Tào Tặc
Chương 347: Dũng cảm dám kéo hoàng đế xuống ngựa

Sẵn sàng


Đại lao Vệ Úy ở trong góc Hoàng thành.

Nơi này mặc dù thuộc Hoàng thành nhưng lại do Vệ tướng quân quản lý, là một nha giam. Xung quanh có Vũ Lâm quân trấn thủ, canh gác hết sức nghiêm ngặt. Vũ Lâm quân của Hoàng thành thuộc quyền kiểm soát của Tào Nhân. Sau khi chuyện Y Đai Chiếu xảy ra, Tào Tháo tăng mạnh giám sát Hoàng thành. Vũ Lâm quân ban đầu bị điều động hết ra ngoài, sau đó Tào Tháo lại chọn ra mấy ngàn binh mã của mình làm Vũ Lâm quân, phụ trách canh gác Hoàng thành. Ở một góc độ nào đó mà nói thì Vũ Lâm quân này được tạo thành từ bộ khúc riêng của Tào Tháo.

Không có lệnh của Tào Nhân, không một kẻ nào được phép điều phái bọn họ.

Diện tích gian phòng lao rất lớn, có thể chứa được hai, ba mươi người. Nhưng lần này chỉ có mười người bị nhốt ở trong.

Ánh nến mờ tối khẽ chớp động, Tào Bằng ngồi trong góc phòng lao, ung dung, thư thái.

Hắn khoanh chân ngồi, lẳng lặng vận hành mười hai giai đoạn Tĩnh công tâm pháp, dường như không lo lắng chút nào đến chuyện bản thân đang ở trong nhà lao.

Hạ Hầu Lan và mấy tên Phi Mạo khác ngồi rải rác xung quanh.

Nhìn qua thì tưởng vị trí của bọn họ rất lộn xộn, thật ra bọn họ đang bảo vệ Tào Bằng ở giữa.

Nếu có người đến ám sát, nhất định sẽ bị bọn người Hạ Hầu Lan ngăn cản. Chưa kể Tào Bằng cũng không phải thư sinh trói gà không chặt. nguồn qtruyen.net

-Tào giáo úy, ăn cơm!

Một ngục tốt mang thùng cơm đi vào, cao giọng nói to.

Hai gã Phi Mạo đứng dậy, nhận lấy thùng cơm từ trong tay ngục tốt, nói một tiếng tạ ơn.

Hạ Hầu Lan xới một chén cơm, đặt bên cạnh Tào Bằng:

-Công tử đã một ngày không ăn cơm rồi, hãy ăn một chút đi.

Tào Bằng mở mắt, nhìn Hạ Hầu Lan cười, nhận lấy cơm canh rồi nói:

-Tử U, các người thật ra không cần phải theo ta chịu tội như thế.

-Công tử có biết đạo lý chủ nhục thần tử không?

Tào Bằng nghe thấy thế cũng không nói gì nữa.

Chuyện đã xảy ra rồi, có nói gì cũng vô ích.

Hắn chỉ cảm thấy tiếc thay cho đám người Hạ Hầu Lan. Y đã làm đến chức tư mã quân, chỉ cần cố gắng một chút nữa là có thể làm giáo úy.

Nhưng giờ y theo hắn vào nhà lao, chức tư mã quân kia cũng…

Tiếc cho Việt Kỵ doanh!

Tào Bằng nghĩ đến đây liền bưng bát lên, ngấu nghiến ăn cho xong.

-Tử U, mọi người qua đây.

Hắn ngoắc tay ra hiệu đám người Hạ Hầu Lan tiến lên, trầm ngâm một lát, nói:

-Các ngươi theo ta chịu khổ, ta cũng không biết nên báo đáp như thế nào. Ta có một bài quyền pháp này có thể rèn luyện gân cốt, tăng cường khí lực. Tử U từng theo ta học bát cực, vậy để y truyền thụ cho các ngươi đi. Tử U, kể từ sau khi ngươi tiến vào quá trình tẩy tủy vẫn không hề có tiến bộ. Không phải ta không muốn dạy ngươi, mà thật ra ta cũng không biết nên truyền thụ thế nào. Ta may mắn được ân sư Tả Tiên Ông truyền cho Bạch Hổ thất biến, bắt đầu từ hôm nay, ngươi theo ta nghiên cứu môn võ này. Hiệu quả như thế nào ta không rõ lắm, còn phải dựa vào ngộ tính của bản thân ngươi nữa. Ta có mười hai chiêu Tĩnh công tâm pháp cũng muốn truyền dạy cho ngươi nữa. Sau này, nếu ngươi học thành tài thì chừng đó cũng đủ để ngươi có được công danh, an ủi ta.

Hạ Hầu Lan nghe thấy thế liền quỳ sụp xuống.

-Lan được công tử trọng dụng là ơn tri ngộ. Nhớ ngày đó, Lan chỉ có võ nghệ thô thiển, nhờ được công tử dạy bảo mới có thành tựu như ngày hôm nay. Dù công tử chưa từng nói nhưng Lan đã sớm coi công tử là chủ công của mình. Nay được công tử truyền thụ tuyệt nghệ, Lan nào dám tham sống sợ chết. Đừng nói đến công danh, chỉ cần công tử không chê, cả cuộc đời này Lan nguyện vì công tử làm trâu ngựa soi đèn.

Tào Bằng tươi cười rạng rỡ.

Hắn chăm chú nhìn Hạ Hầu Lan hồi lâu, chợt nắm chặt tay y:

-Tử U, nếu sau này ta có thể thành công, tất sẽ không phụ công ngươi.

Hạ Hầu Lan và cả chín tên Phi Mạo cùng quỳ xuống:

-Nguyện vì công tử quên mình!

Tào Bằng rất thoải mái, lập tức truyền thụ Đầu Tam biến trong Bạch Hổ thất biến cho Hạ Hầu Lan. Đồng thời, hắn còn quyết định truyền thụ một bộ thương pháp cho y nữa. Bộ thương pháp này có tên là Bạch Viên Đoạn Môn thương, vốn là một bộ thương pháp bên trong Bạch Viên Thông Bối quyền. Chỉ có điều, kiếp trước Tào Bằng chưa từng luyện qua, nhưng vẫn có thể nhớ rõ một vài chiêu thức. Hắn dạy thương pháp này cho Hạ Hầu Lan không phải vì muốn y học theo hoàn toàn mà là để y có thể gia tăng chút biến hóa cho thương thuật của bản thân, nhờ thế mà giành được chút thành tựu.

Ngoài cửa sổ, mưa nhỏ tí tách rơi.

Hạ Hầu Lan gọi Phi Mạo truyền thụ quyền pháp ở một bên.

Tào Bằng khoanh tay đứng bên cửa sổ nhà lao, nhìn không trung, trầm tư suy nghĩ.

"Không biết cha, nương, tỷ tỷ và Nguyệt Anh ra sao rồi?!"

-Hạ Hầu Lan, các ngươi ra đây.

Bên ngoài nhà lao, chợt có tiếng quát to của quan coi ngục.

Hạ Hầu Lan nghe thấy thế, tức thì cảnh giác:

-Bảo chúng ta ra ngoài làm gì?

-Có người muốn gặp Tào giáo úy, các ngươi ra ngoài trước đã.

-Ai?

Hạ Hầu Lan nhìn ra ngoài phòng lao, chỉ thấy trên hành lang dài tăm tối hình như có một người đang đứng đó. Nhưng ánh sáng quá mờ, y không thấy rõ dáng vẻ của người kia, chỉ biết người kia không cao lắm, đầu đội đại bào, che kín gương mặt. Hạ Hầu Lan nghi hoặc, quay đầu nhìn Tào Bằng.

-Không có việc gì đâu. Tử U, các ngươi cứ ra ngoài đi. Trong đại lao này có lẽ không có ai có thể làm ta bị thương đâu.

Đám người Hạ Hầu Lan đồng thanh một tiếng, cảnh giác rời khỏi phòng lao.

Sau khi nhốt bọn họ vào một phòng lao cách vách, ngục tốt dẫn người mặc áo bào màu đen kia đi vào phòng lao của Tào Bằng.

-Ngươi là ai?

Người nọ do dự một chút, tháo mũ chùm đầu xuống.

-Chân tiểu thư, sao nàng lại tới đây?

Tào Bằng hoảng sợ, người tới hóa ra lại là Hạ Hầu Chân.

Muội muội thỏ trắng bé nhỏ ngày xưa giờ đã có dáng dấp yêu kiều động lòng người. Nàng đứng ở cửa phòng lao, nhìn Tào Bằng, mắt nhòe lệ.

-Tiểu Chân, nàng đừng khóc. Nói cho ta biết ai ức hiếp nàng?

-Không ai ức hiếp ta cả!

Hạ Hầu Chân khẽ nói, dịu dàng, giọng nói cực kỳ dễ nghe.

Tào Bằng chợt xua tay ngăn nàng nói, đi đến cửa lao phòng, lớn tiếng quát:

-Tử U, các ngươi quay mặt vào tường đi.

-Tuân lệnh!

Đám người Hạ Hầu Lan cùng đồng thanh tuân mệnh.

Nhưng Hạ Hầu Chân lại đỏ bừng đôi má lúm đồng tiền.

Nàng đứng đó, ngón tay nhỏ và dài nắm chặt đai lưng, cúi đầu, không biết nên mở miệng nói như thế nào.

-Hoàn cảnh nơi này không tốt lắm, xin Chân tiểu thư thứ lỗi.

-Không sao cả, không sao cả.

Hạ Hầu Chân do dự hồi lâu, ngẩng đầu, đôi mắt thu ba khẽ chớp. Nàng hạ giọng nói:

-A Phúc ca ca, huynh không sao chứ?

-Ta có thể có chuyện gì đây. Nàng xem chẳng phải ta rất tốt sao? Ha ha, chiều nay ta còn ăn một chén cơm lớn, rất no bụng nữa cơ. Nàng không tin thì nghe thử xem, bụng ta vẫn còn rung lên đây này.

Một câu nói này của hắn khiến Hạ Hầu Lan cười khúc khích mãi.

-Chuyện của Nam tỷ tỷ ta vừa nghe người ta nói. Mấy ngày trước, Hoàn thẩm thẩm không khỏe nên ta luôn phải chăm sóc người, không để tâm mọi sự bên ngoài. Trước khi đến đây, ta còn đi thăm Nam tỷ tỷ một chút. Nàng rất khỏe, chỉ có điều nàng và thẩm thẩm, còn có Nguyệt Anh tỷ tỷ đều rất lo lắng cho huynh.

Tào Bằng nghe vậy không khỏi mỉm cười.

-Có gì mà phải lo lắng. Trong đại lao của phủ Vệ tướng quân thì làm gì còn ai dám gây chuyện với ta nữa.

-A Phúc ca ca, ta nghe người ta nói chuyện huynh làm lần này rất lớn. Ta đã nói với Hoàn thẩm thẩm nhờ người ra mặt cho huynh. Chỉ có điều, Hoàn thẩm thẩm nói không biết nên cầu xin thế nào. Ý của người là muốn huynh viết một bức thư thỉnh tội. Người sẽ chuyển cho Tào Tư không. Hôm nay ta đến cũng là vì chuyện này.

Thư thỉnh tội?

Tào Bằng ngây ngẩn cả người!

Hắn ngơ ngác ngồi đó, thật không biết bản thân sai ở đâu.

Nhưng đối diện với ánh mắt trong vắt cùng sự khẩn cầu của Hạ Hầu Chân, Tào Bằng không biết nên cự tuyệt thế nào.

Hắn nhắm mắt lại, trầm ngâm một lát, mở miệng nói:

-Đưa giấy bút đây.

Hạ Hầu Chân vội vàng gọi ngục tốt, mang tới bút mực, thêm một ngọn đèn dầu rồi khơi sáng lên nữa.

Nàng kéo ống tay áo, để lộ cổ tay ngọc ngà, nhẹ nhàng mài mực.

Tào Bằng nhấc bút lên, nhắm mắt lại trầm ngâm một lát, múa bút viết một hồi, sau đó thổi khô mực, đặt vào tay Hạ Hầu Chân.

- Nhanh như vậy đã xong rồi sao?

-Có tâm thì không cần nói năng nhiều lời, xin Hoàn phu nhân giao cho thúc phụ.

-Được!

Hạ Hầu Chân cất bức thư đi, nhìn Tào Bằng, khẽ mở miệng định nói gì đó.

Nhưng lời đến cửa miệng rồi, nàng lại không biết nên nói như thế nào.

Nàng thích Tào Bằng. Từ năm nàng còn là cô bé nhỏ tuổi, không hiểu chuyện đi tìm thỏ bạch trong hoa viên, từ giây phút đầu tiên gặp Tào Bằng, dáng hình của hắn đã mãi khắc sâu trong lòng nàng. Nhưng bên cạnh Tào Bằng đã có Hoàng Nguyệt Anh! Hạ Hầu Chân không biết nên nói thế nào, chỉ đành buồn bã giữ tình cảm trong lòng. Nàng muốn nhân cơ hội này nói hết với Tào Bằng như sự rụt rè của nữ nhân đã khiến nàng không thể nói được.

Tào Bằng nhìn Hạ Hầu Chân, bỗng ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại bước đến, ôm lấy thân hình mềm mại của nàng vào lòng.

Hắn có thể cảm nhận được thân người nàng chợt cứng đờ ra, sau chút bản năng từ chối đó liền ngừng lại, ngoan ngoãn dựa vào ngực hắn.

-Tiểu Chân, đừng lo lắng cho ta. Trở về đi. Về sau đừng tới nơi này nữa. Nơi này không phải là chỗ cho những cô gái như nàng tới đây. Chờ ta ra ngoài rồi nhất định sẽ tặng cho nàng hai con thỏ bạch.

-Ừ!

Hạ Hầu Chân khẽ nói.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...