Thần Kiếm Lưu Lạc Pháp Giới
Chương 181: Quy trình

Sẵn sàng

 

Shang hít một hơi thật sâu và bước tới bàn. Sau đó, anh kéo phần trên của bộ đồng phục xuống và nằm lên chiếc bàn lạnh lẽo đó.

Từ trên bàn, Shang nhìn thấy viện trưởng đi tới cái thứ đang nằm bất tỉnh trong phòng. Shang không hoàn toàn chắc tại sao mà thứ đó lại đột nhiên bất tỉnh, nhưng đây có lẽ là do Công tước Whirlwind ra tay.

Viện trưởng đặt thứ đó lên bàn bên cạnh Shang, chiếc bàn đủ lớn để cả hai cùng nằm cạnh.

“Hãy giữ nó bất tỉnh,” Viện trưởng nói.

“Đừng lo về nó,” Công tước Whirlwind trả lời từ bên cạnh.

Từ giờ trở đi, Shang không thể nhìn thấy Viện trưởng nữa vì anh hiện đang nằm úp mặt trên bàn.

"Giờ ta sẽ thực hiện giải phẫu ngay bây giờ. Cậu đã chuẩn bị chưa, Shang?" Viện trưởng hỏi.

"Làm đi." Shang nói.

Trong khi đó, Shang hít một hơi thật sâu và chuẩn bị tinh thần. Shang có thể không nhìn thấy, nhưng Viện trưởng đã lấy ra một con dao đen bóng, hình như được làm từ thứ gì đó giống như đá hắc thạch.

Sau đó, Viện trưởng kề mũi dao vào cổ Shang. Shang cảm nhận được lưỡi dao lạnh lẽo, tim bắt đầu đập nhanh hơn.

Và rồi, lưỡi kiếm đâm vào cơ thể Shang. Vết cắt rất chậm rãi, vô cùng tỉ mỉ và cẩn thận để không làm tổn thương đến xương.

Shang cảm thấy đau nhức nhối khi vết cắt đó từ từ mở ra trên cột sống của mình. May mắn là anh có thể chịu được chuyện này. Nó thậm chí còn không tệ bằng khi anh tự phá hủy cánh tay của mình.

Ở một bên, Mattheo nhăn mặt lại vì đau. Thanh niên không hề biết làm sao Shang có thể chịu đựng được điều như vậy.

Vài giây sau, viện trưởng rút con dao ra. Hiện tại có một vết cắt dài từ cổ đến lưng của Shang. Viện trưởng chọc tay vào vết thương hở và kéo mạnh nó sang một bên.

Không ai có thể dễ dàng chứng kiến cảnh một người thực chất bị lột da sống. Da và cơ bắp rất căng và dính cứng, nhưng sức mạnh của viện trưởng dễ dàng giải quyết được vấn đề ấy.

Shang hít một hơi lạnh qua hàm răng nghiến chặt. Cơn đau này còn tệ hơn cả vết cắt vừa rồi nữa! Thịt của anh đang bị lóc ra khỏi xương!

“Soran,” Viện trưởng nói.

Shang nghe được mấy bước chân vang lên, sau đó cảm thấy sau lưng có chút nóng rát.

"Soran đang sử dụng Mana Phong Hệ của mình để ngăn chặn da thịt cậu hồi phục," viện trưởng vô cảm nói. “Bất cứ thứ gì mọc lại sẽ bị cắt bỏ ngay.”

“Đau lắm không?” Viện trưởng hỏi.

“Có thể chịu đựng được,” Shang trả lời, nhưng giọng anh có vẻ khá căng thẳng.

“Vậy thì tốt,” Viện trưởng nói. "Những học viên đồng ý trải qua quá trình này không hề bình tĩnh như cậu chút nào hết. Hai bước tiếp theo sẽ là bước quan trọng nhất, và cũng là đau đớn nhất."

“Tiếp tục đi,” Shang nói với giọng rất căng thẳng.

Viện trưởng cất con dao đi và rút ngọn giáo của mình ra. Shang không thể nhìn thấy nó. Sau đó, Viện trưởng đâm thẳng ngọn giáo của mình vào phần cao nhất trên cổ của Shang.

Viện trưởng nói. “Tuy rất đau, nhưng cơn đau sẽ nhanh chóng biến mất thôi.”

Shang hít một hơi thật sâu và nghiến răng. Sau đó, đầu anh gật gật. Và rồi, ngọn giáo của Viện trưởng bắt đầu xoay như một mũi khoan.

RIIIÍT!

Chỉ trong một giây, ngọn giáo đã khoan nguyên một lỗ vào cổ Shang, và nó cắt đứt hoàn toàn mọi dây thần kinh đi từ cơ thể đến não của Shang. Vào đúng thời điểm đó, giống như mọi dây thần kinh trong toàn bộ cơ thể của Shang đều bị cắt đứt vậy.

Tất cả các dây thần kinh trong cơ thể anh đều gửi đi những tín hiệu đau đớn nhất mà chúng có thể kịp gửi đi. Shang như tắt thở và tầm nhìn của anh điên đảo.

Đây là cơn đau ư? Sao cảm giác ấy kỳ lạ vậy. Đây cứ như không phải đau đớn nữa vậy, mà đây giống như là một cảm giác diệt vong không thể tránh khỏi.

Shang không thể cảm thấy gì ngoài cơn đau lan khắp cơ thể, mặc dù tất cả dây thần kinh của anh đã bị cắt. Bản năng của Shang mách bảo anh chết quách đi.

Nếu ai đó bị gãy cổ thì họ thường sẽ chết ngay lập tức. Bộ não quá tải mọi thứ và lập tức ngừng hoạt động. Shang nghiến răng và nghiền nát hàm răng cho đến khi anh có thể dùng lưỡi cảm nhận được những mảnh vụn của răng mình.

Đôi mắt của Shang trợn to như muốn rớt ra ngoài. Tệ hơn nữa là Shang không thể thở được nữa!

"Cậu sẽ có thể sống sót được hơn mười phút khi không hít thở. Đừng hoảng sợ," Viện trưởng nói đều đều. "Lúc đó thì QuyTrình đã hoàn tất cả rồi."

Shang mờ hồ nghe giọng nói của Viện trưởng.

"Vẫn còn tỉnh à, tốt. Trước đây chưa có ai có thể đi xa đến mức này. Cậu sẽ không cảm nhận được những gì ta đang làm vì tất cả dây thần kinh của cậu đã bị cắt đứt," Viện trưởng nói.

"Cứ việc chờ đợi và ráng mà sống sót đi."

Shang khó có thể nghe được giọng Viện trưởng, nhưng anh đã nghe hiểu được phần cuối.

‘Mình chỉ cần ráng chờ và sống sót thôi!'

‘Ráng chờ và sống sót!'

‘Ráng chờ và sống sót!'

'Mỗi giây trôi qua là một giây mình không còn phải chờ lâu nữa!'

'Mỗi giây trôi qua là một giây mình càng đến gần với ngưỡng sức mạnh mới!'

'Mười phút chỉ có 600 giây! Cứ mỗi sáu giây là coi như mình đã chờ được một phần trăm thời gian mình phải chờ rồi!'

Shang dùng đến mọi thủ đoạn để giữ cho mình có động lực tiếp tục sống sót.

Anh chỉ cần chờ thôi!

Chỉ chờ thôi!

Khi Shang cố gắng giữ bản thân sống sót, anh đã nghe thấy âm thanh kinh tởm nhất mà anh từng nghe trong đời. Nghe có vẻ rất nhầy nhụa. Nghe như có ai đó đang áp tai vào một tuýp kem đánh răng đang được vắt ra ấy.

Âm thanh ấy rất kỳ lạ, quái dị, không hề ghê tởm nếu ta không biết đó là gì, nhưng chính vì Shang biết đó là gì nên anh như muốn hoá điên.

Tuy nhiên, anh ấy thậm chí không thể nôn mửa gì hết.

Đó chính là âm thanh tủy xương sền sệt của anh đang bị ép hết ra khỏi cơ thể!

Shang cảm nhận được âm thanh điên rồ ấy vang lên xuyên suốt toàn bộ cơ thể mình và tầm nhìn của anh càng trở nên choáng váng hơn. Âm thanh đó còn tệ hơn cả cơn đau.

"Đã cắt bỏ xong tủy xương," viện trưởng nói và âm thanh đó dừng lại.

Shang nhìn thấy thứ trên bàn biến mất khỏi tầm nhìn của anh khi Viện trưởng cầm nó lên. Shang nghe thấy nhiều âm thanh răng rắc và vụn vỡ vang lên.

Mười giây sau, âm thanh dừng lại.

"Shang, tập trung vào cánh tay trái của cậu đi! Cơ thể cậu đang hồi phục quá nhanh, ta khó có thể theo kịp được!" Soran nói với giọng nghiêm nghị.

Shang vừa mất tập trung, và mana của anh lập tức lao về sau lưng anh. Shang tiếp tục nghiến răng, cố gắng tập trung vào cánh tay trái của mình.

"Tốt! Cứ như vậy đi," Soran nói.

BỐP!

"Tỉnh lại ngay!" Shang nghe thấy Công Tước hét lên với giọng nghiêm nghị. Mattheo đã bất tỉnh, và Công tước Whirlwind vừa tát vào mặt thanh niên để đánh thức anh dậy.

"Con phải tập làm quen với những điều như vậy đi!" Công tước Whirlwind khiển trách.

Mattheo không trả lời. Đầu của Shang đang quay mặt đi khỏi Công tước Whirlwind và Mattheo, nên anh không thể nhìn thấy họ lúc này. Một lát sau, Shang cảm giác được toàn thân mình rung động, và tiếng cọt kẹt lại vang lên.

Shang không còn cảm thấy đau nhiều hơn trước nữa.

"Đã thay xong tủy." Viện trưởng lạnh lùng nói. "Tiếp theo là thay thế một phần xương."

RẮC! RẮC!

Shang cảm thấy hết một luồng sức mạnh ngoại lực làm rung chuyển cả cơ thể mình.

Cạch. Cạch.

Sau đó, Shang nghe thấy tiếng xương bị ném xuống sàn. Lúc này, Viện trưởng đang cắt bỏ phần trên của mỗi đốt sống. Sau nhiều tiếng răng rắc khác, Viện trưởng đặt các phần đốt sống của sinh vật kia lên trên đốt sống của Shang.

Sau đó, Viện trưởng lấy ra một tinh thể chứa đầy Mana Hệ Quang và đè nó vào những bộ phận này để hợp nhất chúng lại.

Đây là phần dài nhất, và tốn hơn tận ba phút. Sau khi làm xong, Viện trưởng quan sát cột sống của Shang. Những mảnh xương nhỏ của vật đó đang dần thay đổi hình dạng và thích ứng với cơ thể của Shang.

Trong khi điều này xảy ra thì xương của Shang bắt đầu đổi màu. Xương của thứ đó có màu đen, và cột sống của Shang giờ cũng chuyển sang màu đen.

Sau khi Viện trưởng nhìn thấy cột sống của Shang hoạt động như thế nào, ông đã sử dụng viên tinh thể đầy Mana Hệ Quang để hồi phục các vết cắt, từ dưới lên trên.

Một phút sau, toàn bộ lưng của Shang hồi phục cứ như không có chuyện gì xảy ra cả, ngoại trừ ngọn giáo chìa ra khỏi cổ anh.

Viện trưởng cũng đè viên tinh thể lên cánh tay trái của Shang để chữa lành vết thương.

Cuối cùng, ông đặt nó lên người Shang cho đến khi anh đầy sinh lực trở lại.

“Mọi chuyện xảy ra từ bây giờ chỉ là lý thuyết,” viện trưởng vừa nói vừa nắm lấy cây thương của mình.

"Mọi thứ đã đâu vào đấy, hoàn hảo hết cả rồi. Ta đã làm hết tất cả những gì ta có thể làm, và phần còn lại tùy thuộc vào cậu hết đấy, Shang," Viện trưởng nói.

Và sau đó, ông rút cây thương của mình ra. Da thịt Shang khép kín lại, sau đó, cái lỗ ở lưng anh lành lặn lại.

Và cuối cùng, tâm trí của Shang đã tiếp xúc được với cơ thể mới của mình.

Và địa ngục liền ập đến với anh.

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...