Thần Kiếm Lưu Lạc Pháp Giới
-
Chương 153: Luyện tập
Các học viên dần dần rời khỏi lớp, tất cả đều xì xào bàn tán với nhau. Trong khi đó, Shang chậm rãi nghiêng người về phía trước và thì thầm.
"Đây là do... cô biết ý tôi mà nhỉ?" Anh hỏi thầm.
"Không," giáo viên Niria trả lời. "Lý do đơn giản là cậu chính là thợ săn giỏi nhất trong đây.”
Shang nhìn giáo viên Niria với vẻ lưỡng lự. "Nhưng tôi có bên thứ giúp đỡ mà. Con Phong Bạo Đại Ưng non đã làm hầu hết công việc, và tôi sẽ không thể sống nếu không có nó."
"Nó có thể giết được con rắn đó nếu không có cậu không?" Giáo viên Niria hỏi lại.
Shang suy nghĩ một chút. Ừ thì đúng là con Phong Bạo Đại Ưng non đã đả thương con rắn, nhưng điều đó chỉ có thể xảy ra vì con rắn không để ý đến con đại bàng. Sau khi chú ý đến con đại bàng, nó đã chuẩn bị sẵn vũ khí của mình. Nếu Phong Bạo Đại Ưng tấn công lần nữa mà không có sự hỗ trợ của anh, nó chắc chắn sẽ bị giết.
“Không,” Shang nói, “nhưng điều đó không thay đổi sự thật là tôi đã thắng nhờ bên thứ ba giúp đỡ.”
Cô giáo Niria cau mày. "Ta không thích hành vi này của cậu."
Lông mày Shang nhướng lên vì ngạc nhiên và sốc. "Tại sao?"
"Trông chẳng khác nào cậu đang cố gắng làm mọi thứ để người khác khen ngợi, tâng bốc," giáo viên Niria trả lời với vẻ khó chịu.
"Ủa mắc gì lại như thế?!" Shang kinh ngạc hỏi. "Tôi nói đúng sự thật thôi chứ bộ! Tôi có con chim giúp, nghĩa là vinh quang cũng không phải hoàn toàn thuộc về tôi, nhiều nhất là tôi chỉ được 50% công trạng mà thôi."
Cô Niria nhìn kỹ Shang. Anh không hề nói dối.
"Cậu không nghe thấy nữ học viên vừa rồi nói gì à?" cô ấy hỏi.
"Có. Mà cô ta thì liên quan gì sao?" Shang hỏi lại.
"Cô ta nói rằng không có đội nào chấp nhận cô ấy gia nhập cả, và điều đó là hoàn toàn bình thường. Chỉ có rất ít học viên được tham gia vào đội săn quái thú Cảnh Giới Tướng Lãnh, và những học viên đó phải thuộc top giỏi nhất và thuộc Cảnh Giới Binh Sĩ Đỉnh Cấp."
"Một đội như vậy bao gồm ít nhất ba chiến binh Cảnh Giới Tướng Lãnh. Nói cho ta biết, học viên đó sẽ nhận được bao nhiêu công trạng?" Giáo viên Niria hỏi.
Shang chớp mắt vài lần. "Có lẽ là 10% chăng?"
"Có lẽ vậy," giáo viên Niria nói một cách vô cảm. "Cậu quá bị cuốn vào thế giới của riêng mình đến mức cậu không thể nhìn thấy những người xung quanh."
Shang không nói gì. Anh không chắc giáo viên Niria muốn nói gì.
“Không ai ở Cảnh Giới Tướng Lãnh dám nghĩ đến việc solo săn quái thú Cảnh Giới Tướng Lãnh hết, trừ khi nó thấp hơn họ ít nhất một cấp độ. Trong khi đó, cậu lại hành động như thể việc nhờ một con quái thú giúp cậu giết một con thú khác thuộc Cảnh Giới Tướng Lãnh là một điều gì đó vô cùng nhục nhã không bằng."
"Cậu cho rằng một mình giết con quái thú mới có ý nghĩa, nhưng cái mindset đó chỉ là một phần nghìn người mới có thôi, và tuyệt nhiên không phải là tốt đâu. Do mạng sống của cậu chỉ dựa vào chính mỗi mình cậu, nếu phạm sai lầm, cậu sẽ chết. Chấm hết."
“Hoặc là phải hoàn hảo toàn phần, hoặc cực kỳ may mắn.”
Shang có chút sửng sốt. Đúng vậy, anh thậm chí còn chưa từng cân nhắc việc săn quái thú với một đội khác. Anh chỉ đơn giản là thấy có vẻ không cần thiết.
Điều đó là sai lầm ư?
Nếu anh đi săn thú theo đội, làm sao anh có thể đẩy chiến nghiệm của mình lên cao hơn nữa được chứ? Nếu người khác liên tục sửa chữa lỗi lầm của anh, anh sẽ học hỏi từ họ kiểu gì?
"Có vẻ như cậu cuối cùng cũng hiểu rồi đấy," cô giáo Niria nói với giọng lạnh lùng. "Vì vậy, đừng có mà làm ta khó chịu nữa. Ngày Hỗn Thế, trước bình minh, trung tâm học viện."
Sau khi nói vậy, giáo viên Niria rời khỏi lớp học. Bây giờ, Shang đang ở một mình trong lớp học.
Anh nhìn lại ấn đó lần nữa. Mới trước đó, anh còn than thở rằng mình không đủ giỏi để đạt được ấn đặc quyền. Tuy nhiên, anh hoá ra lại rất giỏi ấy chứ.
Khả năng chiến đấu chống lại các chiến binh của Shang chỉ dưới mức trung bình. Còn khi chiến đấu với các Pháp sư thì khỏi luôn, suy cho cùng, gần như không có chiến binh nào có kinh nghiệm chiến đấu với Pháp sư thành thạo hết.
Vì vậy, trong hai điều đó, Shang về cơ bản được coi là một học viên tệ.
Tuy nhiên, khi nói đến quái thú thì Shang lại là một bậc thầy. Tại sao?
Kinh nghiệm. Anh đã sống ở vùng hoang dã hơn sáu tháng và đã giết rất nhiều quái thú. Ngoài ra, anh cũng đã giết những con thú hơn cấp độ của mình nhiều lần.
Shang đã tiến xa hơn bất kỳ học viên nào khác trong học viện khi nói đến quái thú.
Shang rời mắt khỏi tấm ấn đặc quyền, ánh mắt anh loé lên.
'Nếu mọi thứ đều tùy thuộc vào kinh nghiệm thì mình chỉ cần thu thập kinh nghiệm để mạnh hơn. Hiện tại, mình có thể yếu đuối khi đấu với con người, nhưng với đủ kinh nghiệm thì điều đó sẽ thay đổi.'
'Mình cần thêm kinh nghiệm, nhưng để tích lũy kinh nghiệm đó, mình cần thời gian và tham dự tiết học. Có vẻ như sức mạnh của mình sẽ không còn tăng nhiều được trong thời gian sắp tới, nên đến lúc tập trung đi học rồi.”
'Cuộc sống học viên của mình giờ đã chính thức bắt đầu.'
Shang rời khỏi lớp học và trở về phòng của mình. Bây giờ đã là buổi tối, có nghĩa là sẽ không còn buổi học nào cho đến ngày hôm sau.
Shang rút kiếm ra. "Đi thôi. Chúng ta nên luyện tập các kỹ thuật chiến đấu vậy. Nhờ có thầy Loran, ta nghĩ ta biết mình phải làm gì tiếp theo rồi."
“Ta, giúp,” thanh kiếm trả lời.
"Ta trông cậy vào ngươi cả đấy," Shang nói khi nhìn vào thanh kiếm của mình.
Sau đó, Shang bắt đầu luyện tập lại các kỹ thuật chiến đấu của mình. Đã lâu rồi anh mới thử tập chúng.
"Tệ."
"Tốt."
"Cảm giác, sai sai."
"Chắc được."
Thanh kiếm phản hồi sau gần như mỗi cú vung. Nó nói với Shang cảm nhận của nó, rằng kỹ thuật của Shang không phù hợp hoặc không chính xác ở đâu.
Vì thanh kiếm bây giờ thực sự có thể nói chuyện được phần nào với Shang nên anh cũng dần dần biết được cảm xúc của nó đến từ đâu.
Sau rất nhiều thử nghiệm, Shang phát hiện ra rằng thanh kiếm thích hay không thích gì đều là do cách Shang sử dụng nó trong quá khứ.
Nó đã sao chép cách chiến đấu mà Shang mong muốn trong quá khứ. Ban đầu, Shang muốn loại bỏ mọi động tác vụng về, và Kiếm cũng muốn điều đó.
Shang thích những chiêu thức tấn công dồn dập hơn những chiêu thức khác, và Kiếm cũng thích những chiêu thức đó. Về cơ bản họ là hai người có cùng sở thích và mục tiêu.
Đây không chỉ là một người đàn ông luyện tập kiếm thuật của mình. Đây là một người đàn ông đang luyện tập cùng với thanh kiếm của mình.
Không ai trong số họ dạy lẫn nhau. Họ chỉ đơn giản đưa ra phản hồi cho nhau về những gì họ nghĩ về kỹ thuật này.
Họ đang cùng nhau trải nghiệm con đường kiếm thuật của riêng bản thân mình. Họ cùng nhau đưa ra quyết định. Họ tuy là hai tâm trí, nhưng cùng làm một công việc.
Sau vài giờ, Shang cảm thấy như mình đã dần tiến bộ, tuy sức mạnh của anh không tăng lên nhiều. Dù thế nhưng anh đã dần quen thuộc với các kỹ thuật chiến đấu này.
Càng làm quen với các kỹ thuật chiến đấu mà anh thích, bản năng của anh sẽ càng dễ dàng sử dụng chúng.
Trong một trận chiến khốc liệt, rất khó để lập kế hoạch tỉ mỉ. Rất nhiều chuyện có thể xảy ra trong một khoảng thời gian rất ngắn, và nhiều lúc, bản năng của chiến binh sẽ quyết định nên sử dụng đòn tấn công nào.
Đây là một trong những điều quan trọng nhất trong một cuộc chiến. Áp các kỹ thuật chiến đấu vào bản năng sẽ giúp giảm thời gian cần thiết để tung đòn.
Nếu một người không quen lái xe nhìn thấy ai đó lao tới trước đầu xe của họ, họ sẽ phải mất một lúc mới phản ứng, dù người đó biết chân phanh ở đâu, nhưng tâm trí họ không thể phản ứng đủ nhanh.
Người đã quen lái xe rồi thì sẽ đạp phanh ngay lập tức.
Hoặc là hành động có kế hoạch, không thì hành động theo bản năng.
Sau khi ngừng luyện tập, Shang quyết định tập trung vào các hệ ái lực của mình trong vài giờ cuối cùng. Sẽ còn rất lâu nữa anh ấy mới thu được điều gì hữu ích từ hình thức tập luyện này, nhưng tốt hơn hết là nên luân phiên tập luyện nhiều thứ khác nhau.
Và trước khi anh kịp nhận ra thì một ngày mới đã đến. Và Shang đã sẵn sàng tham gia tiết học tiếp theo của mình.
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook