Thần Kiếm Lưu Lạc Pháp Giới
-
Chương 147: Quý tộc
Sân tập luyện đột nhiên trở nên im lặng khi các học viên lớp Sâu Bướm nhận thấy Shang đã trở lại. Shang từng xuất hiện một lần trong lớp, nhưng đó đã là hơn một tuần trước rồi.
Hồi đó, Shang đã tạo một ấn tượng khó phai về Cảnh Giới của mình, nhưng chỉ có vậy thôi. Sức mạnh của anh không có gì đặc biệt là mấy. Tuy nhiên, đã có rất nhiều chuyện đã xảy ra kể từ lần cuối bọn họ gặp nhau.
Đầu tiên, Shang đã suýt giết chết một số học viên, làm thay đổi ấn tượng của Lớp Sâu Bướm về anh.
Họ nghĩ gì về Shang?
Một tên nóng máu ngu ngốc. Anh không thể kiểm soát được bản thân, đó là dấu hiệu cho thấy anh còn khá non và yếu đuối. Việc anh suýt giết ai đó không làm họ bận tâm lắm, vì rốt cuộc, gần như tất cả bọn họ đã giết người rồi.
Điều khiến họ khó chịu là Shang đã mất kiểm soát bản thân. Nếu pháp sư Thuỷ Hệ mà không can thiệp, Shang có lẽ đã hủy hoại cả cuộc đời của chính anh.
Không ai mảy may nghĩ đến số phận của gã học viên kia. Cá lớn nuốt cá bé, đó là chuyện hoàn toàn bình thường. Họ chỉ thất vọng vì Shang không thể kiểm soát được bản thân mình.
Nhưng nó thực ra không tệ đến thế. Suy cho cùng, Shang chỉ mới mười lăm tuổi hoặc tầm đó thôi. Tất cả bọn họ đều coi anh giống như một đứa trẻ, và những sai lầm như vậy không nghiêm trọng đâu, chỉ khi một người hoàn toàn trưởng thành phạm phải sai lầm ấy mới căng.
Anh vẫn còn nhiều thời gian để trưởng thành và học cách kiểm soát bản thân. Tuy nhiên, đó không phải là lý do khiến sân tập im ắng.
Không, lý do là vì sức mạnh của Shang. Vì lý do nào đó, Shang đột nhiên đã mạnh hơn rất nhiều so với khoảng một tuần trước họ gặp anh.
Nhưng làm sao điều đó có thể xảy ra được?
Chỉ mới một tuần trôi qua thôi!
Không mọi học viên khác đều đứng yên đâu, họ cũng không ngừng rèn luyện cả ngày phải lẫn đêm cơ mà. Tuy nhiên, vì lý do nào đó, sức mạnh của Shang đã hoàn toàn vượt xa họ.
Không ai trong số họ biết chính xác sức mạnh của Shang giờ đã tăng lên cỡ nào, hoặc lý do tại sao. Họ chỉ biết rằng anh chắc chắn đã mạnh hơn rất nhiều.
Làm sao mà một người có thể tăng sức mạnh dữ dội chỉ trong vỏn vẹn một tuần như vậy? Shang đã làm gì để mạnh kinh hồn như vậy chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thôi chứ?
Khi Shang đến sân tập, ánh mắt anh nhìn thẳng vào hai người.
Astor và Sarah.
Sarah trừng mắt nhìn anh, có lẽ cô ấy tức giận vì Shang đã không luyện tập với cô sau khi đã thoả thuận với nhau. Bọn họ đã thỏa thuận rằng Shang sẽ tập luyện với Sarah bằng khả năng chiến đấu giống quái thú của anh, và đổi lại thì anh sẽ có được kiến thức của cô về các loại quặng.
Tuy nhiên, họ chỉ chiến đấu duy nhất đúng một lần mà thôi. Sau đó, Shang lại biến mất. Astor ban đầu không nhìn ra Shang, nhưng rồi gã bắt đầu nhìn Shang khi cảm thấy Shang đang nhìn mình.
Vào lúc đó, Astor cảm nhận được sức mạnh khôn lường của Shang. Sự quan tâm của y ngay lập tức được khơi dậy. Tuy nhiên, có một người khác cũng rất quan tâm đến Shang.
"Tên cậu là Shang, phải không nhỉ?" Một gã với mái tóc màu xanh lá cây nói.
Shang nhìn sang gã với vẻ mặt lạnh lùng. Đó là Elver, gã học viên đã liên tục lăng mạ Shang vào lần trước anh đến đây.
"Ừ. Và?" Shang lạnh lùng trả lời. Anh chắc chắn không ưa gì tên này.
Tuy nhiên, thật ngạc nhiên, Elver chỉ hít một hơi thật sâu.
"Nghe này, Shang," gã nói với giọng bình tĩnh. "Ta xin lỗi vì lần trước ta đã đối xử với cậu như c*t ấy."
Shang nhướng mày. “Và tại sao lại thay đổi thái độ rồi?”
"Cậu cũng biết đấy, ta cứ tưởng cậu là một tên công tử bột bị nuông chiều cho đến mức hư hỏng, xuất thân từ một gia tộc quyền quý nào đó," Elver nói và thở dài. "Ta chỉ xuất thân từ một gia đình nông dân bình thường, và ta phải tự lực cánh sinh cho đến bây giờ. Ta không hề có bất kỳ ai giúp đỡ về mặt tài chính hay có bất kỳ sư phụ mạnh nào chỉ dạy ngoài học viện này hết."
"Cho nên, khi ta nhìn thấy một tên nhóc mười lăm tuổi với thân thể Cảnh Giới Binh Sĩ Đỉnh Cấp, ta liền sinh ra ghen tị." Elver chậm rãi nói. "Ta cứ tưởng rằng cậu là con ông cháu cha hay gì đó, và từ nhỏ cậu đã dùng cả tấn tài nguyên quý giá nhất mà thôi. Ta còn tưởng rằng cậu thực sự chưa từng trải qua bất kỳ thử thách hay gian khổ nào cả."
"Ta chỉ cảm thấy rằng cậu không xứng đáng học cùng lớp với ta mà thôi. Ta đã phải cố gắng rất nhiều để đạt được như bây giờ, còn cậu thì lại có được mọi thứ mà chẳng cần phải cố gắng tý nào."
“Ít nhất thì đó là những gì ta tưởng là vậy,” Elver nói.
"Và tại sao lại thay đổi suy nghĩ đột ngột vậy?" Shang hỏi với giọng điệu bớt lạnh lùng hơn.
Elver nói. “Khi cậu đụng độ với ba gã học viên đó, ta cũng có mặt ở đó. Ban đầu, ta đã mong cậu bị đập cho tơi bời, nhưng cậu biết đấy, kịch bản ấy đẹp, nhưng đáng tiếc là nó không xảy ra. Lúc đó, ta đã nhìn vào đôi mắt của cậu. Sự tức giận và lòng căm phẫn gần như đã lan truyền đến mọi học viên đang theo dõi."
"Ta đã nhìn thấy những cảm xúc rất đỗi quen thuộc trong ánh mắt đó. Nhìn hành động của cậu khiến ta nhớ đến lần đầu tiên ta buộc phải giết người. Ta cũng nhớ rằng mình đã hành động như thế nào những ngày sau sự kiện đó."
"Điều đó khiến ta nhận ra rằng cậu thực sự không phải là một kẻ ngồi mát ăn bát vàng để đạt đến hiện tại. Ta có thể cảm nhận được rằng cậu cũng phải rất vật vã và chật vật lắm mới leo đến được vị trí này. Lúc đó, ta đã nhận ra rằng cậu cũng chỉ là một người bình thường giống như ta, một người phải đấu tranh, hy sinh rất nhiều chỉ để đạt được đến vị trí hiện tại."
"Vì vậy, Shang, ta xin lỗi vì đã đối xử tệ với cậu," Elver nói.
Shang nhìn Elver một lúc. Khi Shang nhìn thấy chiếc áo choàng sang trọng và những vũ khí đắt tiền và trang phụ kiện xịn xò trên người Elver khi họ gặp nhau lần đầu, Shang đã cho rằng Elver là một gã con thứ kiêu ngạo của một gia tộc giàu có nào đó.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã khác. Bảo sao Elver khi gặp lại Shang lại thay đổi rõ rệt đến thế.
Elver có lẽ rất tự ti về xuất thân của mình. Ai cũng biết rằng phần lớn học viên đều xuất thân từ những gia tộc quyền quý và giàu có. Là một trong số ít học viên có hoàn cảnh nghèo khó, Elver có lẽ cảm thấy hơi lạc lõng.
Đó có lẽ là lý do tại sao gã đã thay đổi hình dáng bên ngoài để phản ánh hình ảnh mà gã muốn người khác nhìn thấy.
Có lẽ gã đã sai lầm khi nghĩ về bản thân mình và tự tiện đánh giá người khác qua vẻ ngoài?
"Không sao cả đâu," Shang nói với một tiếng thở dài. "Thật ra thì ta nghĩ là ta cũng đã đánh giá sai về anh rồi. Ta cũng coi bạn như một đứa con cưng được nuông chiều từ một gia đình hoàng gia nào đó."
Elver chỉ cười cay đắng. "Ta có thể đoán tại sao cậu lại nghĩ như vậy. Đúng là trông ta giống thế thật."
Shang gật đầu.
"Ồ, nhìn hai người họ kìa," một giọng nói thứ ba lên tiếng với chút khịt mũi từ bên cạnh. Shang nhìn qua và thấy Mattheo, người mạnh thứ hai trong Lớp Sâu Bướm.
"Kìa kìa, Elver. Cuối cùng ngươi cũng đã tìm được một người bạn rồi, chúc mừng ha!" Mattheo nói với một tiếng vỗ tay duyên dáng.
Elver chỉ khịt mũi khi nhìn sang một bên.
Sau đó, Mattheo nhìn Shang. "Ta biết rằng cậu chỉ đang nói lên suy nghĩ của mình, Shang, nhưng ta mong cậu tránh sử dụng những từ ngữ xúc phạm khi đề cập đến giới quý tộc đi nhé."
Shang nghĩ về những lời của Mattheo trong giây lát và gật đầu. "Ừ, đúng là chúng ta không nên gom cả đũa như thế."
Mattheo gật đầu với một nụ cười. "Cảm ơn nhé. Ngoài ra, xin đừng tin rằng bất kỳ xuất thân giàu có đều không trải qua khó khăn. Ừ thì đúng là bọn ta có được rất nhiều giúp đỡ, nhưng bọn ta cũng phải gánh vác một gánh nặng không thể tưởng tượng được trên vai đấy."
"Bọn ta đều phải hết 200% sức lực, vì sau khi tiêu tốn đống tài nguyên của cải của gia tộc, bọn ta không thể chỉ trở thành tốt không thôi. Bọn ta được kỳ vọng là phải trở nên xuất chúng. Tốt thôi chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt hết."
"Vì vậy, làm ơn, đừng cố hạ thấp những khó khăn của bọn ta chỉ vì bọn ta đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ. Trên đời này không có gì là miễn phí hết, và nếu bọn ta không thể trả ơn cho những sự giúp đỡ mà bọn ta đã nhận được bọn ta bắt buộc phải trả giá theo cách khác."
Khi Mattheo nói xong những điều này, một bầu không khí im lặng ngột ngạt bao trùm khắp sân tập.
Nhiều học viên nhớ về gánh nặng mà gia đình họ đặt trên vai họ.
Không ai có cuộc sống dễ dàng ở nơi này hết.
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook