Tạo Thần
Chương 108: Thân phận?

Sẵn sàng
******

Trong đại sảnh, Trương Minh Vân nhìn đống binh khí và áo giáp trên mặt đất, hắn phóng thích thần niệm ra ngoài, cẩn thận cảm ứng một lần. Sau một lúc lâu, hắn không khỏi thở dài một tiếng, nói:

- Thừa Phong! Ngươi đã xuất sư.

Doanh Thừa Phong hơi giật mình, nói:

- Sư phụ! Đệ tử sao lại xuất sư?

Trương Minh Vân khẽ mỉm cười, nói:

- Con đường Linh Đạo vô cùng gian nan, khổ cực, tác dụng của một vị sư phụ cũng không nhiều. Điều vi sư có thể làm được đó chính là đem tri thức cơ bản truyền thụ cho ngươi, đem ngươi dẫn vào trong thế giới thần thánh này. Về sau phát triển tới mức nào đành xem vào chính ngươi mà thôi.

Doanh Thừa Phong gãi gãi đầu, cưởi khổ nói:

- Sư phụ! Nhưng đệ tử cảm thấy được ngài còn rất nhiều thứ chưa truyền thụ cho đệ tử.

Trương Minh Vân hơi giật mình, hắn trầm ngâm nửa ngày, đột nhiên thở dài một tiếng, nói:

- Thừa Phong! Đây không phải là vi sư không muốn truyền thụ, mà là.... - Hắn dừng lại một chút, nói:

- Mà là vi sư không dám.

- Không dám? - Doanh Thừa Phong không hiểu gì nhìn sư phụ, trong lòng tràn ngập sự kinh ngạc.

Trương Minh Vân nhẹ giọng nói:

- Những thứ có thể truyền thụ cho ngươi, vi sư nhất định sẽ truyền. Về phần những thứ khác.... Hiện tại thì không được.

Doanh Thừa Phong trợn tròn mắt, mau chóng hỏi:

- Sư phụ! Khi nào thì đệ tử mới có thể học được tri thức cao thâm hơn?

Trương Minh Vân do dự một chút, nói:

- Ngày sau nếu ngươi có thể cùng với Ngọc Kỳ..... Vi sư tất nhiên sẽ không làm ngươi thất vọng.

Ánh mắt Doanh Thừa Phong lập tức sáng ngời lên, tuy rằng hắn không biết vì sao Trương Minh Vân lại kiên trì như thế, nhưng điều kiện này lại khiến cho hắn vô cùng vui mừng.

Trương Minh Vân khẽ lắc đầu, nói:

- Thừa Phong! Thân phận Ngọc Kỳ cũng không đơn giản như tưởng tượng của ngươi đâu. Nếu ngươi muốn ở cùng với nó, như vậy chỉ bằng vào biểu hiện bây giờ thì còn xa mới đủ.

Doanh Thừa Phong sửng sốt, nụ cười trên mặt chậm rãi biến mất, hắn nghiêm túc nói:

- Sư phụ! Ngọc Kỳ không phải là cháu ngoại của ngài sao?

- Nó đúng là cháu ngoại ta. Nhưng ngươi có từng gặp qua cha mẹ của nó không? - Trương Minh Vân trầm giọng nói.

- Không có. - Doanh Thừa Phong lắc đầu, trong lòng không hiểu sao lại xuất hiện một tia lo lắng.

- Nỗ lực lên. - Trương Minh Vân tiến lên, nhẹ nhàng vỗ lên đầu vai Doanh Thừa Phong hai cái, nói:

- Nếu quả như có một ngày, ngươi ở trên Linh Đạo đạt được thành tựu mà ta chấp nhận, như vậy ta sẽ đem mọi chuyện nói cho ngươi biết. Về phần tiếp theo phải làm như thế nào thì còn xem lựa chọn của ngươi.

Doanh Thừa Phong nhướng mày, hắn cười nói:

- Sư phụ! Bất kể Ngọc Kỳ có thân phận thế nào, đệ tử cũng có lòng tin sẽ ở cùng một chỗ với nàng.

Trong lời nói của hắn lộ ra lòng tin mãnh liệt, đây là một loại thái độ cường thế không thể phản bác, vì cái mục tiêu này hắn có thể cố gắng nhiều hơn nữa.

Trương Minh Vân nhìn sâu vào mắt hắn, nói:

- Vi sư cũng hy vọng như thế.

Trong ánh mắt của hắn hiện lên một tia vui mừng, đứa nhỏ này không ngờ lại có lòng tin như thế, như vậy việc này còn có hy vọng thành công. Với thiên phú của hắn ở trên con đường tu luyện Linh Đạo có lẽ sẽ đạt tới cánh cửa kia.

Doanh Thừa Phong gật mạnh đầu, đột nhiên nói:

- Sư phụ! Như vậy mong người nói cho đệ tử biết phương hướng để ngày sau cố gắng.

Trương Minh Vân cười ha hả, lấy tay khẽ chỉ vào trán hắn, nói:

- Tiểu tử này.... - Hắn nghĩ chốc lát, nói:

- Nếu như Phong Huống đại sư coi trọng ngươi như thế, vậy ngươi không đem hết kiến thức của lão học hết thì chẳng phải quá đáng tiếc sao?

Doanh Thừa Phong hơi giật mình, nói:

- Đệ tử hiểu.

Một đạo bước chân gấp gáp vang lên, một tên đầy tớ vội vàng chạy vào, nói:

- Lão gia! Doanh thiếu gia! Doanh Lợi Đức tiên sinh tới bái phỏng.

Doanh Lợi Đức mặc dù ở Tam Hạp Thôn có danh vọng rất cao, nhưng đối với đám tôi tới trong Trương phủ thì lại không tính là cái gì. Nhưng mà, Doanh Thừa Phong với thân phận cô gia tương lai ở đây, cho nên không một ai dám chậm trễ với hắn.

Khóe miệng Trương Minh Vân lộ ra mỉm cười, nói:

- Thừa Phong! Thời hạn ba tháng đã đến, chú ngươi nhất định là phụng mệnh tới tìm ngươi. Ngươi theo hắn đi đi.

Doanh Thừa Phong ứng tiếng, nhưng ánh mắt vẫn liếc nhìn về một hướng khác.

Trương Minh Vân bật cười nói:

- Ngươi nếu như trên con đường Linh Đạo có thành tựu, tự nhiên có thể ở cạnh nó. Nhưng nếu như chỉ tầm thường, không đáng kể, như vậy ngay cả bây giờ trong mỗi ngày đều ở cùng nhau, thì cuối cùng cũng không thể đến với nhau.

Trong lòng Doanh Thừa Phong thoáng rùng mình, hướng về phía Trương Minh Vân cung kính vái một cái thật sâu, rồi mới dứt khoát xoay người rời đi.

Ở phía sau hắn, Trương Minh Vân chậm rãi thu hồi ánh mắt, lại một lần nhìn sang đống binh khí và áo giáp trên mặt đất. Hắn chậm rãi nói:

- Hai trăm bộ linh khí, thượng phẩm không ngờ vượt qua lục thành, thất bại chưa tới một thành. Ha ha... Đây quả là thiên phú quá mức đáng sợ a. - Hắn thì thào nói tiếp:

- Ngay cả không có ta chỉ đạo hắn cũng có thể đi tới một bước này. Chị à! Chẳng lẽ ngươi ở trên trời có linh thiên phù hộ, mới có thể làm cho Ngọc Kỳ gặp được nhân vật như thế....

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...