàng ta kiếm kế sinh nhai. Đệ không cần nàng làm nô tỳ hay tỳ thiếp gì hết, tự do vẫn tốt hơn.”
Vân Dương gật đầu, “Mọi người đi thôi.”
Đi khỏi một đoạn, xe ngựa đã ra đến đường lớn, không ngờ hoàng hôn cũng đã buông.
Ngọc Trí kéo Tuyền Cơ lại kề tai nói nhỏ: “Tẩu tẩu, nếu chưa về thì chúng ta đi xem cuộc thi hoa khôi kia đi. Muội rất tò mò mà, Nghe nói đều là đại mỹ nhân, muội phải đi xem có xinh đẹp hơn phi tử của Cửu ca không.”
Tuyền Cơ có chút chần chừ, cắn cắn môi nói: “Ngọc Trí, muội phải đồng ý với ta trước, chúng ta chỉ nhìn một cái rồi đi, đêm nay nhất định phải trở về, nếu như Cửu Ca của muội biết…”
Tuyền Cơ cười khổ.
“Được!” Hai mắt Ngọc Trí tỏa sáng, quay sang Nạp Minh Thiên Lãng nói: “Công tử man di, làm phiền đưa ta và ca ca đến Yên Vũ lâu, cảm ơn!”
Nạp Minh Thiên Lãng liếc nhìn Tuyền Cơ một cái, cười nói: “Gia cũng tới mở rộng tầm mắt một chút. Để xem mỹ nhân kinh thành hay mỹ nhân Nguyệt Lạc đẹp hơn?”
“Thêm phần của ta nữa.” Vân Dương mỉm cười.
Ngọc Trí vỗ tay cười lớn, “Thật thú vị, cùng nhau đi thôi.”
“Phong công tử thì sao?” Vân Dương nhàn nhạt hỏi.
Tuyền Cơ theo bản năng cũng nhìn sang Phong Chiến Bách một cái, Phong Chiến Bách đón nhận ánh nhìn của nàng, ánh mắt dịu dàng, “Được”
Ngũ Thất chấn động, công tử chưa bao giờ đến những nơi yên hoa như vậy. Hắn đâu biết rằng, đó là do Phong Chiến Bách lo cho an nguy của Tuyền Cơ, sợ nàng là một cô nương, đến những nơi như vậy lại xảy ra chuyện. Hơn nữa, hắn cũng lo lắng, mai nàng cùng Nạp Minh Thiên Lãng và Vân Dương đồng hành, mà hai người kia tuyệt đối là những nhân vật thâm hiểm, đặc biệt là vẻ ôn hòa như Vân Dương kia lại càng thâm sâu!
Xe ngựa chạy nhanh một đường, không lâu sau đã dừng trước một nơi ánh đèn diễm lệ.
Mọi người thắp hương cắm trước phần mộ, Thúy Nha quỳ trên mặt đất nghẹn ngào khóc.
Phía sau, Tuyền Cơ lùi ra một khoảng, ngoắc tay hướng mọi người.
Mấy nam nhân ngẩn ra, rồi cũng nhanh bước tới.
“Có chuyện gì vậy?” Giọng Ngọc Trí nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Ngũ Thất vẻ đạo lý: “Ngươi nói nhỏ như vậy làm gì chứ?”
Ngọc Trí trợn mắt, “Ngươi không biết thì đừng nói lung tung, không phải là ta đang phối hợp với không khí lén lút này sao?”
Tuyền Cơ đen mặt, nhỏ giọng nói: “Nạp Minh công tử, huynh bảo người của huynh mang xe ngựa dừng ở bên kia, chúng ta sẽ lặng lẽ rời đi.”
Ra là nàng có chủ ý này!
Tất cả mọi người khẽ bật cười, Nạp Lang Thiên Lãng trêu chọc nói: “Đệ thật sự không có ý định thu nhận nàng ta sao?”
Tuyền Cơ cười khổ, cho dù nàng không vướng phải thân phận này, nàng cũng không muốn Thúy Nha hầu hạ mình, nói: “Đệ tính rồi, khấu trừ đi phí nhập liệm cha của nha đầu đó, còn dư lại một ngàn hai, đủ cho nàng ta kiếm kế sinh nhai. Đệ không cần nàng làm nô tỳ hay tỳ thiếp gì hết, tự do vẫn tốt hơn.”
Vân Dương gật đầu, “Mọi người đi thôi.”
Đi khỏi một đoạn, xe ngựa đã ra đến đường lớn, không ngờ hoàng hôn cũng đã buông.
Ngọc Trí kéo Tuyền Cơ lại kề tai nói nhỏ: “Tẩu tẩu, nếu chưa về thì chúng ta đi xem cuộc thi hoa khôi kia đi. Muội rất tò mò mà, Nghe nói đều là đại mỹ nhân, muội phải đi xem có xinh đẹp hơn phi tử của Cửu ca không.”
Tuyền Cơ có chút chần chừ, cắn cắn môi nói: “Ngọc Trí, muội phải đồng ý với ta trước, chúng ta chỉ nhìn một cái rồi đi, đêm nay nhất định phải trở về, nếu như Cửu Ca của muội biết…”
Tuyền Cơ cười khổ.
“Được!” Hai mắt Ngọc Trí tỏa sáng, quay sang Nạp Minh Thiên Lãng nói: “Công tử man di, làm phiền đưa ta và ca ca đến Yên Vũ lâu, cảm ơn!”
Nạp Minh Thiên Lãng liếc nhìn Tuyền Cơ một cái, cười nói: “Gia cũng tới mở rộng tầm mắt một chút. Để xem mỹ nhân kinh thành hay mỹ nhân Nguyệt Lạc đẹp hơn?”
“Thêm phần của ta nữa.” Vân Dương mỉm cười.
Ngọc Trí vỗ tay cười lớn, “Thật thú vị, cùng nhau đi thôi.”
“Phong công tử thì sao?” Vân Dương nhàn nhạt hỏi.
Tuyền Cơ theo bản năng cũng nhìn sang Phong Chiến Bách một cái, Phong Chiến Bách đón nhận ánh nhìn của nàng, ánh mắt dịu dàng, “Được”
Ngũ Thất chấn động, công tử chưa bao giờ đến những nơi yên hoa như vậy. Hắn đâu biết rằng, đó là do Phong Chiến Bách lo cho an nguy của Tuyền Cơ, sợ nàng là một cô nương, đến những nơi như vậy lại xảy ra chuyện. Hơn nữa, hắn cũng lo lắng, mai nàng cùng Nạp Minh Thiên Lãng và Vân Dương đồng hành, mà hai người kia tuyệt đối là những nhân vật thâm hiểm, đặc biệt là vẻ ôn hòa như Vân Dương kia lại càng thâm sâu!
Xe ngựa chạy nhanh một đường, không lâu sau đã dừng trước một nơi ánh đèn diễm lệ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook