Tào Tặc
Chương 350: Hoạt sắc sinh hương

Sẵn sàng


Quan Độ, đại doanh Viên quân.

Từ tháng ba khi Viên Thiệu dẫn binh đến Quan Độ đến nay đã được gần bốn tháng.

Hơn mười vạn đại quân bao vây khu vực Quan Độ nhỏ hẹp này, khổ chiến, hao binh tổn tướng, hao phí vô số thuế ruộng mà mãi vẫn không có tiến triển gì.

Chuyện này khiến Viên Thiệu cảm tháy vô cùng uất ức.

Sự hăng hái khi mới xuất chinh sau mấy lần suy sụp giờ đã chẳng còn lại chút gì.

Viên Thiệu giờ cũng bắt đầu cảm thấy do dự, không biết trận đại chiến này sẽ còn kéo dài đến bao giờ.

Bầu không khí trong đại trướng trung quân rất áp lực.

Đến Quách Đồ thường ngày rất biết ăn nói cũng trở nên lặng lẽ.

Hứa Du cất bước đi vào đại trướng, chắp tay thi lễ nói:

-Chủ công.

-Tử Viễn, chuyện gì?

Hứa Du cảm nhận được trong lời nói của Viên Thiệu toát lên sự xa cách. Nếu là ngày xưa, khi hắn tới gặp Viên Thiệu, chắc chắn gã sẽ nhiệt tình tiếp đón, cầm tay ngồi xuống. Nhưng hôm nay, biểu hiện của Viên Thiệu rất lạnh nhạt, hoặc nên nói là lạnh lùng lại càng chính xác hơn.

-Chủ công, hôm nay ta bắt được một mật thám của Tào Tháo.

-Ồ?

-Tào Tháo sai người điều động hai vạn binh mã từ Hứa Đô tới, chạng vạng ngày hôm nay sẽ đến thành Quan Độ. Chủ công, đây là cơ hội trời ban cho chủ công. Binh mã thành Quan Độ của Tào Tháo đã là trứng chọi đá, mà giờ binh mã của y không nhiều lắm, muốn điều thêm hai vạn người đến tất Hứa Đô sẽ vắng lặng. Sao chủ công không lệnh các tướng phân một đội kỳ binh đến tập kích Hứa Đô? Hứa Đô không có binh lực, chỉ cần một lần tấn công là có thể chiếm được. Tào Tháo chắc chắn bại trận. Kể cả binh lực của Hứa Đô có thì chủ công cũng có thể nghi binh đánh Hứa Đô. Đến lúc đó, Tào Tháo chắc chắn sẽ hoảng hốt, chủ công nhân đó mà tấn công chính diện. Đến lúc đó, Tào Tháo cũng phải bại trận.

Hứa Du hăng hái nói một hồi, khoa tay múa chân sung sướng.

Viên Thiệu nhíu mày, hình như đang suy nghĩ.

Quách Đồ nói:

-Kể của Tử Viễn tuy hay nhưng Tào Tháo có mưu ma chước quỷ, không thể không đề phòng được. Nếu chẳng may đây là quỷ kế của Tào Tháo, chủ công phái ra binh mã chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm sao? Theo ta thấy, nên hạ lệnh cho Tam công tử, bảo hắn cố gắng điều động binh mã. Đến lúc đó, thúc quân cổ động, công phá thành Quan Độ là hơn. Quan Độ chính là lá chắn cuối cùng của Hứa Đô. Quan Độ bị phá, Hứa Đô ắt bị phá theo. Giờ chia binh mã không phải thượng sách. Xin chủ công suy nghĩ kỹ. Tử Viễn, kế sách này của ngươi có chút lỗ mãng.

-Công Tắc, ngươi nói thế là có ý gì?

-Không có ý gì, chỉ là theo việc mà xét thôi.

-Vừa rồi ta đi quan sát doanh trại của Tào Tháo, đích thật là có gia tăng binh mã. Dù chủ công điều binh mã đi Lê Dương, Tào Tháo vẫn có thể dựa vào địa hình ác chiến vối chúng ta, nếu cứ kéo dài như thế, chủ công sẽ gặp bất lợi.

-Ngày xưa, Đổng Trác cũng từng dùng kế nghi binh, vì sao giờ Tào Tháo không dùng được?

-Chuyện này…

Hứa Du lập tức á khẩu, không trả lời được.

Quách Đồ muốn nói đến điển cố năm đó Đổng Trác đến Tuy Dương, dùng kế nghi binh mà thành công.

Hứa Du còn muốn tranh luận tiếp, lại nghe Viên Thiệu quát chói tai:

-Đừng tranh cãi ầm ĩ nữa. Tào A Man thích dụng binh, thích dùng chiêu hiểm, ta phải tùy cơ ứng biến. Công Tắc nói rất đúng. Rất có thể Tào Tháo dùng kế nghi binh, chờ ta điều động nhân mã đến Lê Dương, sẽ quyết chiến với Tào A Man.

-Nhưng…

-Tử Viễn, trận chiến Quan Độ này ngươi đừng xen vào nữa.

-A?

-Sáng sớm ngày mai, ngươi trở về Hàm thành.

-Trở về Hàm thành?

-Sau khi trở về, trông giữ người nhà của ngươi cho tốt đi.

Viên Thiệu nói xong, cầm một phong thư trên bàn ném tới trước mặt Hứa Du.

Hứa Du ngạc nhiên, nhặt bức thư lên, vừa mở ra xem đã hoảng sợ. Hóa ra, nội dung bức thư là do Thẩm Phối, đang trấn giữ ở Hàm thành gửi tới, nói với Viên Thiệu người nhà Hứa Du phạm pháp, bản thân Hứa Du càng tham ô vô độ. Thẩm Phối đã bắt người nhà của Hứa Du, còn gia sản của hắn nữa, xin Viên Thiệu định đoạt.

-Chuyện này…

-Còn không mau lui ra!

Viên Thiệu chán nản, phất tay áo.

Hứa Du bối rối ra khỏi quân trướng, quay lại doanh của mình, ngồi yên thật lâu.

Ta toàn tâm toàn ý phò tá cho Viên Thiệu, kết quả lại là như thế này sao. Thẩm Phối thật đáng giận, ngươi và ta bất đồng ý kiến nhưng vì sao phải hại ta? Hắn nhắm mắt lại, cảm thấy loạn cả đầu. Đúng vậy, hắn tham tiền, nhưng hắn chưa từng làm lỡ dở chuyện của Viên Thiệu.

Viên Thiệu giờ rõ ràng đã không còn tin ta nữa, nếu ta trở về Hàm thành chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

Trong đầu hắn lại hiện ra khuôn mặt của Điền Phong và Thư Thụ.

Hứa Du cười khổ, vốn tưởng rằng tận tâm làm việc cho Viên Thiệu sẽ không có bất cứ chuyện gì, nào ngờ…

Viên Bản Sơ xem ra chẳng phải là minh chủ?!

Nhớ ngày đó ta tìm đến nương nhờ gã, vì gã lập bao công lao.

Thế mà nay, đến thân cũng khó giữ nổi.

Một chủ công như vậy, bảo hắn phải làm sao đây?

Bao nhiêu suy nghĩ nảy ra trong đầu Hứa Đu. Hắn ngồi lưỡng lự thật lâu trong quân trướng, cuối cùng cắn răng, quyết định.

Nếu ngươi đã bất nhân, đừng trách ta bất nghĩa!

Trời vẫn chưa sáng, Tào Bằng đã tỉnh lại.

Hắn có thói quen làm việc và nghỉ ngơi đúng giờ giấc, mặt trời lên hắn dậy, làm việc, mặt trời lặn hắn tạm nghỉ ngơi.

Chạy mười vòng quanh tiểu giáo trường, thân thể Tào Bằng dần nóng lên. Phía chân trời đã hiện ra chút ánh sáng mặt trời, rặng mây đỏ điểm xuyết nơi chân trời.

Tào Bằng luyện một bài quyền rồi đón nắng mặt trời, bắt đầu luyện Bát Đoạn Cẩm Thung Công, phối hơp với Bát Tự Chân Ngôn.

Sáng sớm đầu thu vô cùng mát mẻ.

Tào Bằng luyện xong Bát Đoạn Cẩm liền tập Bạch Hổ Thất biến trên tiểu giáo trường.

Chỉ thấy hắn một thân mặc thường phục, đi qua tâm của sàn đấu, bất ngờ vồ tới trước, bất ngờ dừng lại tại chỗ, bất ngờ bay lên rồi lại bất ngờ ngửa mặt thét dài. Mãi cho đến khi vầng thái dương hoàn toàn hiện lên, Tào Bằng mới ngừng tu luyện. Hắn bắt đầu quay chung quanh sàn đấu nhỏ, chậm rãi bình ổn khí huyết.

Hạ Hầu Lan lững thững đến.

Về điểm này, Hạ Hầu Lan không được chăm chỉ như Tào Bằng.

Rõ ràng ban đầu Tào Bằng thua y rất xa, nhưng bây giờ y lại kém Tào Bằng.

Bị Tào Bằng quở trách, Hạ Hầu Lan bắt đầu vận động.

Lúc này, Hoàng Nguyệt Anh dẫn Quách Hoàn, Bộ Loan chậm rãi đi từ xa tới.

Quách Hoàn và Bộ Loan nhìn thấy Tào Bằng liền đỏ bừng mặt, cúi đầu xuống. Tào Bằng ít nhiều cũng cảm thấy mất tự nhiên theo.

-A Phúc, dạy ta luyện quyền.

Hoàng Nguyệt Anh kéo Tào Bằng, vui vẻ nói.

Không biết vì sao nhìn thấy Hoàng Nguyệt Anh, Tào Bằng lại cảm thấy hổ thẹn.

Cho nên khi chỉ dạy cho nàng cũng không tập trung lắm.

-A Phúc!

-Ừ?

-Hôm nay, huynh có bận gì không?

-Không có gì. Chuyện này nàng cũng biết rồi mà. Ta giờ là dân thường, làm gì có việc gì. Sao thế?

Hoàng Nguyệt Anh nói:

-Ta chợt nhớ đến một chuyện. Hồi năm mới, cha ta từng có một cái nỏ của nước Đại Tần, tên là Âu Nạp Cách. Loại nỏ Âu Nạp Cách này có thể bắn liền mấy tên một lúc, uy lực vô cùng lớn. Chỉ có điều cách chế tạo rất phức tạp, nhất thời ta không thể khôi phục nó lại được. Huynh hiểu biết hơn ta, chi bằng giúp ta xem một chút. Nói không chừng lại có cách thì sao.

Âu Nạp Cách?

Tào Bằng thoáng ngạc nhiên.

Nghe Hoàng Nguyệt Anh nói thì đây hẳn là một loại liên nỏ (nỏ bắn tên liên tục).

Kể từ thời Xuân Thu, liên nỏ đã xuất hiện, một lúc có thể bắn được hai mũi tên. Tới thời Tam Quốc, liên nỏ có thể bắn được năm mũi tên, rồi sau đó Gia Cát Lượng lại sáng chế ra Gia Cát liên nỏ (Nỏ Liên Châu), nghe nói có thể bắn mười mũi tên một lúc. Tuy nhiên ở hậu thế, Nỏ liên châu dường như đã thát truyền, không có mất người biết về cái này.

Hoàng Nguyệt Anh nói đến nước Đại Tần, Tào Bằng biết đó chắc chắn là đế quốc La Mã.

Đế quốc La Mã có liên nỏ ư?

Tào Bằng lần đầu nghe thấy thế.

Khoan đã, khoan đã, Hoàng Nguyệt Anh nói nàng đã nhìn thấy liên nỏ tên Âu Nạp Cách kia.

Chẳng lẽ nỏ liên châu của Gia Cát sau này là phiên bản mạnh hơn của Hoàng Nguyệt Anh? Tào Bằng hiếu kỳ, liên tục gật đầu.

Hắn cũng biết Hoàng Nguyệt Anh chẳng có bằng hữu ở Hứa Đô, ngày thường cũng không ra ngoài.

Bản tính trời sinh của nàng là thích tìm hiểu những vật lạ, cho nên Tào Bằng không ngăn cản nàng.

Nghe Hoàng Nguyệt Anh nói đến đồ bỏ Âu Nạp Cách kia, Tào Bằng chợt nảy ra một ý tưởng kỳ quái.

-Nguyệt Anh có biết cách làm giấy không?

Hoàng Nguyệt Anh ngẫm nghĩ một chút:

-Hồi xưa, ta từng nhìn thấy văn bản ghi cái đó trong thư phòng của phụ thân, nên có biết một chút.

-Hồi còn nhỏ, ta từng nghe vị sư phụ phương sĩ kia nhắc đến một cách tạo giấy, dường như còn làm thành trang giấy rất tốt nữa, phí tổn lại không cao.

-Ồ? Làm như thế nào?

Tào Bằng nói:

-Đợi luyện quyền xong, ta sẽ nói cho nàng!

-Được!

Đối với tất cả những chuyện chưa biết, Hoàng Nguyệt Anh đều rất thích thú.

Tào Bằng vừa dạy Hoàng Nguyệt Anh luyện quyền, vừa cố gắng nhớ lại một chút. Kiếp trước tùy là thời hiện đại, nhưng hắn không biết nhiều lắm. Có rất nhiều đồ vật là bình thường ở hiện đại nhưng ở thời này lại đại diện cho sự văn minh và tiến bộ.

Ví như cách làm giấy chẳng hạn!

Hiện giờ, tuy giờ Thái Luân đã cải tiến cách tạo giấy nhưng phí tổn lại rất lớn, người bình thường không thể dùng được.

Còn cả cách in ấn nữa…

Chuyện in ấn cũng không có gì phức tạp lắm. Nếu không được, Tào Bằng cũng có thể tìm Nguyệt Anh cùng nhau nghiên cứu.

Vừa nảy ra ý định này trong đầu, hắn đã lập tức nảy ra các ý tưởng kỳ diệu khác.

Trước đây, Tào Bằng không có thời gian, cũng chưa từng trải nghiệm, thậm chí còn chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện này. Nhưng nay trận chiến Quan Độ đã không còn liên quan đến hắn, hắn lại bị bãi chức quan. Không làm quan, không bị bó buộc thời gian, hắn có thể thoải mái suy nghĩ những chuyện này.

Thân là người vượt thời gian, hắn dù không thể thay đổi lịch sử nhưng ít nhất cũng có thể thúc đẩy văn minh.

Đây chẳng phải là chuyện mà một người xuyên không như hắn cần phải giác ngộ sao?

-Nguyệt Anh, nàng cứ ở đây luyện quyền đã, ta chợt có một vài ý tưởng, cần trở về ghi chép một chút. Chờ một lúc nữa, ta sẽ tìm nàng bàn bạc.

Tào Bằng vội vã, khó nén nổi!

Hoàng Nguyệt Anh đồng ý, Tào Bằng vội rời đi.

Đi xuyên qua cổng hình vòm, hắn đang định đi về phía thư phòng đã thấy Hồ Ban hấp tấp đi về phía hắn.

Lần này, Hồ Ban theo Đặng Tắc trở về Hứa Đô nhưng vì trong nhà nhiều việc, nên khi Đặng Tắc đi Mai Sơn không dẫn Hồ Ban đi, mà để lão ở lại Tào phủ.

-Công tử!

-Hồ Ban, sao lại vội vã như vậy? Có chuyện gì sao?

-Công tử, người của Điển phủ tới, nói là mời công tử lập tức qua đó.

Điển phủ?

Tào Bằng vừa nghe thấy, tức thì ngây ngẩn cả người.

Điển phủ chính là phủ đệ của Điển Vi.

Nhưng Điển Vi hiện đang ở Quan Độ, Điển Mãn cũng ở Quan Độ. Điển gia ngoài hai phụ tử của hắn ra, Tào Bằng không quen ai cả.

Đang yên đang lành tìm ta làm gì đây?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...