Thần Y Thánh Thủ
-
Chương 827: Bị cho vào tròng
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tối, Trương Dương dẫn theo Mễ Tuyết đến Khải Hoàn Lâu từ sớm, rồi Thi Nhan, Vương Lộ cũng lần lượt tới, người đến cuối cùng là Cố Thành, Nam Nam và Hồ Hâm, Tiểu Ngốc, hiếm khi có dịp mọi người tề tựu đông đủ thế này.
Cuối cùng, ngay cả Tiêu Bân khi biết tin Trương Dương ở Khải Hoàn Lâu, cũng chạy tới.
Giờ đây mọi người đều đã đến lúc tốt nghiệp thực tập, công ty vận tải của Cố Thành, Hồ Hâm làm ăn như diều gặp gió, không lo lắng, và cũng chẳng còn sức đi lo lắng chuyện thực tập, với hai người họ, có thể lấy được bằng tốt nghiệp là được rồi, còn chuyện thực tập, hoàn toàn không cần thiết.
Còn về Nam Nam và Tiểu Ngốc, họ đã quyết định ở lại bên cạnh Mễ Tuyết giúp Mễ Tuyết quản lý khách sạn.
Giờ đây, Cố Thành và Nam Nam, Hồ Hâm và Tiểu Ngốc, hai đôi này tình yêu và sự nghiệp đều bội thu, tất cả những điều này, đều là nhờ Trương Dương mà có, vì vậy, họ càng tôn kính và sùng bái Trương Dương hơn.
Còn Tiêu Bân cũng ở lại trường, tuy rất hâm mộ Cố Thành và Hồ Hâm, nhưng cũng rất hài lòng với tình hình hiện tại của mình.
Trong quá trình ăn tối, Trương Dương đã kể cho mọi người nghe về câu chuyện người nhà "hảo hạng" kia ở bệnh viện, nói tới những việc cặp người nhà kia làm trong bệnh viện, Hồ Hâm vỗ ngực nói rằng nhất định không để cho Ngụy Trị Quốc ở trong công ty vận tải.
Cố Thành cũng rất tức giận, còn nói hèn chi buổi chiều Trương Dương lại gọi cuộc điện thoại đó cho anh ta.
Sau khi biết được đôi người nhà "hảo hạng" kia sẽ không có kết cục tốt, bữa ăn mới lại náo nhiệt lên.
Vô Ảnh và Tia Chớp làm trò khiến cho Tiểu Ngốc, Nam Nam và Mễ Tuyết cười vui vẻ, hai nhóc này, biết rằng những người này đều là người thân thiết nhất của Trương Dương, nên không có chút bộ dạng của linh thú mạnh mẽ nào, hai nhóc này làm đủ các động tác khiến người ta cười.
Một bữa cơm, mọi người đều rất vui vẻ, uống không ít rượu, đến cuối cùng, Cố Thành, Tiêu Bân và Hồ Hâm nằm bò ra dưới bàn, ngay cả mấy cô gái như Tiểu Ngốc, Nam Nam cũng uống đến nỗi mặt đỏ bừng.
Chỉ có Trương Dương, số rượu này không hề có ảnh hưởng gì tới hắn, vì vậy trông hắn như không có chuyện gì.
Sau khi cơm no rượu say, Trương Dương sắp xếp cho Cố Thành và Hồ Hâm ra về, hắn liền dẫn Mễ Tuyết về biệt thự của mình, Trương Dương vẫn chưa quên ngày mai phải đi thực tập ở bệnh viện Kinh Hòa.
Sau khi đợi Mễ Tuyết ngủ, Trương Dương lại dậy giở những thứ thuốc quý mình tìm được trước đó, chuẩn bị phối chế ra một ít linh dược, vì sau này phải đến bệnh viện Kinh Hòa thực tập, không tránh khỏi phải dùng những linh dược này, nên hắn phối chế trước ra một ít.
Thấy Trương Dương chuẩn bị chế thuốc, Tia Chớp và Vô Ảnh cũng không ngủ được nữa, hai tiểu tử ngay lập tức luồn đến bên cạnh Trương Dương, giương đôi mắt to trong veo nhìn Trương Dương.
- Chít chít chít!
- Chi chi chi!
Vô Ảnh và Tia Chớp như đang giục Trương Dương luyện thuốc nhanh lên, chúng không đợi thêm được nữa.
Trương Dương cười liếc sang hai tiểu tử, rồi bất đắc dĩ nói:
- Ta chỉ phối chế một vài linh dược đẳng cấp thấp thôi, dùng để trị những bệnh thường gặp, hai nhóc không thích những loại thuốc cấp thấp này đâu.
Nhưng Tia Chớp và Vô Ảnh lại không tin, không muốn rời đi, Trương Dương bèn để mặc chúng ở lại, dù sao sau khi thuốc được chế ra, chúng sẽ tự hiểu.
Trương Dương có không ít đồ tốt, cộng thêm lần chỉ cần phối chế một vài loại thuốc linh dược đẳng cấp thấp, vì vậy quá trình luyện thuốc rất thuận lợi, rất nhanh, một số thuốc cấp thấp thơm ngào ngạt đã ra lò.
Số lượng nhiều đến độ làm người ta phải tặc lưỡi.
Nhưng vừa thấy số thuốc ra lò, Vô Ảnh và Tia Chớp đã rũ đầu xuống, ỉu xìu.
Quả nhiên như những gì Trương Dương đã nói, số thuốc này đều là thuốc rất bình thường, không thể lọt vào mắt xanh của Vô Ảnh và Tia Chớp, đương nhiên, với chúng là bình thường, nhưng với người bình thường, thì lại là thần dược có hiệu quả rất tốt.
Chúng ngay lập tức mất hứng với số thuốc này, còn tức giận bĩu môi với Trương Dương, điệu bộ đó, trông rất đáng yêu.
Trương Dương cười cất số thuốc này đi, sau đó giục Vô Ảnh và Tia Chớp nhanh chóng đi nghỉ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Làm việc này lại mất hơn 1 tiếng đồng hồ, có điều có số thuốc này, cũng có thể làm Trương Dương đỡ một phần phiền phức lớn khi thực tập ở bệnh viện Kinh Hòa.
Nghĩ tới đây, Trương Dương bèn chửi tên cáo già Quách Dũng kia, không ngờ, cuối cùng hắn vẫn bị ông ta cho vào tròng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook