Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:



" Đau!"

Bàn tay của Vô Hồn đang cầm gì đó bất chợt run run, thiếu chút nữa rơi trên mặt đất. "Làm sao vậy? Ngu ngốc, ngay cả thứ này cũng lấy không xong." Ảm Đạm khinh thường ném qua một cái bánh bao, chính xác đánh vào trên trán Vô Hồn. Vô Hồn không có trốn tránh cũng không có nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm tay trái của mình, đau! Không phải đau bình thường Năm ngón tay đau đến giống như bị người chặt đứt, người đàn bà kia, đã xảy ra chuyện!

"Làm sao vậy?" Ảm Đạm cũng phát hiện Vô Hồn dường như có chút không đúng nhấp một hớp cháo nghi ngờ hỏi, "Vừa sáng sớm ngươi nổi điên làm gì?"

"Tay, rất đau." Sắc mặt Vô Hồn có chút nghiêm trọng. "Mẹ kiếp! Ta đánh là đầu của ngươi, tay ngươi đau cái rắm." Ảm Đạm nhăn lông mày lại hét lớn, lần này mặt nạ da người làm được phi thường tinh xảo, nhíu mày, động tác nhỏ đều có thể biểu hiện ra ngoài. "Con mẹ nó, ta không có nói là ngươi đánh đau đâu." Ảm Đạm dữ dội lên, đuổi theo Vô Hồn dồn sức đánh, "Dám mắng ông nội của ngươi là đầu heo! Ta là đầu heo, vậy là ngươi cái gì? Còn dám chửi mẹ của ta, mẹ ta không phải là mẹ ngươi sao, ngươi muốn chết hả?" Ảm Đạm trong cơn giận dữ, xuống tay lại không lưu tình chút nào. "Nữ nhân kia đã xảy ra chuyện, đừng giận." Vô Hồn dùng tay phải kẹp lấy công kích của Ảm Đạm, không kiên nhẫn hét một tiếng: “Cũng chưa chết, sốt ruột con mẹ gì?”

Ảm Đạm vui cười "Nếu chết sẽ trễ." Khóe môi Vô Hồn run rẩy, rất muốn đem người trước mắt hành hung một chút, nhưng, mình trước kia không phải là đối thủ của hắn, hiện tại cũng không phải, tương lai chỉ mong có thể là!

"Tạm thời không chết được, nàng bị hoàng thượng mang đi." Ảm Đạm đánh một cái ngáp, ngồi xuống, tiếp tục bưng cháo lên. "Cái gì?" Vô Hồn ngồi xuống, nhìn vẻ mặt tự nhiên tự đắc của Ảm Đạm, "Lão ca ngươi cũng biết sao?" Hỏi xong mình cũng cảm thấy có điểm vô nghĩa, tay chân thủ hạ Thiên Cơ cục của lão ca trải dài khắp các nước, không, phải nói rất nhiều quốc gia đều có, có tin tức gì đương nhiên sẽ là người biết được đầu tiên, Thiên Cơ cục chính là dựa vào buôn bán tin tức, cũng có thể cùng người trao đổi tin tức trọng yếu.

"Thiên cơ bất khả lộ" Vẻ mặt của Ảm Đạm rất đáng đánh đòn nhàn nhã uống. Vô Hồn cầm lấy chiếc đũa nhẹ nhàng vươn đến, chạm nhẹ vào cái bát cháo trên tay của Ảm Đạm, cháo từ lỗ nhỏ mà Vô Hồ vừa khoét chậm rãi rò rỉ ra.

"Ngươi, tiểu tử thúi này! Lãng phí a!" Ảm Đạm đau lòng gầm nhẹ. Lại hoàn toàn quên chuyện chính mình vừa rồi lấy bánh bao đánh người.

"Nàng hiện tại đã gặp chuyện gì? Người định thế nào?" Vẻ mặt Vô Hồn nghiêm túc, vì sao bên Diêm Vương lại một chút tin tức cũng không có? Rốt cuộc là sao lại thế này?

"Một ngàn lượng!" Ảm Đạm cầm chén để xuống, gác chân lên.

"Việc buôn bán cũng tính trên đầu lão đệ của ngươi, ngươi muốn chết a!" Vô Hồn cầm lấy chiếc đũa chuẩn bị làm khó dễ.

"Nếu không trả tiền nhanh một chút, nói không chừng hai tay của ngươi đều đau chết nha." Ảm Đạm hắc hắc gượng cười.

"Ngươi lấy nhiều tiền như vậy làm cái gì a?" Từ trong lòng ngực móc ngân phiếu ra ném cho Ảm Đạm, thật không biết lão ca đang suy nghĩ gì, trong kho bạc của hắn, vàng, ngân phiếu có rất nhiều, để mặc cho mình lấy, nhưng vừa gặp phải chuyện như vậy liền nhất định đòi mình phải trả thù lao, nói cái gì đây là vấn đề nguyên tắc, hắn cho mình tiền là tiền xài vặt đại ca cho tiểu đệ, nhưng khi hỏi thăm tin tức hoặc nhờ hắn giúp chút ít thì phải trả tiền, lí luận gì kì quái như thế!

"Lấy để xài a!" Ảm Đạm ném cho Vô Hồn một cái ánh mắt, hắn rất ngu ngốc, thế này mới chậm rãi nói" Nàng ta trước mắt vẫn không có gì nguy hiểm, chẳng qua, nếu chờ đến khi Cửu vương gia tạo phản cũng không biết được."

"Cái gì?! ~~~~~~~~~" Thanh âm của Vô Hồn sắp đem nóc nhà sốc ngược lên. Tạo phản? Cửu vương gia muốn tạo phản? "Ngươi tên là cái rắm a!" Ảm Đạm moi moi lấy lổ tai của mình, "Nói không chừng nữ nhân kia muốn tìm ngươi, mau đi xem một chút, nếu không ngươi chết ta còn phải nhặt xác cho ngươi, còn phải mua tiền giấy."

Sắc mặt Vô Hồn nháy mắt thay đổi, hoàng cung, là địa phương sâu không lường được, có nhiều người bởi vì tiền đi đầu phục nơi đó, nếu hắn muốn lẻn vào hay rời đi đương nhiên là chuyện rất đơn giản, nhưng nếu là muốn mang theo nàng, sẽ rất khó.

"Muốn thuê người giúp hay không?" Ảm đạm nhìn ra Vô Hồn ngượng nghịu, cười trêu cợt

"Giá có thể coi như tính rẻ cho ngươi một chút, hay là người vẫn chưa kịp cứu ra, bản thân đã bị vướng vào đó, còn nữa, cứu ra rồi trò chơi vẫn chưa chấm dứt đâu.”

Vô Hồn không rảnh bận tâm câu nói cuối cùng kia của Ảm Đạm là có ý gì, cứu người ra rồi không phải xong chuyện sao?

"Bao nhiêu tiền một người?" Vô Hồn nhìn dáng vẻ gian trá của Ảm Đạm trước mắt.

Ảm Đạm đố kị ở phía sau đưa lên một ngón tay. "Một vạn lượng! Ngươi quá quắt rồi!" Vô Hồn tức giận oa oa kêu.

Ảm Đạm cười lắc đầu. Vô Hồn nhìn tên tiểu nhân đáng khinh Ảm Đạm, thử hỏi"Một ngàn lượng?"

Ảm đạm vẫn cười đến đáng khinh,như cũ vẫn là lắc đầu. "Ngươi đừng quá đáng a!" Vô Hồn cắn chặt răng sắp sửa nổi cơn thịnh nộ. "Một lượng." Ảm Đạm cười tủm tỉm báo ra giá. Vô Hồn thiếu chút nữa té nhào trên mặt đất,

"Ngươi đùa bỡn ta sao?"

"Đúng, đúng vậy, chính là đùa giỡn ngươi." Ảm Đạm cười mị mị nhìn Vô Hồn đang phẫn nộ trước mắt,

"Ai bảo ngươi đáng yêu như vậy, chính là muốn đùa giỡn ngươi."

Khóe miệng Vô Hồn co rút lại mãnh liệt súc, từ nhỏ đến lớn, vẫn bị lão ca trêu cợt như vậy, mà mình mỗi lần đều bị hắn cười cợt.

Ánh mắt của Ảm Đạm giờ phút này rõ ràng như đang nói: Tuyệt không có tiến bộ.

"Đi chọn đi, đừng chọn đi hết là được, chừa lại vài người ta còn muốn mở rộng sang nước Bắc Lăng bên kia, nhờ phúc của nữ nhân ngươi, bây giờ qua lại bên kia phi thường tiện lợi.”

Ảm Đạm vuốt cằm của mình cười.

"Nàng không phải nữ nhân của ta!" Vô Hồn giống như mèo bị dẫm phải đuôi, tóc gần như sắp dựng đứng cả lên, cúi đầu gầm thét.

"Phải không? Vậy là ai ở quán lẫu của người ta nói cái gì, ai nha, nữ nhân của ta đối với ta rất tốt." Ảm đạm âm dương quái khí* (kì quái) hắng giọng nhại lại lời của Vô Hồn.

"Ngươi muốn chết!" Vô Hồn nổi giận, chết tiệt, thậm chí ngay cả thứ này cũng nghe lén. Thiên Cơ cục cũng nên đúng mực một chút chứ. "Thật là, ngươi chậm một bước nữa, nàng bận tâm gãy là không là tay trái nha." Ảm đạm bỗng nhiên nghiêm túc nói, Vô Hồn trên không trung dừng ngay, nhảy tới cạnh cửa.

"Trở về cho ngươi thêm tiền, ta đi chọn người!" Nói xong liền không thấy bóng người. Ảm Đạm nhìn cháo đổ đầy bàn đau lòng cực kỳ, " Tiểu tử chết tiệt, trở về sẽ thu thập ngươi." Ảm Đạm đứng dậy đi đến bên giường, nhìn trăm hoa đua nở trong viện cũng lộ ra nụ cười kỳ quái. Người đàn bà kia vẫn không thể chết được, trò chơi của nàng và mình còn chưa bắt đầu đâu. Sao có thể để cho nàng chết dễ dàng như vậy chứ? Lâu như vậy tới nay, lần đầu tiên gặp phải nữ nhân thú vị. Nhờ phúc của nàng, việc làm ăn của mình càng lúc càng thuận lợi. Lẳng lặng đứng ở bên cửa sổ, trong mắt Ảm Đạm cũng lộ ra ánh mắt hưng phấn, giống như mãnh thú đã tìm thấy con mồi mình ưng ý.

"Chủ Nhân, thiếu chủ tổng cộng mang đi bốn mươi người, tất cả đều là người có chữ Thiên trên lưng.”

Ngay lúc Ảm Đạm đang cười đến đắc ý, có bóng người không tiếng động bay tới phía sau hắn báo một câu.

"Cái gì ——— ——————!!!"

Thanh âm kinh tâm động phách kia của Ảm Đạm vang vọng phía chân trời, tên tiểu tử khốn kiếp, dám mang đi toàn bộ người có chữ Thiên! Mà là bốn mươi người! Toàn bộ vốn liếng của mình a! Đi hơn một nửa! Bóng đen phía sau cười đến không tiếng động, chỉ có thiếu chủ mới có thể chọc Chủ Nhân giận đến như vậy.

"Còn có Chủ Nhân, thiếu chủ đến phòng của ngài, mang đi lệnh bài điều khiển Thiên Cơ cục." Bóng đen có chút bất đắc dĩ, không thể trách được, ai bảo chủ nhân lại đem thứ quan trọng như thế quăng bừa khắp nơi, mặc dù không có người dám lộn xộn, nhưng, có một người dám a. Tiếng kêu thảm thiết kinh tâm động phách kia của Ảm Đạm lại vang vọng phía chân trời. "Xú tiểu tử!! A a a a!!!! Tức chết ta, chờ ngươi trở về, xem ta nhất định chém gãy xương của ngươi." Ảm Đạm kêu thê thảm. Bóng đen ở phía sau lặng lẽ buông tay, lời này hắn đã nghe ít nhất hai mươi lần.

Trong thư phòng Vương Phủ ở Hứa Thành, ngọn nến lay động, hiện ra bóng dáng cô đơn của Hiên Viên Cô Vân. Tờ giấy trên bàn, vẫn là mấy chữ lạnh lung cứng ngắc của những người đó. Muốn gì đó, tự mình tới lấy.

Lạnh lùng nhìn trang giấy này, Hiên Viên Cô Vân bỗng nhiên tức giận lên, đem giấy hung hăng vò thành một cục, sau đó biến thành bụi phấn, ‘Băng’ giáng một quyền lên bàn, thanh âm quỷ dị phát ra từ chiếc bàn bị vỡ đôi.

Một trận đau đớn xuyên tim thấu xương chạy lên não, bi thương, phẫn nộ, sợ hãi nhất nhất hiện lên từ trong mắt Hiên Viên Cô Vân, Phi nhi, Phi nhi của mình, nàng chính là tất cả của mình.

Đứng dậy đi đến bên giường, nhìn bóng đêm yên tĩnh, thân hình Hiên Viên Cô Vân ẩn ẩn run rẩy lên, cái trán gân xanh toát ra, đôi mắt thâm trầm đã xuất hiện những sợi gân đỏ nho nhỏ, khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân giờ phút này vặn vẹo, có vẻ dữ tợn vô cùng. Nắm chặt nắm tay, móng tay sớm đã đâm sâu vào da thịt, máu tươi theo khe hở chậm rãi chảy ra, Hiên Viên Cô Vân lại không hề để ý đến. Nếu, Phi nhi của mình có một chút chút sơ xuất gì, như vậy.... Hiên Viên Cô Vân nhìn bóng đêm, cười không tiếng động.

Nụ cười tươi hồn nhiên như khi mới gặp được Nhược Khả Phi. "Phi nhi, nếu nàng bỏ ta mà đi, ta sẽ đem toàn bộ thế giới này chôn cùng nàng." Hiên Viên Cô Vân đưa tay về phía trong ngực của mình, móc ra một cái túi tiền, mặt trên thêu hai chữ Phi Vân, túi tiền Nhược Khả Phi tự tay may cho hắn!

"Như vậy, nàng cũng sẽ không tịch mịch. Ta cũng sẽ đi cùng nàng, khắp thiên hạ đều tuẫn táng cho chúng ta. Có phải rất đồ sộ hay không?" Hiên Viên Cô Vân đem túi tiền nhẹ nhàng để sát vào khuôn mặt, nhắm mắt lại, cười đến trong veo. Ngoài cửa, Diêm Diễm lẳng lặng đứng ở nơi đó. Động tĩnh trong phòng hắn không thể không cảm giác được, lời nói của Hiên Viên Cô Vân hắn cũng không phải không nghe thấy. Hắn muốn cái gì? Nàng muốn cái gì? Mà mình muốn là cái gì? Muốn tự mình đã đáp ứng nàng, ở lại bên cạnh hắn hai năm, nhưng, hiện tại xem ra, ngay cả hai năm đều không cần rồi, Diêm Diễm cúi đầu. Nàng hiện tại, có tốt không? Mình bây giờ đi con đường nào? Là ở lại hay là đi tìm nàng? Đột nhiên, rất muốn, rất muốn nhìn thấy hình ảnh hai người bọn họ cùng một chỗ tươi cười. Hai mắt Diêm Diễm nhắm nghiền, mờ mịt trước nay chưa từng có xuất hiện dâng đầy trong đầu hắn.

"Diêm Diễm." Trong phòng bỗng nhiên truyền đến thanh âm trầm thấp của Hiên Viên Cô Vân.

"Có ta." Diêm Diễm không hề động, cũng cúi đầu trả lời. "Theo giúp ta, đi mang nàng trở về. Thế nào?" Thanh âm của Hiên Viên Cô Vân nhẹ nhàng, cũng là dị thường kiên định.

"Được."Diêm Diễm cũng nhẹ nhàng trả lời.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương