Thần Kiếm Lưu Lạc Pháp Giới
-
Chương 125: Pháp sư Thuỷ Hệ
Shang mở mắt ra và đầu nổ đom đóm.
'Chuyện gì vừa mới xảy ra thế?' Anh thầm nghĩ với tâm trí vô cùng bối rối.
Anh cảm nhận được mặt đất dưới tay mình.
'Tại sao mình lại nằm trên mặt đất rồi?'
Sau đó, cơn đau dữ dội ập đến. Anh cảm thấy má trái mình đau khủng khiếp và anh phun ra nhiều mảnh máu và xương vụn. Ký ức cuối cùng mà Shang nhớ được là anh đã định giết chết gã học viên đó.
Vậy tại sao bây giờ anh lại ở trên mặt đất?
Shang từ từ ngồi dậy và nhìn xung quanh. Các học viên xung quanh đang nhìn anh với nhiều biểu cảm khác biệt.
Một số người chỉ tỏ ra ghê tởm. Một số khác thì chỉ lạnh nhạt. Một số khác nữa thì tỏ ra thông cảm.
Sau đó, Shang nhận thấy một bong bóng nước lớn đang bay lơ lửng cách anh khoảng mười mét. Bong bóng nước đó chính là chỗ Shang vừa đứng trước khi choàng tỉnh dậy ở đây.
Anh nhìn thấy một người phụ nữ với mái tóc dài màu xanh lam đứng trước bong bóng nước kia, trên tay cầm một cây quyền trượng có đính một viên ngọc quý màu xanh lam lấp lánh. Shang nhận ra rằng có lẽ cô ta chính là Pháp sư Thuỷ Hệ chịu trách nhiệm chữa trị cho các học viên.
Shang nghe thấy nhiều tiếng thì thầm xì xào bàn tán của các học viên xung quanh.
Một vài người gọi anh là kẻ điên tâm thần. Một số khác thì gọi anh là tên quái vật.
Shang không chút phản ứng gì với những lời thì thầm hướng đến anh. Lúc này anh đã bình tĩnh lại và một cảm giác trống rỗng dâng lên trong lồng ngực. Một lúc lâu, Shang chỉ im lặng ngồi dưới đất, lơ đãng nhìn về phương xa.
'Mình đã mất kiểm soát bản thân mình ư?' Shang nghĩ.
Mọi người xung quanh Shang tiếp tục thì thầm nhưng Shang không nghe gì cả. Đối với anh, cả thế giới đều im lặng.
'Liệu mình đã làm đúng không?'
Im lặng.
'Mình đã làm đúng không?'
…
Shang ôm đầu vào tay.
‘Không biết nữa.'
‘Nếu mình không làm như thế, chúng sẽ tiếp tục bám ráo riết tới mình. Nhưng mình cũng đã mạo hiểm toàn bộ tương lai của mình.'
'Không biết nữa.'
Shang lơ đãng đứng dậy nhìn bong bóng nước đang lơ lửng trong không trung. Các học viên khác đang nhìn anh với đủ loại cảm xúc. Cũng giống như Shang, các học viên kia cũng thể hiện nhiều cảm xúc và cảm giác bất an.
Hầu hết họ đều cho rằng Shang là một tên điên loạn, nhưng cũng có một số người cảm thấy đồng cảm với anh. Những người cảm thông cho Shang đều đã từng rơi vào hoàn cảnh tương tự trong quá khứ.
Họ biết anh đang phải trải qua cái gì.
Shang từ từ bước tới bong bóng nước dưới ánh mắt phán xét của tất cả các học viên khác. Im lặng đi một hồi, Shang dừng lại gần bong bóng, chỉ lơ đãng nhìn nó.
"Ngươi có hối hận về việc mình đã làm không?" Pháp sư Thuỷ Hệ hỏi với giọng trung lập. Shang không thể biết cô ấy nghĩ gì về hành động của anh. Giọng cô ấy hoàn toàn vô cảm.
Shang không trả lời ngay.
"Tôi không biết nữa," Shang thành thật trả lời.
Pháp sư Thuỷ Hệ cau mày và chỉ tiếp tục nhìn vào bong bóng nước kia.
“Hai người kia thì ổn, nhưng người này rất có thể không qua khỏi được,” cô nói. "Não của tên nhóc này đã bị tổn thương quá nặng."
Điều đáng ngạc nhiên là Shang không hề sốc gì khi nghe những lời này. Anh chỉ cảm thấy trống rỗng mà thôi. Giống như tất cả những chuyện này đều không liên quan đến anh vậy.
"Nếu tên nhóc này chết, ngươi sẽ bị đuổi khỏi học viện." Thủy pháp sư nói. "Đây có phải là những gì ngươi muốn không?"
Shang không trả lời trong vài giây.
“Không,” anh trả lời.
"Ừ, mà giờ điều đó không còn tùy thuộc vào ngươi, nữa mà là tùy thuộc vào tên nhóc đó, và chính ta," cô nói. "Tại thời điểm này, tương lai của ngươi đã không còn nằm trong tay ngươi nữa."
"Ngươi đã có ý định giết tên nhóc ấy, nếu như ta không ngăn cản ngươi vào phút cuối, có lẽ tên nhóc đó giờ đã chết tức tưởi rồi. Và rồi ngươi sẽ bị đuổi khỏi đây, gia tộc của hắn sẽ tới tìm người để báo thù. Ta không tin ngươi có thể chạy trốn khỏi một đội chiến binh Cảnh Giới Tướng Lãnh."
Shang vẫn im lặng khi nghe cô nói.
"Ngươi không kiểm soát được bản thân mình à? Đây có phải là điều ngươi muốn không?" Cô ấy hỏi.
Shang không trả lời một lúc.
"Tôi không biết," Shang trả lời. "Tôi không biết liệu mình có kiểm soát được bản thân hay không nữa. Vào lúc đó, tôi chỉ cảm thấy đó là quyết định đúng đắn nhất thôi."
“Vậy giờ, đó có phải là quyết định đúng đắn nữa không?” Pháp sư Thuỷ Hệ hỏi.
Shang chỉ nhìn bong bóng nước. Tâm trí anh nhớ lại cái đêm anh chạm trán với bọn cướp. Hồi đó ông rất khoan dung nên những tên đã bị giết đều chết vô nghĩa.
Lúc đó anh chưa đủ tàn nhẫn để xuống tay với tất cả.
Shang nói. “Nếu không làm thế thì chúng sẽ không ngừng tìm đến tôi.”
“Thì?" Pháp sư Thuỷ Hệ hỏi.
Một từ đơn giản, nhưng nặng ngàn cân đâm thẳng vào thâm tâm Shang.
Tất cả những lời nói lúc nãy đều không tác động đến anh, nhưng chỉ một từ đơn giản "Thì?" đầy khinh miệt lại đánh thẳng vào tim đen anh.
"Ngươi yếu đến mức ngươi sợ bị học viên khác tới kiếm chuyện gây hấn sao?" Pháp sư Thuỷ Hệ hỏi. "Ngươi yếu đến mức sợ mình sẽ đánh thua một nhóm học viên Cảnh Giới Binh Sĩ Trung Cấp à?"
Shang cảm thấy tim mình run lên dữ dội.
"Chúng có tìm đến ngươi thì sao? Ngươi có thể đánh bại chúng bất cứ khi nào có kẻ dám mò đến. Đến một lúc nào đó, chúng sẽ nhận ra rằng gây hấn với ngươi không giúp ích gì cho chúng cả. Chúng sẽ không bao giờ thành công và luôn thất bại với đầy vết thương chi chít mà thôi."
"Không ai cố giết ngươi ở đây hết. Không ai cố gắng kết thúc sự nghiệp chiến binh của ngươi. Hôm nay ngươi đã quyết định giết một học viên chỉ vì ngươi không muốn bị người khác làm phiền nữa. Ngươi không hề gặp nguy hiểm, không bị ai đe doạ đến tính mạng, ấy thế mà ngươi vẫn sẵn sàng giết một học viên."
"Để làm cái gì?"
Shang nghe vậy liền nhìn sang hai bao quái thú của mình vẫn còn ở gần đó.
"Vì đống đó à?" Pháp sư Thuỷ Hệ hỏi khi cô nhận thấy Shang đang nhìn vào hai bao quái thú của mình.
"Chúng nếu lấy được mấy thứ đó, thì sao? Chúng đều là học viên ở đây, ở trong học viện này. Ngươi đã nhìn thấy khuôn mặt của chúng, và ngươi luôn có thể săn lùng chúng cho đến khi họ trả lại cả chì lẫn chài. Ngươi biết trong đó có gì, và ngươi cũng biết giá trị của những đồng đồ đó. Ngươi chỉ cần bắt chúng đền lại những thứ có giá trị tương đương với những gì ngươi đã mất là được thôi."
"Tuy nhiên, tất cả những điều đó cũng chẳng hề cần thiết, vì sau cùng ngươi làm gì mất đồ nào. Ngươi thuộc Cảnh Giới Binh Sĩ Đỉnh Cấp, và chỉ những học viên Cảnh Giới Binh Sĩ Đỉnh Cấp khác mới có thể ngăn cản ngươi, và những học viên đó tuyệt nhiên không thèm quan tâm đến ngươi hay chút tài sản cỏn con ít ỏi kia. Những loại học viên này hoàn toàn tập trung vào việc đột phá đến Cảnh Giới Tướng Lãnh mà thôi."
Lần đầu tiên, Pháp Sư Thuỷ Hệ Chân Chính nhìn vào Shang.
"Không có lý do gì để đi xa đến thế cả."
Một cảm xúc hỗn tạp phức tạp dâng lên trong lồng ngực Shang. Đó là hối tiếc ư?
Hay đó là sự tức giận? Hay đó là sự sợ hãi?
Anh không biết nữa. Có lẽ đó là tất cả những cảm xúc đó dồn lại. Shang nhìn bong bóng nước trước mặt.
Anh hối tiếc rồi có được gì?
Chuyện gì đã thì cũng đã rồi. Dù anh có hối tiếc cách mấy đi chăng nữa cũng chẳng được cái tích sự gì trên đời cả. Nếu học viên đó chết, việc anh có cảm thấy hối tiếc hay không cũng không thành vấn đề.
Anh đã giết một học viên, và anh sẽ bị đuổi học và bị săn lùng đến cuối chân trời biển cả. Trong giây lát, Shang chỉ quan sát người pháp sư Thuỷ Hệ làm việc.
“Hắn sẽ sống chứ?” Anh hỏi.
Khi pháp sư Thuỷ Hệ nghe thấy điều đó, cô chỉ nhếch mép cười.
"Tất nhiên rồi. Ngươi nghĩ ta là ai?" Cô ấy hỏi. “Nếu ta không có lòng tin rằng mình có thể cứu kịp tên nhóc này thì ta đã sớm ngăn cản ngươi lại rồi.”
“Thật ra thì ta đã xong việc rồi.”
Sau khi cô nói xong, bong bóng nước biến mất và Shang có thể nhìn thấy tên nhóc mà anh đã suýt giết chết.
Chính là cái tên đó đã nói với Shang rằng anh đã vào địa ngục trần gian.
Hiện tại, hắn vẫn còn bất tỉnh nhân sự. Khi Shang nhìn thấy hắn vẫn còn sống, anh chợt cảm thấy nhẹ nhõm không thể tưởng tượng được lan khắp cơ thể mình.
“Trong thời gian hoạt động trong quân đội, ta đã gặp qua rất nhiều người giống như ngươi. “ Pháp sư Thuỷ Hệ nói. “Để ta cho ngươi một lời khuyên quan trọng.”
"Để chiến trường ở lại chiến trường, và đừng bao giờ mang chiến trường về nhà cả."
Lời nói này lại đánh thẳng vào tim Shang. Bây giờ Shang thực sự cảm thấy rất hối hận.
"Dù sao thì ngươi vẫn còn rất trẻ," Pháp sư Thuỷ Hệ nói khi cô nắm lấy một chân của học viên, kéo gã theo sau. Cô dường như đã quen với việc kéo chân các học viên. "Ngươi vẫn còn rất nhiều điều trông chờ ở phía trước, và ngươi vẫn còn rất nhiều điều phải học."
"Hãy nhớ những gì ngươi đang cảm thấy ngay bây giờ. Nếu ngươi lại cảm thấy phẫn nộ, hãy nhớ lại cảm giác của ngươi ngay lúc này."
"Đừng để quá khứ hủy hoại tương lai của ngươi."
Nói xong cô kéo cậu học viên bất tỉnh vào trong tòa nhà. Shang tiếp tục đứng ở chỗ cũ.
'Đừng để quá khứ hủy hoại tương lai của ngươi.'
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook