Tào Tặc
-
Chương 151: Ai tán thành, ai phản đối
Sẵn sàng
*
-Tử Sơn, ngươi nói Hữu Học đi như vậy thì sẽ có tác dụng?
Trong nha đường, Bộc Dương Khải chau mày, hình như lo lắng không yên nhìn Bộ Chất.
Trong mắt hắn có một chút không vừa lòng, lại có một chút lo lắng. Bộ Chất uống một ngụm nước, lắc đầu:
-Việc này đúng là như vậy. Chợt nghe thì có vẻ rất hoang đường, nhưng ngẫm lại thì hình như cũng rất có lý. Ta không lo lắng việc này có hiệu quả hay không, chỉ lo việc này có tiến triển không. Nếu như có thể tiến triển, nói không chừng có thể phát huy tác dụng. Nhưng vấn đề quan trọng là những tên thương nhân ngu ngốc kia giải quyết thế nào? Hữu Học vẫn còn nhỏ tuổi, có thể trấn áp những người đó không, đây đúng là một vấn đề lớn!
Bộc Dương Khải đứng dậy đi ra trước nhà. Hắn đứng ở cửa hiên, chắp tay nhìn ánh tà dương, chìm vào trầm tư.
Nơi chợ Bắc đèn hoa rực rỡ, trải qua những ngày tiêu điều hiu quạnh lại có thể khôi phục sức sống như ngày xưa. Phi Dương các là sản nghiệp của Trần Thăng trước kia, bây giờ thuộc quyền của quan phủ. Qua vài ngày chấn chỉnh, Phi Dương các lại được khai trương. Có điều, so với một Phi Dương các lộn xộn trước kia, Phi Dương các mới khai trương có sự khác biệt rõ rệt. Đầu tiên, sau khi sửa đổi bên trong đã rộng rãi hơn rất nhiều và còn rất yên tĩnh. Thức ăn được bày biện có trật tự, ngoài ra còn có một tấm bình phong mộc mạc ngăn ở giữa. Cho nên nếu như có người nói chuyện ầm ĩ cũng sẽ không ảnh hưởng đến thực khách.
Có thể nói là sự sắp xếp của Phi Dương các mới càng thêm hợp lý. Bây giờ nó không phải là một tửu lâu như trước kia mà người bình thường nào cũng có thể vào. Nó đã trở thành một chỗ thanh cao trang nhã.
Tất cả bồi bàn đều có một trang phục giống nhau, thể hiện một quy tắc nghiêm ngặt.
Đi vào Phi Dương các, đập vào mắt không phải là tiếng om sòm ầm ĩ, mà là một vẻ lịch sự tao nhã. Ở giữa hồ có một cái đình nghỉ mát, có các vũ nữ hát diễn, khiến cho những khách nhân có thể cảm thấy một bầu không khí nho nhã. Tổng thể mà nói, Phi Dương khác không sửa đổi gì nhiều nhưng so với trước đây thì hoàn toàn khác biệt. Ông chủ Hoàng của Kim thị không khỏi thốt lên:
-Mã công, đây mới là chỗ ta cần nên tới.
Ông chủ Mã cũng liên tục gật đầu:
-Chỗ này của Trần Thăng trước kia thực ra chỉ là một chỗ cho đám người thô tục. Bây giờ Phi Dương các có được nhân tài của Hải Tây giúp sức đã thay đổi hoàn toàn. Nhưng ta đoán chừng là ăn uống chỗ này cũng tiêu tốn không ít tiền bạc.
Hắn nhìn về phía tên bồi bàn dẫn đường, thì đích thị là tên nô tài trong nhà Trần Thăng trước đây. Tên bồi bàn vội đáp:
- Bẩm Mã lão gia, Đặng huyện lệnh có lệnh, Phi Dương các không mở ra cho người ngoài, chỉ có hội viên bản địa mới có thể vào.
-Hội viên?
Đây là một thuật ngữ hoàn toàn mới. Tên bồi bàn nói:
-Đúng là vậy.
-Làm sao thành hội viên được? Cần bao nhiêu tiền? - Ông chủ Hoàng có phần chướng mắt, đi lên trước ông chủ Mã mà hỏi.
-Hội viên không phải là trả tiền mới được.
Đầu tiên, để trở thành hội viên, nhất định phải có thân phận và địa vị, nhất định phải qua trình báo của lý trưởng. Sau đó quan phủ phê duyệt thì mới có tư cách.
-A, như thế thật phiền phức.
Ông chủ Mã lắc đầu, tỏ vẻ chẳng thèm:
-Ai mà muốn rườm rà như thế.
-Đây là thân phận! - Tên bồi bàn giải thích. Tượng trưng cho thân phận.
-Tử Sơn, ngươi nói Hữu Học đi như vậy thì sẽ có tác dụng?
Trong nha đường, Bộc Dương Khải chau mày, hình như lo lắng không yên nhìn Bộ Chất.
Trong mắt hắn có một chút không vừa lòng, lại có một chút lo lắng. Bộ Chất uống một ngụm nước, lắc đầu:
-Việc này đúng là như vậy. Chợt nghe thì có vẻ rất hoang đường, nhưng ngẫm lại thì hình như cũng rất có lý. Ta không lo lắng việc này có hiệu quả hay không, chỉ lo việc này có tiến triển không. Nếu như có thể tiến triển, nói không chừng có thể phát huy tác dụng. Nhưng vấn đề quan trọng là những tên thương nhân ngu ngốc kia giải quyết thế nào? Hữu Học vẫn còn nhỏ tuổi, có thể trấn áp những người đó không, đây đúng là một vấn đề lớn!
Bộc Dương Khải đứng dậy đi ra trước nhà. Hắn đứng ở cửa hiên, chắp tay nhìn ánh tà dương, chìm vào trầm tư.
Nơi chợ Bắc đèn hoa rực rỡ, trải qua những ngày tiêu điều hiu quạnh lại có thể khôi phục sức sống như ngày xưa. Phi Dương các là sản nghiệp của Trần Thăng trước kia, bây giờ thuộc quyền của quan phủ. Qua vài ngày chấn chỉnh, Phi Dương các lại được khai trương. Có điều, so với một Phi Dương các lộn xộn trước kia, Phi Dương các mới khai trương có sự khác biệt rõ rệt. Đầu tiên, sau khi sửa đổi bên trong đã rộng rãi hơn rất nhiều và còn rất yên tĩnh. Thức ăn được bày biện có trật tự, ngoài ra còn có một tấm bình phong mộc mạc ngăn ở giữa. Cho nên nếu như có người nói chuyện ầm ĩ cũng sẽ không ảnh hưởng đến thực khách.
Có thể nói là sự sắp xếp của Phi Dương các mới càng thêm hợp lý. Bây giờ nó không phải là một tửu lâu như trước kia mà người bình thường nào cũng có thể vào. Nó đã trở thành một chỗ thanh cao trang nhã.
Tất cả bồi bàn đều có một trang phục giống nhau, thể hiện một quy tắc nghiêm ngặt.
Đi vào Phi Dương các, đập vào mắt không phải là tiếng om sòm ầm ĩ, mà là một vẻ lịch sự tao nhã. Ở giữa hồ có một cái đình nghỉ mát, có các vũ nữ hát diễn, khiến cho những khách nhân có thể cảm thấy một bầu không khí nho nhã. Tổng thể mà nói, Phi Dương khác không sửa đổi gì nhiều nhưng so với trước đây thì hoàn toàn khác biệt. Ông chủ Hoàng của Kim thị không khỏi thốt lên:
-Mã công, đây mới là chỗ ta cần nên tới.
Ông chủ Mã cũng liên tục gật đầu:
-Chỗ này của Trần Thăng trước kia thực ra chỉ là một chỗ cho đám người thô tục. Bây giờ Phi Dương các có được nhân tài của Hải Tây giúp sức đã thay đổi hoàn toàn. Nhưng ta đoán chừng là ăn uống chỗ này cũng tiêu tốn không ít tiền bạc.
Hắn nhìn về phía tên bồi bàn dẫn đường, thì đích thị là tên nô tài trong nhà Trần Thăng trước đây. Tên bồi bàn vội đáp:
- Bẩm Mã lão gia, Đặng huyện lệnh có lệnh, Phi Dương các không mở ra cho người ngoài, chỉ có hội viên bản địa mới có thể vào.
-Hội viên?
Đây là một thuật ngữ hoàn toàn mới. Tên bồi bàn nói:
-Đúng là vậy.
-Làm sao thành hội viên được? Cần bao nhiêu tiền? - Ông chủ Hoàng có phần chướng mắt, đi lên trước ông chủ Mã mà hỏi.
-Hội viên không phải là trả tiền mới được.
Đầu tiên, để trở thành hội viên, nhất định phải có thân phận và địa vị, nhất định phải qua trình báo của lý trưởng. Sau đó quan phủ phê duyệt thì mới có tư cách.
-A, như thế thật phiền phức.
Ông chủ Mã lắc đầu, tỏ vẻ chẳng thèm:
-Ai mà muốn rườm rà như thế.
-Đây là thân phận! - Tên bồi bàn giải thích. Tượng trưng cho thân phận.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook