Tái Sinh Duyên: Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta
-
Chương 409: Người thắng làm vua (1)
Sẵn sàng
*
Long Chỉnh Văn cũng không tức giận, chậm rãi liếc mắt nhìn mọi người một vòng xung quanh, nhẹ nhàng nở nụ cười.
Tiếng cười nhẹ nhành mỏng manh, nhưng lại có thể che lấp đi âm thanh trào phúng của mọi người, mỗi người đều có thể nghe rõ ràng lời hắn phun ra nuốt vào ở bên tai.
"Ngoài hoàng thành, cấm quân của cửu đệ Chỉnh Văn đúng là chưa đến bốn vạn, ừhm, cũng không đáng nhắc đến, nhưng chư vị không thử nghĩ, bên ngoài đều là binh mã của Ôn tướng quân và ba vị phiên quân, Chỉnh Văn làm sao có thể vào được tới bên trong đại điện?"
"Tất nhiên là trong triều phải có người hành sự, đúng không?" Hắn thản nhiên cười, trong mắt lộ ra hào quang phong duệ, trên môi có chút ý cười, lạnh lùng nhìn về phái Thái hậu, thí dụ như Thái hậu nương nương đã giúp Chỉnh Văn có được điều đó."
Long Lập Dục cười nhạo một tiếng: "Ah,Thất đệ mồm miệng cũng thật lớn!"
Ôn Như Khải khẽ nhíu mày, hồ nghi nhìn Thái hậu, lại thấy Thái hậu cũng thần sắc ngưng trọng, bán tin, bán nghi.
Nhưng Thái hậu dù sao cũng là người từng trải, môi son nhếch lên, nói: "Mặc dù bên ngoài ai gia có một vài tên phỉ nhân mang theo cho ngươi chút tin tức, với chút tài cán, ngươi vô binh vô mã mà dám vọng tưởng có thể lấy được cả thiên hạ này? Thất vương gia, nơi này không phải là Vong Ưu quận của ngươi! Không có chỗ cho ngươi nói chuyện!"
Long Chỉnh Văn không nóng không giận, thản nhiên hỏi ngược lại: "Như thế nào thì được gọi là phỉ nhân? Đại thái giám bên người Thái hậu nương nương cũng được gọi là vậy sao?"
"Ngươi nói cái gì?" Thái hậu chấn động.
Lúc này trong điện đột nhiên vang lên một âm thanh nặng nề, bà ta thẳng tắp nhìn về phía cửa điện, một thanh niên tuấn tú đẩy cửa đi vào, cung kính hạ thấp người, cười nói: "Nô tài ra mắt Thái hậu nương nương!"
Lần này, chớ nói Thái hậu khiếp sợ, ngay cả Ôn Như Khải đã kinh kha sa trường cũng thất thanh hô lên: "Ngọc Kết Tử, người là người của Long Chỉnh Văn?"
Ngọc Kết Tử này là đại hồng nhân bên người Thái hậu, cũng như Từ Hi và Hạ Tang bên người hoàng đế, có chức cao vọng trọng trong phủ nội vụ, ai mà không biết những chuyện tuyệt mật Thái hậu đều giao cho vị Ngọc công công này lén đi làm. Hắn lại chính là người của Thất vương gia Long Chỉnh Văn!"
Thái hậu tức thì lửa giận công tâm, thân hình lay động, Ôn Như Khải cả kinh, vội vàng đỡ lấy bà ta, Thái hậu khoát tay, khẽ cắn môi, cười lạnh nói: "Giỏi cho một Ngọc Kết Tử! Giỏi cho một Long Chỉnh Văn! Long Chỉnh Văn, ngươi tựa hồ đã quên, ngươi vào được đây thì như thế nào?"
Phiên vương Trang Thanh trong lòng hiểu rõ, lúc này tiếp lời trào phúng: "Quận Vong Ưu không đến mười vạn binh mã, ba người bọn ta quản ba vạn binh mã, ngoài hoàng thành tổng cộng hai mươi lăm vạn binh tướng, đàn binh kiến hôi kia của ngươi chỉ sợ ngay cả Hoàng thành còn chưa vào được thì đã chết hết rồi, hay ngươi cho là quân của ngươi có thể lấy một địch mười, không biết lượng sức mình!"
Trang Thanh lạnh lùng cười, tiếng cười nhẹ ấm ách như biến mất trong cổ họng nam nhân, mọi người vốn đang khinh thường, lại thấy Long Chỉnh Văn chậm rãi thu lại ánh mắt, "Trang vương, nếu nói Ngọc Kết Tử giả truyền ý chỉ nương nương đem binh mã Chỉnh Văn dẫn đến thì sao?"
"Thì tính là gì?" Long Lập Dục cười lạnh, "Thất đệ, ngươi thật đúng là muốn làm hoàng đế đến điên rồi! Nếu thật sự động thủ, trong cung cậu ta đã có đến ba bốn ngàn binh mã, đủ để ngăn ngươi trong nhất thời, hoàng thành lại cách hoàng cung bao xa? Một lệnh hỏa tiễn, hai mươi vạn binh mã đến trong tức thời! Ba vạn tinh binh? Ta nhổ vào!"
Lời hắn vừa nói ra, quần thần lại một trận cười to, Long Chỉnh Văn biến sắc, Thái hậu, Ôn Như Khải cùng đám người Trang Thanh thấy thế, trên mặt cũng đều hiện lên vẻ trào phúng khinh miệt.
"Có buồn cười đến vậy không?"
Một đạo âm thanh thản nhiên từ trên điện truyền đến, mọi người đều ngẩn ra, có chút kinh hãi, mà người nói chuyện đúng là người vừa nhìn thấy Long Chỉnh Văn liền giống như kinh sợ nặng nề, vẫn luôn trầm mặc ngồi trên long tọa không nói, Khánh gia hoàng đế Long Phi Ly.
"Mẫu hậu, nếu trẫm nói, binh của Thất ca không chỉ ba vạn, mà nhất định là nhiều hơn hai mươi lăm vạn, người còn có thể cảm thấy buồn cười như vậy không?"
Long Chỉnh Văn cũng không tức giận, chậm rãi liếc mắt nhìn mọi người một vòng xung quanh, nhẹ nhàng nở nụ cười.
Tiếng cười nhẹ nhành mỏng manh, nhưng lại có thể che lấp đi âm thanh trào phúng của mọi người, mỗi người đều có thể nghe rõ ràng lời hắn phun ra nuốt vào ở bên tai.
"Ngoài hoàng thành, cấm quân của cửu đệ Chỉnh Văn đúng là chưa đến bốn vạn, ừhm, cũng không đáng nhắc đến, nhưng chư vị không thử nghĩ, bên ngoài đều là binh mã của Ôn tướng quân và ba vị phiên quân, Chỉnh Văn làm sao có thể vào được tới bên trong đại điện?"
"Tất nhiên là trong triều phải có người hành sự, đúng không?" Hắn thản nhiên cười, trong mắt lộ ra hào quang phong duệ, trên môi có chút ý cười, lạnh lùng nhìn về phái Thái hậu, thí dụ như Thái hậu nương nương đã giúp Chỉnh Văn có được điều đó."
Long Lập Dục cười nhạo một tiếng: "Ah,Thất đệ mồm miệng cũng thật lớn!"
Ôn Như Khải khẽ nhíu mày, hồ nghi nhìn Thái hậu, lại thấy Thái hậu cũng thần sắc ngưng trọng, bán tin, bán nghi.
Nhưng Thái hậu dù sao cũng là người từng trải, môi son nhếch lên, nói: "Mặc dù bên ngoài ai gia có một vài tên phỉ nhân mang theo cho ngươi chút tin tức, với chút tài cán, ngươi vô binh vô mã mà dám vọng tưởng có thể lấy được cả thiên hạ này? Thất vương gia, nơi này không phải là Vong Ưu quận của ngươi! Không có chỗ cho ngươi nói chuyện!"
Long Chỉnh Văn không nóng không giận, thản nhiên hỏi ngược lại: "Như thế nào thì được gọi là phỉ nhân? Đại thái giám bên người Thái hậu nương nương cũng được gọi là vậy sao?"
"Ngươi nói cái gì?" Thái hậu chấn động.
Lúc này trong điện đột nhiên vang lên một âm thanh nặng nề, bà ta thẳng tắp nhìn về phía cửa điện, một thanh niên tuấn tú đẩy cửa đi vào, cung kính hạ thấp người, cười nói: "Nô tài ra mắt Thái hậu nương nương!"
Lần này, chớ nói Thái hậu khiếp sợ, ngay cả Ôn Như Khải đã kinh kha sa trường cũng thất thanh hô lên: "Ngọc Kết Tử, người là người của Long Chỉnh Văn?"
Ngọc Kết Tử này là đại hồng nhân bên người Thái hậu, cũng như Từ Hi và Hạ Tang bên người hoàng đế, có chức cao vọng trọng trong phủ nội vụ, ai mà không biết những chuyện tuyệt mật Thái hậu đều giao cho vị Ngọc công công này lén đi làm. Hắn lại chính là người của Thất vương gia Long Chỉnh Văn!"
Thái hậu tức thì lửa giận công tâm, thân hình lay động, Ôn Như Khải cả kinh, vội vàng đỡ lấy bà ta, Thái hậu khoát tay, khẽ cắn môi, cười lạnh nói: "Giỏi cho một Ngọc Kết Tử! Giỏi cho một Long Chỉnh Văn! Long Chỉnh Văn, ngươi tựa hồ đã quên, ngươi vào được đây thì như thế nào?"
Phiên vương Trang Thanh trong lòng hiểu rõ, lúc này tiếp lời trào phúng: "Quận Vong Ưu không đến mười vạn binh mã, ba người bọn ta quản ba vạn binh mã, ngoài hoàng thành tổng cộng hai mươi lăm vạn binh tướng, đàn binh kiến hôi kia của ngươi chỉ sợ ngay cả Hoàng thành còn chưa vào được thì đã chết hết rồi, hay ngươi cho là quân của ngươi có thể lấy một địch mười, không biết lượng sức mình!"
Trang Thanh lạnh lùng cười, tiếng cười nhẹ ấm ách như biến mất trong cổ họng nam nhân, mọi người vốn đang khinh thường, lại thấy Long Chỉnh Văn chậm rãi thu lại ánh mắt, "Trang vương, nếu nói Ngọc Kết Tử giả truyền ý chỉ nương nương đem binh mã Chỉnh Văn dẫn đến thì sao?"
"Thì tính là gì?" Long Lập Dục cười lạnh, "Thất đệ, ngươi thật đúng là muốn làm hoàng đế đến điên rồi! Nếu thật sự động thủ, trong cung cậu ta đã có đến ba bốn ngàn binh mã, đủ để ngăn ngươi trong nhất thời, hoàng thành lại cách hoàng cung bao xa? Một lệnh hỏa tiễn, hai mươi vạn binh mã đến trong tức thời! Ba vạn tinh binh? Ta nhổ vào!"
Lời hắn vừa nói ra, quần thần lại một trận cười to, Long Chỉnh Văn biến sắc, Thái hậu, Ôn Như Khải cùng đám người Trang Thanh thấy thế, trên mặt cũng đều hiện lên vẻ trào phúng khinh miệt.
"Có buồn cười đến vậy không?"
Một đạo âm thanh thản nhiên từ trên điện truyền đến, mọi người đều ngẩn ra, có chút kinh hãi, mà người nói chuyện đúng là người vừa nhìn thấy Long Chỉnh Văn liền giống như kinh sợ nặng nề, vẫn luôn trầm mặc ngồi trên long tọa không nói, Khánh gia hoàng đế Long Phi Ly.
"Mẫu hậu, nếu trẫm nói, binh của Thất ca không chỉ ba vạn, mà nhất định là nhiều hơn hai mươi lăm vạn, người còn có thể cảm thấy buồn cười như vậy không?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook