Tạo Thần
Chương 102: Trăm bộ

Sẵn sàng
*********

Doanh Thừa Phong rời khỏi Bích Thủy Uyển về tới nhà mình, sau khi gặp mặt nói chuyện với phụ mẫu một lúc, hắn mới cầm theo hai bộ áo giáp và đại đao đi về phía Trương phủ.

Trầm Ngọc Kỳ sớm đã sai người chuẩn bị cho Doanh Thừa Phong một gian phòng. Bởi vì đây là chỗ hắn sắp ở, cho nên cô nàng tự mình dẫn người quét dọn bố trí cho thỏa đáng.

Tất cả tôi tớ trong Trương gia đều hiểu rõ vị đệ tử lão gia mới thu nhận này có thể ngày sau sẽ trở thành cô gia của bọn họ, trở thành người thừa kế toàn bộ sản nghiệp Trương gia. Đã là tiểu chủ nhân tương lai thì đám hạ nhân không ai dám coi thường, đều vì hắn mà tận lực chuẩn bị phòng.

Chẳng qua, hiện giờ Doanh Thừa Phong cũng không có ý hưởng thụ trong đầu, đối với hắn mà nói thì tu luyện Linh Đạo mới là chuyện hắn hứng thú nhất trước mắt.

Hắn đi tới phòng của mình, không để ý tới ánh mắt như đang khoe thành tích của Trầm Ngọc Kỳ, hắn chỉ liếc qua một cái sau khi hài lòng gật đầu thì lôi kéo nàng đi tới gặp Trương Minh Vân.

Trong lòng Trầm Ngọc Kỳ thoáng có chút mất mát, nhưng khi nhìn thấy Doanh Thừa Phong cầu tiến như thế thì trong chút tức giận cũng có chút vui mừng.

Trương Minh Vân sau một lúc kiểm tra hai bộ khôi giáp và đại đao trong rương, hơn nữa còn biết được buổi chiều mai nhóm binh khí và phòng cụ có phẩm chất tương tự sẽ được đưa đến thì cũng có chút kinh ngạc.

Mấy thứ này ở trong mắt hắn tuy rằng không tính là cái gì trân quý, nhưng chúng nó nếu có thể khắc được đồ án linh văn, hơn nữa chịu được quán chú linh lực thì tự nhiên đều là tinh phẩm.

Bích Thủy Uyển mặc dù là một thế lực lớn, nhưng muốn nói một cái chi nhánh có thể bất cứ lúc nào cũng tùy lúc chuẩn bị trữ lượng nhiều như vậy thì không có khả năng.

Đưa ánh mắt dò xét Doanh Thừa Phong, nhìn thấy trong ánh mắt hắn ẩn hiện một ý cười, Trương Minh Vân khẽ lắc đầu. Tiểu gia hỏa này cũng có không tí bí mật đi.

Chẳng qua, chỉ cần Doanh Thừa Phong có thể trong thời gian ngắn tạo dựng cơ sở, như vậy những việc vụn vặt này hắn cũng không có hứng thú hỏi.

Từ trên người lấy ra một cái hộp ngọc, Trương Minh Vân nói:

- Thừa Phong! Ngươi gọi ta một tiếng sư phụ, như vậy vị sư phụ như ta tốt xấu gì cũng phải chuẩn bị cho ngươi ít lễ gặp mặt. Chút đồ vật này, ngươi hãy nhận lấy đi.

Doanh Thừa Phong vội vàng nói:

- Sư phụ! Ngài lần trước đã tặng đệ tử cái Tụ Linh Bàn rồi, vô công bất thụ lộc. Đệ tử sao dám tiếp tụng nhận đồ của người.

Trương Minh Vân bật cười nói:

- Không sao. Đây là vật vi sư tặng, ngươi cứ nhận lấy đi.

Doanh Thừa Phong lúc này mới tiến lên một bước, đưa tay nhận lấy chiếc hộp ngọc.

Trầm Ngọc Kỳ ở bên cạnh thúc giục, nói:

- Thừa Phong! Mở ra xem đó là cái gì?

Doanh Thừa Phong ứng tiếng, mở chiếc hộp ngọc ra, ánh mắt không khỏi sáng ngời lên.

Ở trong hộp ngọc, không ngờ lại đặt một chiếc châm dài, cây châm toàn một màu đen tuyền, khi cầm nó vào trong tay không ngờ lại cảm nhận được chút ôn hòa. Hơn nữa cây châm dài nho nhỏ này không ngờ lại nặng bằng với một thanh trùy thủ, cầm trong tay có chút nặng nề.

Doanh Thừa Phong tuy rằng nhận thức được cây châm dài này được chế tạo bằng vật liệu gì, nhưng hắn lại biết nó rất quý báu.

- A! - Trầm Ngọc Kỳ khẽ kinh hô một tiếng, nàng dùng tay che cái miệng nhỏ nhắn của mình, ánh mắt không che dấu được vẻ kinh ngạc.

Doanh Thừa Phong nghi hoặc nhìn, Trầm Ngọc Kỳ cũng nhẹ nhàng gật đầu với hắn, nói:

- Đây là Minh Linh Châm mà cậu vẫn dùng, hôm nay không ngờ lại ban cho ngươi, ngươi còn không mau nói lời cảm ơn?

Trong lòng Doanh Thừa Phong thoáng giật mình, thân phận của Trương Minh Vân đại sư tương đối cao, ngay cả Phong Huống đại sư đối với hắn cũng có vài phần tán thưởng.

Minh Linh Châm do Trương Minh Vân sử dụng hẳn cũng phải là một loại cao cấp, nhưng hôm nay không ngờ lại tặng cho Doanh Thừa Phong, phần tình ý này quả thực cũng không nhẹ.

Hắn ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói:

- Sư phụ! Ngài.....

Trương Minh Vân khoát tay chặn lại, cắt đứt lời hắn, nói:

- Thừa Phong! Chiếc châm này đã theo ta mấy chục năm, là bảo vật trân quý nhất trong lòng ta. Ngươi cũng biết vì sao vi sư lại trao nó cho ngươi.

Doanh Thừa Phong suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng đậy nắp hộp ngọc lại, thi lễ nói:

- Sư phụ yên tâm. Ngày sau đệ tử kế thừa y bát của ngài, sẽ đem Linh Đạo phát dương quang đại. Tuyệt đối không làm cho ngài phải hổ thẹn.

Trên mặt Trương Minh Vân lộ ra nụ cười thỏa mãn, nói:

- Ngươi biết thế là tốt. Đi đi. Hãy tu luyện cho tốt, vi sư muốn nhìn xem trong một trăm bộ binh khí, phòng hộ ngươi có thể thuận lợi hoàn thành mấy bộ.

Doanh Thừa Phong ứng tiếng, cầm hộp ngọc rời đi.

Trầm Ngọc Kỳ cười hì hì tiến lên, kéo ống tay áo của cậu, nói:

- Cậu! Biểu hiện của hắn thế nào?

Trương Minh Vân cười như có như không nhìn cô cháu, nói:

- Rất tốt. Lão phu mấy chục năm khổ tu Linh Đạo, hiện nay cuối cùng cũng có một tên đồ đệ, coi như là ông trời có mắt. Ha ha.... Ngọc Kỳ! Điều này phải cảm ơn cháu a.

Gương mặt Trầm Ngọc Kỳ hơi đỏ lên, trong lòng giống như được ăn mật ngọt, cực kỳ hưng phấn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...