Tái Sinh Duyên: Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta
-
Chương 250: Ngày cưới như mộng (9)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*
Tiếng kèn, tiếng pháo, tiếng nhạc, tiếng cười đùa, âm thanh vui mừng không dứt bên tai.
Chạng vạng hôm sau, lúc Long Phi Ly dẫn mọi người tới Phong phủ thì đã qua thời điểm tân lang nghênh đón tân nương.
Lửa trên chậu than còn nồng, ánh lửa xanh còn bập bùng, mông lung ánh lên gương mặt tươi cười của mọi người trong không gian đông đúc.
Tân khách nhiều như nước, một đám một đám gấp rút theo nhau tiến vào đại sảnh Phong gia.
Nghe tân khách liên tục vào cửa nói, tân lang tân nương vừa mới tiến vào khách đường, đang chuẩn bị kính trà Phong lão gia, Phong phu nhân, bái thiên địa.
Tân khách đông không kể xiết, đa số mọi người đều đứng ngoài cửa, đợi đám người khác ra mới có thể vào.
Ngọc Trí cười nói: “May mắn là chúng ta không tới quá muộn, bằng không đã bỏ qua mất trò hay, ta chưa thấy lễ bái đường thành thân trong dân gian bao giờ !”
Thanh Phong lạnh lùng nói: “Chúng ta tới sớm.”
“Ngươi” Ngọc Trí trừng mắt nhìn Thanh Phong : “Thanh Phong chết tiệt, ngươi cứ kiếm chuyện với ta!”
“Thôi được rồi, đừng náo loạn,” Long Tử Cẩm cười nói: “Thanh Phong nói cũng đúng, chúng ta chỉ tới uống rượu, tiệc tối nay còn chưa bắt đầu mà.”
Lúc này Long Phi Ly thản nhiên nhẹ giọng dặn dò Đoạn Ngọc Hoàn vài câu, Đoạn Ngọc Hoàn vuốt cằm, nhanh chóng xoay người rời đi.
Trừ Ngọc Trí vẫn mở to mắt tập trung xem náo nhiệt ra thì đám người Long Tử Cẩm đều hiểu được là Long Phi Ly sai Đoạn Ngọc Hoàn đi sắp xếp an bài cấm quân.
Tới thật đúng lúc, quả không uổng công.
Ngày hôm qua nhặt được ngọc bội, thật là vô tình? Có lẽ là của người ngoài, nhưng cũng rất có thể là của đôi huynh muội kia, nếu thật sự là của hai người thì có khả năng Bạch gia có quan hệ với Nhan gia thậm chí là Phong gia ở quận Yên Hà.
“Long công tử, các vị, tại hạ đã đợi lâu rồi.” Tiếng cười toát ra, một nam tử từ cửa lớn đi ra, mọi người nhìn thấy đúng là Nhan Thư Vọng.
Hôm qua hai bên trao đổi tên họ, hàn huyên vài câu rồi rời đi, hôm nay tân khách của Phong gia rất đông, không ngờ nam tử thực sự này đứng chờ họ.
Long Phi ly cười nói: “Chào Nhan công tử, hôm nay công tử bận rộn công việc, Long mỗ tới quấy rầy, sao dám nhận sự nghênh đón long trọng như thế?”
“Sao Long công tử nói vậy, mau mau mời vào, tân lang tân nương đang chuẩn bị bái đường, rất náo nhiệt.” Nhan Thư Vọng cười, dẫn mọi người đi vào.
Đi vào, quả nhiên phi thường náo nhiệt, trong phòng bố trí hoa lệ, dù là một chỗ rất lớn nhưng hai bên đều chật kín người, tiếng nói cười vang vọng tràn ngập sảnh đường.
Chính giữa sảnh có hai người đang ngồi, chính là Phong lão gia cùng với phu nhân
Long Phi Ly nói với Nhan Thư Vọng, bảo hắn cứ đi làm việc của hắn, sau đó uống rượu chúc mừng cũng không muộn, Nhan thư Vọng cười xin lỗi, cáo từ rồi tới bên cạnh đôi nam nữ trung niên ăn mặc đẹp đẽ, Thanh Loan cũng đứng một bên, cầm tay một tiểu cô nương năm sáu tuổi.
Long Tử Cẩm thấp giọng nói : “Cửu ca, xem ra Phong lão gia cùng Phong phu nhân không phải là nhân vật tầm thường.”
Long phi Ly cười, nói nhỏ: “Ánh mắt Thập đệ thật tốt”.
Ngọc Trí bĩu muôi, “Đại phú hộ quận Yên hà, đương nhiên là không đơn giản rồi.”
“Tiểu nha đầu thì biết cái gì” Hạ tang cười nói.
Ngọc Trí hừ lạnh một tiếng, hỏi vị di nương bên cạnh :” Thẩm Thẩm, tại sao còn chưa thấy tân lang tân nương vậy?”
“Nha, tiểu cô nương, cô nhìn bên kia đi, không thấy sao?”
Tiếng kèn, tiếng pháo, tiếng nhạc, tiếng cười đùa, âm thanh vui mừng không dứt bên tai.
Chạng vạng hôm sau, lúc Long Phi Ly dẫn mọi người tới Phong phủ thì đã qua thời điểm tân lang nghênh đón tân nương.
Lửa trên chậu than còn nồng, ánh lửa xanh còn bập bùng, mông lung ánh lên gương mặt tươi cười của mọi người trong không gian đông đúc.
Tân khách nhiều như nước, một đám một đám gấp rút theo nhau tiến vào đại sảnh Phong gia.
Nghe tân khách liên tục vào cửa nói, tân lang tân nương vừa mới tiến vào khách đường, đang chuẩn bị kính trà Phong lão gia, Phong phu nhân, bái thiên địa.
Tân khách đông không kể xiết, đa số mọi người đều đứng ngoài cửa, đợi đám người khác ra mới có thể vào.
Ngọc Trí cười nói: “May mắn là chúng ta không tới quá muộn, bằng không đã bỏ qua mất trò hay, ta chưa thấy lễ bái đường thành thân trong dân gian bao giờ !”
Thanh Phong lạnh lùng nói: “Chúng ta tới sớm.”
“Ngươi” Ngọc Trí trừng mắt nhìn Thanh Phong : “Thanh Phong chết tiệt, ngươi cứ kiếm chuyện với ta!”
“Thôi được rồi, đừng náo loạn,” Long Tử Cẩm cười nói: “Thanh Phong nói cũng đúng, chúng ta chỉ tới uống rượu, tiệc tối nay còn chưa bắt đầu mà.”
Lúc này Long Phi Ly thản nhiên nhẹ giọng dặn dò Đoạn Ngọc Hoàn vài câu, Đoạn Ngọc Hoàn vuốt cằm, nhanh chóng xoay người rời đi.
Trừ Ngọc Trí vẫn mở to mắt tập trung xem náo nhiệt ra thì đám người Long Tử Cẩm đều hiểu được là Long Phi Ly sai Đoạn Ngọc Hoàn đi sắp xếp an bài cấm quân.
Tới thật đúng lúc, quả không uổng công.
Ngày hôm qua nhặt được ngọc bội, thật là vô tình? Có lẽ là của người ngoài, nhưng cũng rất có thể là của đôi huynh muội kia, nếu thật sự là của hai người thì có khả năng Bạch gia có quan hệ với Nhan gia thậm chí là Phong gia ở quận Yên Hà.
“Long công tử, các vị, tại hạ đã đợi lâu rồi.” Tiếng cười toát ra, một nam tử từ cửa lớn đi ra, mọi người nhìn thấy đúng là Nhan Thư Vọng.
Hôm qua hai bên trao đổi tên họ, hàn huyên vài câu rồi rời đi, hôm nay tân khách của Phong gia rất đông, không ngờ nam tử thực sự này đứng chờ họ.
Long Phi ly cười nói: “Chào Nhan công tử, hôm nay công tử bận rộn công việc, Long mỗ tới quấy rầy, sao dám nhận sự nghênh đón long trọng như thế?”
“Sao Long công tử nói vậy, mau mau mời vào, tân lang tân nương đang chuẩn bị bái đường, rất náo nhiệt.” Nhan Thư Vọng cười, dẫn mọi người đi vào.
Đi vào, quả nhiên phi thường náo nhiệt, trong phòng bố trí hoa lệ, dù là một chỗ rất lớn nhưng hai bên đều chật kín người, tiếng nói cười vang vọng tràn ngập sảnh đường.
Chính giữa sảnh có hai người đang ngồi, chính là Phong lão gia cùng với phu nhân
Long Phi Ly nói với Nhan Thư Vọng, bảo hắn cứ đi làm việc của hắn, sau đó uống rượu chúc mừng cũng không muộn, Nhan thư Vọng cười xin lỗi, cáo từ rồi tới bên cạnh đôi nam nữ trung niên ăn mặc đẹp đẽ, Thanh Loan cũng đứng một bên, cầm tay một tiểu cô nương năm sáu tuổi.
Long Tử Cẩm thấp giọng nói : “Cửu ca, xem ra Phong lão gia cùng Phong phu nhân không phải là nhân vật tầm thường.”
Long phi Ly cười, nói nhỏ: “Ánh mắt Thập đệ thật tốt”.
Ngọc Trí bĩu muôi, “Đại phú hộ quận Yên hà, đương nhiên là không đơn giản rồi.”
“Tiểu nha đầu thì biết cái gì” Hạ tang cười nói.
Ngọc Trí hừ lạnh một tiếng, hỏi vị di nương bên cạnh :” Thẩm Thẩm, tại sao còn chưa thấy tân lang tân nương vậy?”
“Nha, tiểu cô nương, cô nhìn bên kia đi, không thấy sao?”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook