Tạo Thần
Chương 105: Bái phỏng

Sẵn sàng
***

- Phương sư huynh! Ánh mắt của huynh quả nhiên là xa hơn tiểu đệ. - Nguyên Bưu chuyển động thân hình mập mạp của mình, vẻ mặt tươi cười nói:

- Tiểu huynh đệ kia quả nhiên là môn hạ đệ tử của Trương Minh Vân đại sư.

Phương Hủy mỉm cười, thân hình gầy yếu của hắn không thể so với Nguyên Bưu nhưng địa vị lại cao hơn Nguyên Bưu một bậc.

- Nguyên sư đệ! Lần này hắn đồng ý công khai thân phận của mình thì đã chấp nhận chúng ta rồi. Ha ha.... Đây chính là một tin tức tốt, nếu có thể mượn cơ hội này tạo quan hệ với Trương Minh Vân đại sư, thì bằng bất cứ giá nào cũng có thể trả. - Phương Hủy khẽ nói:

- Trước khi ta rời khỏi gia tộc, gia chủ cố ý dặn dò khi giao dịch với Linh Sư cho dù mình chịu thiệt một ít cũng là đáng giá.

Nguyên Bưu cung kính ứng tiếng, hắn quay đầu lại, đưa ánh mắt về phía bắc, thì thào nói:

- Tiểu huynh đệ kia vì sao còn chưa xuất hiện a.

Phương Hủy bật cười nói:

- Vị quản gia kia đã nói qua hắn còn đang tu luyện, tu luyện xong tự nhiên là sẽ tới gặp chúng ta, làm sao ngươi phải mất bình tĩnh như vậy.

Nguyên Bưu vội vàng nói:

- Tiểu đệ minh bạch. - Hắn mở miệng khen:

- Ngay cả sư huynh cũng phải chờ, tiểu đệ làm sao dám có ý kiến.

Phương Hủy khẽ gật đầu, nhắm mắt lại không nói nữa. Hắn lần này từ gia tộc trở về, vừa mới đi vào trong Bích Thủy Uyển đã nghe Nguyên Bưu đề cập tới chuyện Doanh Thừa Phong tới.

Khi biết được Doanh Thừa Phong quả nhiên là đệ tử của Trương Minh Vân đại sư, hơn nữa còn công khai thân phận, hắn làm sao có thể ngồi yên một chỗ được. Hai người lập tức đem một lô áp giáp và binh khí áp giải tới Trương phủ.

Sau khi đưa bái thiếp, hạ nhân Trương phủ lập tức đón bọn họ vào trong đại sảnh.

Nhưng mà, một canh giờ trôi qua vẫn như trước không có ai ra tiếp đón hai người.

Nếu như là kẻ khác làm như thế này, sợ rằng hai người đã sớm nổi giận, nhưng bản thân đang ở trong phủ một vị Linh Sư, bọn họ không ai dám lỗ mãng.

Cuối cùng, một tiếng bước chân quen thuộc từ ngoài đại sảnh vang lên.

Dưới ánh mắt mong chờ của hai người bọn họ, Doanh Thừa Phong tiến vào cửa.

Hướng về phía hai người chắp tay chào, Doanh Thừa Phong cười nói:

- Phương tiền bối. Đã lâu không gặp.

Phương Hủy cười ha hả, nói:

- Tiểu huynh đệ! Lão phu cuối cùng cũng nhìn thấy mặt ngươi, thật sự không dễ dàng a.

Doanh Thừa Phong cười ha hả, nói:

- Vãn bối trước kia có chút bất đắc dĩ mới phải che dấu gương mặt, mong hai vị tiền bối thứ lỗi.

Phương Hủy liên tục xua tay, nói:

- Tiểu huynh đệ! Ta nào có tức giận. - Hắn dừng lại một chút, nói:

- Nếu tiểu huynh đệ là đệ tử của Trương Minh Vân đại sư, hai người chúng ta sao dám nhận hai tiếng tiền bối chứ. Nếu tiểu huynh đệ không chê thì gọi hai tiếng Phương huynh, Nguyên huynh là chúng ta thấy vui rồi.

Doanh Thừa Phong gật đầu, nói:

- Đã như vậy, Doanh Thừa Phong cũng không tiện làm trái lời hai vị.

Ánh mắt Phương Hủy sáng ngời lên, thế mới biết tính danh thực của tiểu tử này.

Doanh Thừa Phong lấy từ đằng sau ra một cái thùng, nói:

- Đây là một bộ áo giáp binh khí mà tiểu đệ mới quán linh xong, mời hai vị xem qua.

Hai người Phương Hủy thế mới biết, Doanh Thừa Phong quả thật cũng là người tu luyện Linh Đạo.

Chút bất mãn trước kia trong lòng bọn họ cũng theo đó mà biến mất.

Phương Hủy tiến lên, mở nắm thùng ra, hắn cầm chiếc áo giáp lên, một luồng chân khí nhanh chóng được quán nhập vào bên trong. Ngay sau đó, chiếc áo giáp phát sáng lên, bạch quang ở giữa không trung không ngờ lại làm cho người ta có cảm giác trầm trọng như núi.

- Này, cái này.... - Phương Hủy hít sâu một hơi khí lạnh, nói:

- Thượng phẩm, đây là thượng phẩm sĩ cấp linh giáp.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...