Thần Kiếm Lưu Lạc Pháp Giới
-
Chương 255: Xung đột
Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào đường hầm tiếp theo để đến con mồi tiếp theo, nhưng việc đến đây đã là xứng đáng rồi.
Trên bề mặt thì cả nhóm thường tốn nhiều giờ trinh sát và quan sát để tìm một con thú Cảnh Giới Tướng Lãnh Khởi Cấp đang không bận chiến đấu với thứ gì khác hoặc bị con thú khác mạnh hơn săn.
Nhưng ở dưới này, họ luôn có thể tìm ra một con thú có giá trị cao chỉ trong vài phút. Tất nhiên, cái giá phải trả là sự nguy hiểm và khoản đầu tư ban đầu khá lớn thì mới có thể đi săn ở đây được.
Trên bề mặt thì người nhiều hơn thú, nhưng ở dưới Hang Động thì thú nhiều hơn người.
Và điều tốt nhất là?
Không hề có con Chim Rác Rưởi nào sống ở đây cả!
Đi thêm năm phút nữa, mọi người đều dừng lại, nhưng lần này không phải do Elver phát hiện.
"Quái thú Tướng Lãnh Sơ Cấp." Shang nói từ phía sau bọn họ.
Cả nhóm ngạc nhiên quay lại. “Sao ta không cảm thấy gì hết cả vậy,” Elver nói. "Làm sao cậu biết được có quái thú ở đây? Ái lực hệ băng của cậu đáng ra sẽ vô dụng trong việc do thám ở đây mà."
Sarah cau mày nhìn Shang trong khi Astor chỉ gãi gãi sau đầu với vẻ lưỡng lự.
“Các người không ngửi thấy à?” Shang hỏi.
Elver khịt mũi của mình trong không khí để xem liệu có ngửi thấy thứ gì không. “Không hẳn,” gã nói.
“Không phải mùi hơi nồng với cay một chút sao?” Shang hỏi.
"Ừm, cũng đúng, nhưng biết đâu là do xác chết đang phân hủy thì sao?" Elver hỏi.
“Vậy tại sao chúng ta không ngửi thấy mùi đó sớm hơn?” Shang hỏi.
“Ừm,” Elver cố nói điều gì đó, nhưng gã thực sự không biết phải nói gì.
"Ý ngươi đang muốn nói là gì?" Sarah hỏi Shang.
"Rết Đầm Lầy trưởng thành," Shang nói.
Điều này khiến cả đội rất ngạc nhiên.
Một con Rết Đầm Lầy trưởng thành á?
Ở trong đây luôn?
Sarah nhíu mày. Họ xuất phát từ phía đông thành phố Warrior's Paradise và bay được hơn 10 km. Sau đó, họ đã đi vào hang động và đi xa hơn về phía đông.
Khu vực Hắc Hoàng Xà chỉ cách vài km về phía đông thôi. Cũng không hẳn là vô lý khi một con Rết Đầm Lầy đi lạc đến đây.
"Elver, lên đi trinh sát phía trước đi, nhưng cẩn thận đấy," Sarah nói. "Chỉ xác nhận xem có thực sự có Rết Đầm Lầy ở đó hay không. Đừng có tham chiến, và đừng có mạo hiểm mạng sống của mình."
Elver không thích nhiệm vụ này chút nào cả, nhưng vẫn miễn cưỡng làm theo.
Gã là người phù hợp nhất cho công việc này, vì gã có thể cảm nhận được những thay đổi trong không khí bằng hệ ái lực của mình. Gã tuy không thể cảm nhận được các loại Mana khác, nhưng gã chắc chắn có thể cảm nhận được loại chất độc hoặc khí ăn mòn nào đó nếu nó xuất hiện gần gã.
Elver tiến lên một cách chậm rãi và cẩn thận. Sau đó, vài phút im lặng trôi qua.
ĐÙNG!
Mọi người nghe thấy tiếng nổ từ xa và chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Tuy nhiên, trong hai giây tiếp theo, họ không nghe thấy một âm thanh lớn nào khác, nên họ thả lỏng cảnh giác.
Nếu Elver bị phát hiện, họ sẽ nghe thấy tiếng con thú nặng nề đang đuổi theo gã ngay. Vài giây sau, Elver quay lại.
Khuôn mặt gã trắng bệch, nhưng một nụ cười toe toét nở trên khuôn mặt gã. Trên tay gã cầm một ít bùn đang kêu xèo xèo. Sarah gật đầu và bỏ đống bùn vào Nhẫn Không gian của mình.
Sau đó, cô lấy bản đồ ra và đánh dấu cái hang trước mặt họ.
“Rất tốt khi đã mang về được bằng chứng đấy,” Sarah nói. “Vậy là chúng ta đã kiếm được thêm 400 vàng rồi.”
"Trời ạ, lúc vớt bùn lên ta cứ suýt tưởng mình sắp chết tới nơi rồi ấy chứ," Elver thở dài nói. Sau đó, gã quay sang Shang. "Thành thật mà nói, nếu cậu không nói với ta rằng có một con Rết Đầm Lầy trưởng thành ở đó thì chắc ta đã không nhận ra nó chút nào luôn á."
"Nó chôn vùi hẳn vào một trong những bức tường, và dấu hiệu duy nhất cho thấy nó ở đó là một đốm đen khá lớn, và ta hoàn toàn sẽ bỏ qua thứ đó mất."
Elver gãi gãi sau đầu. "Ta muốn quay về ngay, nhưng rồi ta nghĩ nếu cứ thế rời đi tay không như vậy thì thật lãng phí. Thông tin và bằng chứng về Rết Đầm Lầy trị giá tận 400 vàng lận mà, nên ta đã tiến lại gần và múc ra một phần đất."
"Nhưng sau đó, một vật thể khổng lồ thò đầu ra và nhìn xung quanh. Có lẽ nó đã cảm nhận được điều gì đó,” Elver rùng mình nói.
"Làm sao cậu trốn thoát được?" Astor hỏi sau khi bị cuốn hút bởi câu chuyện.
“Ta bám vào bức tường phía trên nó á,” Elver lo lắng nói. "Ta đã cá vào việc nó sẽ không nhìn lên."
Sau đó, Elver mỉm cười hào hứng. "Và ván cược của ta thắng đậm luôn!"
"Làm tốt lắm!" Astor nói và đánh vào vai Elver.
“Không,” Sarah nói và nheo mắt lại. "Không có tốt lành gì ở đây hết."
Astor và Elver nhướng mày nhìn Sarah.
"Anh đã tự dấn thân vào tình huống nguy hiểm đến tính mạng, với một kẻ thù mạnh hơn bản thân rất nhiều. Để làm cái gì? Để kiếm 400 vàng à?" Sarah nói, cố kìm nén sự tức giận.
Đúng lúc đó, Sarah triệu hồi ra đống bùn mà Elver vừa đưa. Rồi cô ném nó thẳng vào tường.
"Ê ê!" Elver hoảng sợ hét lên khi nhìn đống bùn bị phá hư.
“Ta sẽ không chấp nhận những chuyện như thế này trong đội của ta!” Sarah nói với giọng lạnh lùng và nheo mắt. "Mạng sống của anh đáng giá hơn 400 vàng, và ta sẽ không khuyến khích, và cũng sẽ không dung túng cho hành vi mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để kiếm tiền!"
“Sarah, cô đâu cần phải phá hủy nó đâu mà,” Astor cau mày nói.
“Có đấy,” Sarah nói với vẻ không nhân nhượng. "Nếu ta chấp nhận điều này thì mấy người sẽ chẳng rút ra được bài học nào hết! Lỡ còn lần sau thì sao hả? Mấy người lỡ nhìn thấy thứ gì đó đáng giá vài trăm vàng và ta không có mặt để kịp thời ngăn mấy người lao đầu vào nguy hiểm thì sao? Các người biết rất rõ rằng chúng ta không nên mạo hiểm, nhưng các ngươi lúc nào cũng muốn kiếm thêm vàng. Ta có tức giận thì có sao, trong đầu mấy người cứ nghĩ đến vàng thôi, cùng lắm về nghe chửi tý chứ sợ gì?"
"Cách duy nhất để ngăn việc làm ngu ngốc này không diễn ra trong tương lai là vô hiệu hóa phần thưởng! Các người sẽ không mạo hiểm tính mạng mình nếu không có phần thưởng!" Sarah gần như hét lên.
Elver nghiến răng. "Ta suýt đã phải hy sinh mạng sống của mình để lấy nó về, và cô lại phá hủy nó hả?!" Gã hét lên đầy giận dữ.
"Đó chính xác là vấn đề của các người! Các người gần như đã hy sinh cả mạng sống của mình vì thứ này!" Sarah hét lên với giọng lạnh lùng và uy nghiêm.
Elver lúc này có vẻ không còn bình tĩnh được nữa. "Ta đã mạo hiểm mạng sống của mình, còn cô thì dẫm lên thứ mà ta đã mạo hiểm mạng sống của mình đem về snhư thể nó vô giá trị vậy! Mắc gì phải làm thế chi vậy hả?! Ta tưởng chúng ta là bạn mà!"
"Ta là đội trưởng trong nhóm này, chứ không phải là bạn của các người!" Sarah hét lên.
Im lặng.
Astor nhìn hai người với vẻ khó chịu, trong khi Elver dường như sắp bùng nổ trong giận dữ.
"Công việc của ta là đảm bảo các người sống sót trở về," Sarah nói với giọng bình tĩnh hơn. "Ta sẽ không cho phép, và cũng không dung túng cho những hành vi mạo hiểm không cần thiết như vậy trong đội của ta."
Sau đó, Sarah lấy đồ đạc và chuẩn bị lên đường. "Bây giờ, chúng ta sẽ tiếp tục cuộc đi săn. Trong chuyến đi săn này, ta vẫn là đội trưởng, và các người sẽ phải nghe theo mệnh lệnh của ta. Nếu thấy có vấn đề với khả năng lãnh đạo của ta, cứ việc nói chuyện với ta sau khi chúng ta trở về thành phố Warrior's Paradise. Đây không phải là nơi an toàn để thảo luận."
Shang có thể nghe thấy tiếng răng của Elver nghiến vào nhau từ cách đó vài mét. Astor đặt tay lên vai Elver và lắc đầu.
Cơ thể Elver run lên, nhưng sau đó gã hất tay Astor ra và bước về phía trước.
“Đi thôi,” gã nói với giọng điệu giận dữ.
Astor thở dài và Sarah gật đầu. Sau đó, Sarah quay sang Shang. "Rất tốt khi ngươi đã phát hiện ra con Rết Đầm Lầy."
Shang chỉ gật đầu. Shang thật ra không hề ngửi thấy mùi của con Rết Đầm Lầy. Rốt cuộc thì anh có phải là siêu nhân hay một con chó đâu mà.
Anh chỉ đơn giản là tìm ra nó bằng cách cảm nhận mana Hệ Bóng Tối của nó thôi. Và một lúc sau, cả đội tiếp tục đi xuống một đường hầm khác.
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook