Thất Giới Truyền Thuyết
-
Chương 541: Thiên Túc truyện nghệ (Thiên Túc truyền nghề)
Sẵn sàng
*********
Chậm rãi lê bước trên đường hồng trần, mỗi bước lại quay đầu nhìn lại. Chỉ vì nguyện vọng năm nào mà một mình đi tìm giấc mộng ngày xưa.
Ánh trăng, phủ khắp cửu châu, màu sắc mông lung như mây mù trong mộng, lơ lửng giữa đất trời, lơ lửng trong giấc ngủ mơ màng.
Là ai, dừng chân đứng lại trong màn đêm?
Là ai, nhẹ tiếng kêu gọi dưới ánh trăng?
Là ai, quay người tìm kiếm ngàn lần?
Là ai, bình thản khoanh tay ngắm nhìn trời xanh?
Lúc trăng tròn, con đường lạnh lẽo càng thêm buốt. Một vùng bằng phẳng trên đỉnh núi, ngay giữa ngã ba đường, một bóng người như ma trơi lặng lẽ ngạo nghễ giữa cơn gió.
Đã nửa đêm, gió lạnh khẽ rít lên, không khí âm lạnh tràn khắp bốn phía, không ngừng phát ra những âm thanh kì quái, phảng phất như linh hồn cô độc đang đi tìm thức ăn.
Ánh trăng, bình đạm như dòng nước, phản chiếu lên khuôn mặt người đó phát ra những ánh hào quang nhợt nhạt, phảng phất lộ ra một khuôn mặt tuấn tú.
Ngẩng đầu, người đó hướng mặt nhìn trời xanh, trong ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa đựng sự ưu tư, buồn rầu, khuôn mặt cười cười hiện rõ tấm lòng tan nát.
Đêm đã về khuya, không bóng người, giữa ngã ba đường, người đó ngắm nhìn trời khá lâu, cuối cùng thở dài một hơi, từ từ thu hồi lại ánh mắt, bình tĩnh quan sát ngã ba đường.
Gió, nhẹ nhàng thổi qua, khẽ làm lay động cỏ cây, phảng phất tầng tầng sóng hoa nhấp nhô trùng điệp.
Ánh trăng, cũng lay động theo sự lắc lư của cây cỏ, luồng sáng ngoằn ngoèo giao thoa trùng trùng điệp điệp, từ từ mờ nhạt hình thành nên một bóng sáng xoay tròn trên không trung cách mặt đất khoảng ba thước.
Lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó, trong ánh mắt người này không ngừng lộ ra vẻ hoài niệm, dường như mọi thứ trước mắt lại quay về tình cảnh buổi gặp mặt ban đầu, làm người mơ màng như trong mộng.
Gió, cứ tiếp tục thổi, cỏ cây cứ tiếp tục lay động, bóng sáng càng lúc càng rõ cuối cùng biến thành một thiếu nữ xinh đẹp, nhảy múa thoăn thoắt dưới ánh trăng.
Ánh mắt cười cười, thần tình bình thản, phong tư thể hiện như hoa rơi rụng.
Mỗi nụ cười, mỗi cử chỉ không những chứa đựng sức hấp dẫn cực cao mà còn làm cho người ta chìm sâu vào si mê.
Nụ cười, dưới ánh trăng càng thêm mông lung, ánh mắt, trong bóng đêm càng thêm lấp lánh.
Trong tĩnh mịch thời gian như ngừng trôi, thân ảnh đó bất động như si như mê ngắm nhìn thảm cỏ giữa không gian khoáng đạt, phảng phất chìm đắm trong giấc mộng tuyệt đẹp.
Gió, từ từ ngừng thổi, cây cỏ cũng không còn lay động nữa, ánh trăng cũng mờ dần trong những đám mây đen, toàn bộ không trung trở nên tối đen như mực.
Dưới một bầu trời, không một chút gió, bóng hình đó bỗng nhiên run rẩy, tư lự mê trầm như dòng nước dâng trào lên trong lòng.
Tỉnh lại, sau giấc mộng, trước mắt, ngoài một bầu không khí tối đen như mực chỉ còn sự cô đơn vắng lặng trong đêm.
Khe khẽ lắc đầu, ngưòi đó từng bước từng bước đi, cuối cùng dừng chân lại ở ngã ba đường.
Quay người ngắm nhìn con đường mình vừa qua, người đó tự nói một mình:
- Năm đó, ta cũng đã đi trên con đường này, hắn ta lại đi trên con đường kia. Có lẽ nếu ngày đó hoán đổi nhau, bây giờ người đau buồn là hắn, còn người sung sướng chắc là ta.
Bốn phía không một ngọn gió, âm thanh tản ra ngày càng yếu dần.
Khi đã đi khá xa, người này không còn vẻ mất mát, quay đầu nhìn lại màn đêm đen kịt, rồi nói:
- Ra mau đi, ngươi đã đến đây khá lâu rồi đấy.
Âm thanh vọng đến bất ngờ khiến người ta phải kinh ngạc, nhưng kinh ngạc hơn là trong màn đêm tối đen như mực đó lại xuất hiện một bóng người lặng lẽ ngay trước mắt của người kia. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL
Ghi chú
(1) Hạo Nhiên Chánh Khí nhân giả vô địch, dĩ nhân tâm nhiếp phục thiên hạ: Người có Hạo Nhiên Chánh Khí là vô địch, sử dụng nhân tâm để làm thiên hạ phải quy phục
Chậm rãi lê bước trên đường hồng trần, mỗi bước lại quay đầu nhìn lại. Chỉ vì nguyện vọng năm nào mà một mình đi tìm giấc mộng ngày xưa.
Ánh trăng, phủ khắp cửu châu, màu sắc mông lung như mây mù trong mộng, lơ lửng giữa đất trời, lơ lửng trong giấc ngủ mơ màng.
Là ai, dừng chân đứng lại trong màn đêm?
Là ai, nhẹ tiếng kêu gọi dưới ánh trăng?
Là ai, quay người tìm kiếm ngàn lần?
Là ai, bình thản khoanh tay ngắm nhìn trời xanh?
Lúc trăng tròn, con đường lạnh lẽo càng thêm buốt. Một vùng bằng phẳng trên đỉnh núi, ngay giữa ngã ba đường, một bóng người như ma trơi lặng lẽ ngạo nghễ giữa cơn gió.
Đã nửa đêm, gió lạnh khẽ rít lên, không khí âm lạnh tràn khắp bốn phía, không ngừng phát ra những âm thanh kì quái, phảng phất như linh hồn cô độc đang đi tìm thức ăn.
Ánh trăng, bình đạm như dòng nước, phản chiếu lên khuôn mặt người đó phát ra những ánh hào quang nhợt nhạt, phảng phất lộ ra một khuôn mặt tuấn tú.
Ngẩng đầu, người đó hướng mặt nhìn trời xanh, trong ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa đựng sự ưu tư, buồn rầu, khuôn mặt cười cười hiện rõ tấm lòng tan nát.
Đêm đã về khuya, không bóng người, giữa ngã ba đường, người đó ngắm nhìn trời khá lâu, cuối cùng thở dài một hơi, từ từ thu hồi lại ánh mắt, bình tĩnh quan sát ngã ba đường.
Gió, nhẹ nhàng thổi qua, khẽ làm lay động cỏ cây, phảng phất tầng tầng sóng hoa nhấp nhô trùng điệp.
Ánh trăng, cũng lay động theo sự lắc lư của cây cỏ, luồng sáng ngoằn ngoèo giao thoa trùng trùng điệp điệp, từ từ mờ nhạt hình thành nên một bóng sáng xoay tròn trên không trung cách mặt đất khoảng ba thước.
Lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó, trong ánh mắt người này không ngừng lộ ra vẻ hoài niệm, dường như mọi thứ trước mắt lại quay về tình cảnh buổi gặp mặt ban đầu, làm người mơ màng như trong mộng.
Gió, cứ tiếp tục thổi, cỏ cây cứ tiếp tục lay động, bóng sáng càng lúc càng rõ cuối cùng biến thành một thiếu nữ xinh đẹp, nhảy múa thoăn thoắt dưới ánh trăng.
Ánh mắt cười cười, thần tình bình thản, phong tư thể hiện như hoa rơi rụng.
Mỗi nụ cười, mỗi cử chỉ không những chứa đựng sức hấp dẫn cực cao mà còn làm cho người ta chìm sâu vào si mê.
Nụ cười, dưới ánh trăng càng thêm mông lung, ánh mắt, trong bóng đêm càng thêm lấp lánh.
Trong tĩnh mịch thời gian như ngừng trôi, thân ảnh đó bất động như si như mê ngắm nhìn thảm cỏ giữa không gian khoáng đạt, phảng phất chìm đắm trong giấc mộng tuyệt đẹp.
Gió, từ từ ngừng thổi, cây cỏ cũng không còn lay động nữa, ánh trăng cũng mờ dần trong những đám mây đen, toàn bộ không trung trở nên tối đen như mực.
Dưới một bầu trời, không một chút gió, bóng hình đó bỗng nhiên run rẩy, tư lự mê trầm như dòng nước dâng trào lên trong lòng.
Tỉnh lại, sau giấc mộng, trước mắt, ngoài một bầu không khí tối đen như mực chỉ còn sự cô đơn vắng lặng trong đêm.
Khe khẽ lắc đầu, ngưòi đó từng bước từng bước đi, cuối cùng dừng chân lại ở ngã ba đường.
Quay người ngắm nhìn con đường mình vừa qua, người đó tự nói một mình:
- Năm đó, ta cũng đã đi trên con đường này, hắn ta lại đi trên con đường kia. Có lẽ nếu ngày đó hoán đổi nhau, bây giờ người đau buồn là hắn, còn người sung sướng chắc là ta.
Bốn phía không một ngọn gió, âm thanh tản ra ngày càng yếu dần.
Khi đã đi khá xa, người này không còn vẻ mất mát, quay đầu nhìn lại màn đêm đen kịt, rồi nói:
- Ra mau đi, ngươi đã đến đây khá lâu rồi đấy.
Âm thanh vọng đến bất ngờ khiến người ta phải kinh ngạc, nhưng kinh ngạc hơn là trong màn đêm tối đen như mực đó lại xuất hiện một bóng người lặng lẽ ngay trước mắt của người kia. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL
Ghi chú
(1) Hạo Nhiên Chánh Khí nhân giả vô địch, dĩ nhân tâm nhiếp phục thiên hạ: Người có Hạo Nhiên Chánh Khí là vô địch, sử dụng nhân tâm để làm thiên hạ phải quy phục
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook