Tào Tặc
Chương 348: Đặng Tắc trở về Hứa Đô

Sẵn sàng
**

Thiên lao là nơi Hoàng đế giam giữ đại thần trong triều.

Phục Hoàn mặt mày nhợt nhạt, tựa người trên tường, ánh mắt ngây dại, nhìn không có chút khí huyết nào.

Phục hoàng hậu bưng một chén huyết yến nấu cách thủy thơm ngọt lên, dùng thìa bón tận miệng cho Phục Hoàn, hạ giọng nói:

-Cha, người uống một chút đi.

Phục Hoàn như con rối gỗ bị giật dây, uống một ngụm.

-Hoàng hậu, bệ hạ nói như thế nào?

Phục Hoàn uống xong một chén cháo huyết yến, tinh thần dường như cũng khá lên ít nhiều.

Phục hoàng hậu cầm chén đặt một bên, lắc lắc đầu:

-Bệ hạ nói chuyện này cần chờ Tào Tư không mở miệng trước, nếu không y rất khó quyết định.

-Mạnh Đức muốn ta chết hay sao?

Phục Hoàn nhắm mắt lại, mãi lâu sau mới thở dài.

-Vậy còn đám văn sĩ kia thì sao?

-Bọn Khổng Dung không có thái độ gì hết, dường như cũng đang chờ đáp án của Tào Tư không.

Phục Hoàn hối hận, cúi đầu, lẩm bẩm:

-Một bước sai lại kéo theo bao cái sai khác, giờ chỉ sợ lành ít dữ nhiều mà thôi.

-Phụ thân hà cớ gì phải nói thế. Con gái nhất định sẽ tìm cách giải vây cho phụ thân.

-Bỉnh Quốc đâu?

-A?

-Bỉnh Quốc có tin tức gì không?

Phục hoàng hậu do dự một chút, hạ giọng nói:

-Trước mắt tiểu đệ còn chưa có tin tức gì, nhưng cũng không thấy có tin nào nói tiểu đệ bị bắt, nên chắc giờ đã thoát hiểm rồi. Chỉ cần nó tới được Lũng Tây thì sẽ có người chiếu cố. Tào Tư không chắc cũng không làm gì được nó. Phụ thân, con vẫn không hiểu sao người lại…

Phục hoàng hậu cuối cùng cũng không nhịn nổi, nói ra nghi hoặc trong lòng.

Quả thực bằng vào cơ trí và sự điềm tĩnh của Phục Hoàn ngày thường thì y không thể phạm những sai lầm cơ bản như thế, chuyện này thực khiến Phục hoàng hậu không hiểu rõ nổi.

Phục Hoàn nhắm mắt lại, tựa người trên tường, hồi lâu mới thở dài một tiếng:

-Một lời khó nói hết!

Giờ y cũng bắt đầu hối hận, chuyện vốn tốt đẹp như thế không ngờ cuối cùng lại có kết cục như thế này. Tào Tháo chẳng qua là dùng Tào Bằng để làm khó y, để y không thể tiếp xúc với bên ngoài mà thôi. Con gái thân là hoàng hậu, có thể chiếu cố cho y hết mức có thể, nhưng nàng không có khả năng cả ngày đứng trong thiên lao u ám này. Hơn nữa, có rất nhiều chuyện Phục hoàng hậu không thể ra mặt, phải chờ Tào Tháo ra mặt mới có thể thực hiện được.

Bằng vào khả năng của Tào Tháo, sao y có thể không nhận ra điểm khác thường trong đó được.

Bỏ tù Tào Bằng mà chém được một kẻ chống đối, bất kể nói như thế nào Tào Tháo đều không phải chịu thiệt.

-Tình hình trong cung thế nào?

-Không tốt lắm.

-A?

-Tuân Thượng thư phong Điền Dự tạm thời giữ chức Bàng Môn biệt bộ tư mã, phong tỏa cửa cung.

Người trong cung muốn đi ra ngoài rất khó khăn. Mà ngoài cung muốn tiến vào trong cũng chẳng dễ dàng gì. Lâm Nghi Hầu cũng mấy lần bị cản ngoài cửa cung. Điền Dự nói không có lệnh triệu kiến thì không ai được tùy tiện đi vào cả. Tuyết Tử Thường Thị có đi ra ngoài một lần nhưng phát hiện thấy thủ vệ canh gác quá sức nghiêm mật, hắn cũng không thể tùy tiện gặp mặt Lâm Nghi Hầu, cuối cùng đành phải trở về trong cung. Còn một chuyện này nữa, Trương Công Xa…

-Trương Tường làm sao?

-Trương Công Xa bị bãi chức quan, hiện giờ Công Xa lệnh đã đổi sang người khác rồi.

Chặt đứt liên hệ bè đảng của hoàng đế (đế đảng) bằng khí thế lôi đình đúng là thói quen của Tào Tháo. Bè đảng của hoàng đế như rắn mất đầu, Lâm Nghi Hầu Lưu Quang giờ cũng trở thành đối tượng thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Bây giờ, chỉ sợ Lưu Quang cũng không thể làm việc như trước được nữa, ít nhất nhìn từ tình hình hiện tại thì đúng là như thế.

-Quan Độ…

-Hôm nay, Tuân Thượng thư báo lên rằng Tào Công thắng Viên Thiệu một trận ở Quan Đô.

-Viên Bản Sơ thật khiến ta quá thất vọng.

Phục Hoàn trầm tư thật lâu, mở mắt nói:

-Hãy bảo Lãnh Thường thị tìm cách thông báo cho Lâm Nghi Hầu, tạm thời không được có hành động gì hết, chờ xem tình hình thế nào đã.

Tào Mạnh Đức sớm muộn gì cũng thả ta ra!

Ngày đại chiến Quan Độ chấm dứt cũng là ngày ta ra tù.

Trước đó, nhất định không được manh động. Ta nghĩ lão Tào Tháo chỉ sợ là đã mài sẵn đao sắc, chúng ta không nên đi thử cạnh đao sắc này làm gì.

Phục Hoàn dù sao cũng là một trong những kẻ đứng đầu đế đảng.

Tuy rằng lúc trước y đã quyết định sai lầm nhưng chẳng mấy chốc y đã tỉnh ngộ, bắt đầu tính toán chuyện mới.

-Vậy còn Tào Bằng kia…

-Không cần để ý đến hắn!

Phục Hoàn hít sâu một hơi, trầm giọng nói:

-Lần này, Tào Hữu Học hại ta quá thê thảm nhưng cũng không đáng để lo nghĩ. Theo ta thấy, hắn chỉ là một tên thất phu lỗ mãng, không làm nổi chuyện đại sự. Hắn có được thành tựu như ngày hôm nay chẳng qua là nhờ vào sự sủng ái của Tào lão tặc mà thôi. Sớm muộn gì cũng có một ngày ta đem mối nhục bị chặt cụt tay này trả cho người này gấp trăm lần.

Phục Hoàn vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi, gương mặt tái nhợt thoáng đỏ bừng lên. Y chỉ hận không thể phanh thây Tào Bằng ra cả vạn đoạn.

Phục hoàng hậu khẽ nhíu mi, định nói gì đấy.

Nhưng Phục Hoàn lại nói:

-Con đừng nghĩ nữa. Về sau cũng đừng đến thăm ta nữa. Tuân Úc không dám hại mạng ta đâu. Chuyện trong triều sau này con cũng không nên tham dự quá nhiều, chỉ cần hầu hạ bệ hạ thật tốt là được rồi. Ta ở trong này rất tốt, không có gì là không ổn cả.

Phục hoàng hậu thầm nói trong lòng: "Phụ thân, chỉ sợ người lại nhìn nhầm rồi! Tào Bằng kia không đơn giản như người tưởng đâu. Dương Thái úy vừa cho người truyền tin vào nói nên đề phòng Tào Hữu Học nhiều hơn nữa. Một nhân vật đến Dương Thái úy còn phải kiêng kỵ sao có thể là người đơn giản được?"

Nhưng nhìn bộ dạng tiều tụy của Phục Hoàn, Phục hoàng hậu không biết nên nói như thế nào mới phải.

Một lúc lâu sau, nàng chỉ hạ giọng nói:

-Phụ thân, người bảo trọng.

-Đúng rồi, con nhớ tìm cách liên lạc với Bỉnh Quốc, bảo nó không được đi Vũ Uy, tìm cách nương nhờ Mã Đằng hoặc Hàn Toại, nhất định không được trở về.

-Được!

Phục hoàng hậu dịu dàng lên tiếng, lại chăm sóc Phục Hoàn thêm một lúc rồi mới cáo từ.

Ra khỏi thiên lao, nàng bước lên loan xa.

-Tuyết Tử!

-Có nô tì.

Mắt phượng của Phục hoàng hậu chợt lóe lên sắc lạnh, nàng hạ giọng nói:

-Tìm một cơ hội xử lý Tào Hữu Học đi.

Bên ngoài xe, Trung Thường thị Lãnh Phi ngẩn ra, chợt gật đầu, nói:

-Hoàng hậu yên tâm, nô kỳ nhớ rõ rồi. Nhưng Tào Bằng giờ đang bị giam trong phủ Vệ tướng quân, canh gác rất nghiêm ngặt. Nếu muốn giết hắn e là khó có thể thành công sớm được. Tạm thời còn phải…

-Trước khi đại chiến chấm dứt, đừng lấy mạng hắn.

Nhưng khi đại chiến xong xuôi rồi, ta muốn thấy đầu của Tào Hữu Học kia.

-Nô tì tuân mệnh!

Loan xa đi trên đường đá thẳng hướng tới An Nhạc cung.

Lãnh Phi mái tóc trắng muối tiêu, mặt trắng không chút biểu cảm dừng chân nhìn thoáng qua phủ Vệ tướng quân, khẽ nhếch miệng cười lạnh.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...