Thần Kiếm Lưu Lạc Pháp Giới
Chương 178: Lời khuyên có thể áp dụng?

Sẵn sàng

 

"Hoà nhập với mọi người nhiều hơn thôi á?" Shang hỏi.

Thầy Mervin gật đầu. "Miễn là cậu vẫn còn giao lưu với xã hội thì vẫn ổn cả thôi."

Shang nhìn sang thầy Loran. “Sao nghe hơi khác với những gì ông ấy đã nói.”

Loran nhìn sang một bên.

"Loran đã nói thế nào?" Thầy Mervin hỏi.

"Ông ấy nói rằng ông ấy không chấp nhận dạy một người không màng đến mạng sống của chính mình, và nói một câu rất khó hiểu, đó là cuộc sống của tôi không chỉ là của riêng tôi,” Shang trả lời.

"Ta đồng tình với ý đó đấy," giáo viên Mervin bình tĩnh nói. "Tuy nhiên, nó có ý nghĩa sâu xa hơn, về cơ bản thì nó liên quan đến mục tiêu cuối cùng của cậu đấy."

"Ông có thể giải thích rõ hơn được không?" Shang hỏi.

"Nếu cậu hoà nhập với mọi người nhiều hơn, cậu sẽ dần học được cách quan tâm đến mọi người hơn, và sẽ có nhiều người quan tâm đến cậu hơn. Khi đó, cậu có thể sẽ không muốn mạo hiểm mạng sống của mình nhiều như bây giờ nữa. Nếu cậu mà chết thì những người thân thiết của cậu sẽ rất đau khổ. Đó chính là ý nghĩa của câu cuộc sống của cậu không chỉ là của riêng cậu."

"Tuy nhiên, tất cả những điều này sau cùng cũng chỉ là giả thuyết đối với cậu lúc này mà thôi. Đầu tiên, cậu cần phải hoà nhập với mọi người hơn trước đã, và tận sau này thì cậu mới không muốn mạo hiểm mạng sống của mình nhiều, vì cậu sẽ không muốn những người thân thương của mình phải đau đớn hay dằn vặt gì hết."

"Cậu cũng sẽ muốn gặp lại họ, và nếu cậu chết thì, cậu sẽ không bao giờ có thể nói chuyện với họ được nữa. Nếu cậu mà chết, cậu sẽ không bao giờ cảm nhận được tình yêu nữa."

"Tóm lại, sự sống còn của cậu sẽ được ưu tiên hơn mục tiêu của cậu, và điều này hoàn toàn không hề cản trở con đường đạt được mục tiêu của cậu. Suy cho cùng thì một người đã chết không thể nào trở thành thực thể mạnh nhất được."

Shang vẫn im lặng.

"Nhưng sau cùng thì tất cả đều tùy thuộc vào cậu cả thôi. Có thể cậu vẫn không cảm thấy muốn gần gũi với ai khác sau khi thử hoà nhập, hoặc cũng có thể cậu vẫn ưu tiên mục tiêu của mình hơn bọn họ."

"Tuy nhiên, nếu không thử thì cậu sẽ không bao giờ biết được. Vì vậy, ngay cả khi cậu có thể thất vọng, ít nhất thì cậu cũng sẽ hiểu rõ hơn về mục tiêu của mình và cậu thực sự muốn gì trong cuộc sống này."

"Sau cùng thì tất cả đều do chính cậu tự mình quyết định cả. Ta khuyên cậu nên thử thôi, chứ ta sẽ không ép buộc cậu. Cho dù cậu có quyết định bỏ qua hết tất cả những gì ta nói hôm nay ngoài tai thì mối quan hệ giữa chúng ta cũng sẽ không thay đổi gì hết."

"Cậu vẫn là học viên của ta, và ta vẫn là giáo viên của cậu. Mọi thứ vẫn như cũ."

Shang chỉ nhìn sang một bên trong khi tâm trí anh cố gắng suy nghĩ về vấn đề này. Anh có nên làm vậy không?

Có nên không?

“Đó là tất cả những gì ta muốn nói,” giáo viên Mervin nói. "Ta hy vọng cậu đừng vì chuyện này mà ghét bỏ gì Loran nhé. Loran chỉ muốn giúp cậu thôi, chỉ là cách ông ấy thể hiện có chút vụng về. Ta nghĩ cách tốt nhất là chúng ta hãy giả vờ như ngày hôm nay cả hai người chưa hề nói chuyện gì hết."

Hai giây im lặng trôi qua.

"Không sao hết," Shang nói và nhìn sang Loran. "Chúng ta coi như quên chuyện ngày hôm nay đi."

Giáo viên Loran chỉ khịt mũi rồi bỏ đi không nói lời nào. Shang đã biết thầy Loran đủ lâu để biết rằng ông đang thấy xấu hổ. Tiếng khịt mũi đó coi như là cách ông thể hiện sự đồng ý và xin lỗi.

"Bây giờ thì mọi việc đã kết thúc, hãy để ta giúp cậu đưa xác quái thú của cậu về Học viện nhé. Mọi chiến tích của cậu đều sẽ ghi hết vào ấn của cậu, điều đó có nghĩa là cậu sẽ có thể đổi điểm cống hiến," giáo viên Mervin nói.

Shang gật đầu. Thầy Mervin chộp lấy bao tải quái vật.

"Mà này, thầy Mervin," Shang nói.

"Sao?"

"Cám ơn nhé." Shang nói. “Những lời nói ấy đã khiến tôi phải suy nghĩ lại rất nhiều.”

"Không cần cảm ơn ta," giáo viên Mervin điềm đạm nói. "Đây là lý do tại sao ta là giáo viên mà."

Shang chỉ lơ đãng gật đầu. Sau đó, Shang đứng dậy đi theo sau thầy Mervin. Nếu không có thầy Mervin thì có lẽ Shang sẽ phải lăn con Nham Thạch Sùng đến thành phố Warrior's Paradise, việc này sẽ mất rất nhiều thời gian.

Vài phút sau, Phong Bạo Đại Ưng quay trở lại.

Khi nó bay ngang qua họ, thầy Mervin đã nắm chặt lấy tay Shang để anh không bị gió cuốn văng ra xa. Rốt cuộc thì cả hai người họ cũng đang trên đường tới thành phố Warrior's Paradise, một nơi nằm trên một tảng đá khổng lồ.

Trong suốt chuyến đi, hai người vẫn im lặng, nhưng Shang đã hỏi một câu.

"Mà thầy Mervin, sao thầy khác hẳn lần đầu chúng ta gặp nhau vậy?" Shang hỏi.

"Ý cậu là sao?" Thầy Mervin hỏi một cách từ tốn.

“Trong buổi kiểm tra đặc biệt thì nhớ là thầy đã cười đùa rất nhiều mà,” Shang nói.

“Shang à, con người ta ai cũng có nhiều bộ mặt khác nhau mà,” giáo viên Mervin trả lời. "Trong ca làm việc của mình thì một người chỉ huy đội cảnh vệ có thể là người nghiêm khắc nhất mà cậu biết, nhưng nếu cậu gặp người chỉ huy đó trong quán bar sau giờ làm việc thì cậu sẽ thấy người đó cũng biết cười đùa không ngớt đấy."

"Hồi đó, cậu không phải là học trò của ta, và việc cậu nghĩ gì về ta không quan trọng. Bây giờ thì có quan trọng chứ."

Shang nhìn về phía trước.

“Bộ người khác nghĩ gì về chúng ta thực sự rất quan trọng ư?” Shang hỏi.

"Với chính cậu ư? Không đâu. Với người khác ư? Vậy thì có đấy," giáo viên Mervin trả lời.

Câu trả lời đó khiến Shang hơi bối rối. "Có thể giải thích rõ hơn được không?"

“Ta không quan tâm người lạ nghĩ gì về ta cả,” giáo viên Mervin giải thích. "Suy nghĩ của họ sẽ không thể tác động gì đến cuộc sống của ta. Cho dù cả toàn học viện nghĩ rằng ta là một lão già say rượu dưới đáy xã hội thì cuộc sống của ta cũng sẽ không thay đổi."

"Tuy nhiên, nếu ta mà không giống một người có dày dạn kinh nghiệm thì những người khác sẽ không bao giờ lắng nghe ta nếu ta muốn dạy họ điều gì đó. Vì vậy, đối với ta, điều đó không thành vấn đề, nhưng nếu ta muốn có thể đứng ra giảng dạy một cách thuyết phục người khác thì điều đó lại rất quan trọng."

Vài giây im lặng trôi qua.

“Vậy ra tất cả chỉ là vì giúp đỡ người khác thôi à?” Shang hỏi.

“Đó là lý do tại sao ta là giáo viên mà,” giáo viên Mervin nói. “Nếu ta mà không muốn giúp đỡ người khác thì ta thà đi làm quan chức cấp cao ở đâu đó cho rồi. Công việc của ta có lẽ sẽ bớt căng thẳng hơn và ta thậm chí sẽ không phải có mặt hàng ngày.”

"Đối với nhiều người, sức mạnh và di sản mà họ để lại mới là quan trọng nhất. Tuy nhiên, nếu ta có thể tác động tích cực đến cuộc sống của nhiều người, đó chẳng phải cũng là một loại sức mạnh hay di sản để đời sao?"

Sau đó, hai người lại chỉ im lặng. Shang trầm tư suy nghĩ khi đến Học viện Chiến binh trong khi giáo viên Mervin cho Shang không gian để tự suy nghĩ. Hai người họ đến Đại Sảnh Trao Đổi, và giáo viên Mervin tự đảm nhận vai trò làm tiếp tân vì những nhân viên khác vẫn còn ở Khu nông trại do hôm nay là Ngày Hỗn Thế.

Shang đã nhận được tổng cộng 10.000 Điểm cống hiến cho những con quái anh giết.

Trong quá khứ, việc Shang giao nộp những quái thú Cảnh Giới Tướng Lãnh mà anh giết thôi đã là cả một vấn đề. Rốt cuộc thì rất khó để ai tin rằng có học viên chỉ mới Cảnh Giới Binh Sĩ mà lại giết được nhiều quái thú Cảnh Giới Tướng Lãnh thế đến.

Học viện này đầy con ông cháu cha từ những gia tộc vô cùng giàu có, và bọn họ phải làm thế để ngăn họ gian lận. Học viện chỉ khen thưởng cho thành tích thật sự, chứ không phải độ giàu có hay gian lận.

Sau đó, hai người họ đường ai nấy đi. Shang trở về phòng và ngồi trên giường. Anh vẫn không chắc liệu mình có nên nghe theo lời khuyên của thầy Mervin hay không.

Lời khuyên của thầy Mervin chắc chắn sẽ có thể áp dụng được cho mọi chiến binh ngoài kia. Tuy nhiên, Shang không phải là một chiến binh bình thường. Chỉ việc tìm được một đội thợ săn thôi đã là một vấn đề rất lớn đối với Shang.

Shang có hệ ái lực độc nhất vô nhị, một điều mà anh không thể cho phép bất cứ ai biết đến. Những người có ái lực Hệ Bóng Tối và Hệ Quang luôn bị tranh giành bởi các gia tộc pháp thuật ngoài kia. Ngay cả giáo viên Niria cũng giữ kín bí mật về hệ ái lực bóng tối của mình, và cô ấy là một chiến binh Cảnh Giới Tư Lệnh rất mạnh.

Nếu Shang gia nhập một đội thợ săn thì anh sẽ buộc phải giữ bí mật về mọi thứ, điều đó có nghĩa là anh thậm chí không thể dốc hết sức mình trong cuộc đi săn.

Hơn hết, Shang sẽ không có cơ hội kiểm tra và rèn luyện toàn bộ sức mạnh của mình.

Và còn Quy Trình nữa chứ. Quy trình sẽ diễn ra sớm thôi, trên thực tế, nó sẽ diễn ra vào ngày mai. Đúng, ngày mai là ngày thực hiện Quy Trình.

Kết quả của Quy Trình này sẽ được xem xét rất kỹ lưỡng, và về cơ bản thì bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.

Biết đâu Shang có thể sẽ trở thành người nổi tiếng.

Biết đâu Shang có thể sẽ có thêm một bí mật khác mà không ai được phép biết.

Hoặc biết đầu Quy Trình đó sẽ thay đổi diện mạo của Shang chăng?

Có lẽ nó sẽ thay đổi sức mạnh của anh để không ai được phép nhìn thấy nó?

Về cơ bản thì bất cứ điều gì có thể xảy ra.

Vì tất cả những lý do này, anh không chắc liệu làm theo lời khuyên của giáo viên Mervin có phải là ý hay hay không. Suy cho cùng, thầy Mervin cũng chưa biết tất cả về Shang nữa mà.

'Mình nên đợi đến ngày mai, rồi quyết định sau.'

Sau đó Shang đứng dậy khỏi giường, lấy Kiếm ra.

“Bắt đầu công việc hàng ngày của chúng ta thôi,” Shang nói.

Kiếm không trả lời.

Kiếm hóa ra lại rất ít nói và chỉ lên tiếng khi nó thấy cần thiết. Theo một cách nào đó, nó cũng tương tự như Shang vậy. Shang cũng không nói nhiều là mấy.

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...