Tái Sinh Duyên: Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta
-
Chương 96: Đêm nay đừng đi (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
An Cẩn cười lạnh, ‘‘ Niên tần nương nương đến nơi này của ta, không biết có điều gì chỉ giáo?’’ Điệp Phong đứng bên cạnh Tuyền Cơ, âm thầm cắn răng, nhưng nàng cũng không rõ vì sao Tuyền Cơ lại gặp người này… Gần đây Cẩn tần làm phật thánh ý, chẳng lẽ là đến muốn nhục mạ nàng ta? Nhưng mà tính tình Tuyền Cơ cũng không phải là người như vậy.
Tuyền Cơ cười nói : ‘‘Cẩn tỷ tỷ, đóng cửa cung đi, chỉ dể lại ta và người.’’
Ba cửa của Thu Huỳnh hiên, toàn bộ đóng lại.
Trong phòng ánh sáng leo lắt, không khí thoảng một mùi hương nhẹ nhàng.
Không gian trong gian phòng cổ kính như ngưng lại, Tuyền Cơ có chút thất thần… Xuyên qua ngàn năm tới Tây Lãnh tựa như chỉ là một giấc mộng?
‘‘Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?’’ An Cẩn ở sau lưng nàng lạnh lùng nói.
Nàng một thân quần lụa trắng, có cảm giác xuất trần, Tuyền Cơ nhìn lại chính mình, hồng y rực rỡ, không biết ngày trước Tuyền Cơ vì sao lại đặc biệt thích màu đỏ, tím, quần áo nhiều màu sắc, hiện tại nhìn qua người ta vài phần giống tiên, chính mình lại giống như quỷ, cảm giác này thực sự rất mạnh.
Nghe được tiếng nói lạnh lẽo ẩn chứa sự uất giận của nàng ta, Tuyền ơ cười cười, nói : ‘‘ Ngươi có còn dám dâng cho hoàng thượng một chén trà nhỏ nữa hay không?’’
Cửa cung, đóng rồi lại mở ra.
Ánh mắt An Cẩn chăm chú dõi theo bóng dáng đỏ thẫm dắt theo tỳ nữ, bước ra khỏi phòng, rồi ra ngoài cửa, cuối cùng biến mất ở cửa lớn Thu Huỳnh hiên.
Trong đầu trằn trọc suy nghĩ lại những gì hai người nói, kỳ thật các nàng trong lúc đó cũng nói không nhiều.
Niên tần nói, sẵn sàng pha trà giúp nàng, chỉ là xem nàng có đủ can đảm dâng chén trà này cho Hoàng Thượng một lần nữa hay không.
Nàng cười lạnh, nếu thất bại, là tội của ta, nếu thành, chẳng lẽ không phải là công của Niên tần ngươi sao ? Ngươi chẳng lẽ không đi tranh công ?
Niên tần nói : chính xác là đổi ngược lại, nếu thất bại, sẽ chỉ là Niên tần làm, nếu thành, đó là công của một mình Cẩn tần.
Nàng kinh ngạc, hỏi vì sao
.
Niên tần cười nói, chỉ mong ngày sau tỷ tỷ có thể nói tốt vài câu, giúp muội muội có được chút ân mưa móc.
Hai người vừa đi, Điệp Phong khó hiểu hỏi, ‘‘ Nương nương, người lần này đi tìm Cẩn tần rốt cuộc là…’’
Tuyền Cơ cười khẽ, ‘‘ Ngươi chỉ cần biết, ngày mai chúng ta phải dậy đi hứng sương trên cây sớm hơn một chút. ’’ ‘‘ A…’’
Điệp Phong nói, tính tình của nàng có điểm khác so với ngày trước, Tuyền Cơ không biết khác chỗ nào. Nhưng từ sau ngày ở Trữ Tú điện, trong lòng nàng đã có một suy nghĩ riêng.
Có lẽ, không phải nguyên nhân là do sự việc xảy ra ngày đó, chỉ là từ từ trầm tĩnh lại. Phàm là những nơi đẹp nhất, mỹ lệ nhất trên thế gian này cũng chính là nơi dễ làm lòng người thay đổi nhất. Quyền lực, sủng ái, dục vọng, và còn có cả những năm tháng tuổi thanh xuân bị giam cầm trong tuyệt vọng.
Ở thời điểm hắn đem An Cẩn vào cung, có lẽ An Cẩn cũng là một cô gái có những điểm đặc sắc, thu hút riêng, nếu không vì sao hắn lại yêu thích ? Ở trong này, bất giác An Cẩn đã thay đổi không ít…
Chẳng qua là, mặc kệ như thế nào, nàng còn muốn mỗi ngày vì hắn pha một chén trà nhỏ, tối thiểu là khi nhấp một chút trà, hắn có thể vơi bớt đi một phần ưu tư, âu đó cũng là một điều tốt. Nếu, hắn yêu trà, lại hoặc là, có thể hắn sẽ thực sự yêu người pha trà đi.
Cát Tường ? Là nàng sao ? Không biết.
Nàng nói với An Cẩn, nếu thành, nàng ta sẽ nói giúp nàng trước mặt hoàng đế, khiến hoàng đế có thể tới Phượng Thứu cung một vài lần, có điều đó chỉ là lấy cớ . Bởi vì, ở trên đời này, có bao nhiêu người chịu tin tưởng một người, một mình cam chịu hy sinh,mà không mong muốn được nhận lại một kết quả tốt đẹp.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook