Thất Giới Truyền Thuyết
-
Chương 587: Tiểu nhân hai mặt
Sẵn sàng
*******
Ánh Nhật Cốc, một sơn cốc nhỏ cách Hoa Sơn không quá trăm dặm. Hai bên sơn cốc này là vách núi dựng đứng, trên hai đỉnh núi đều có một tảng đá lớn.
Nghe nói vào lúc sớm mai, khi mặt trời lên cao từ phương đông, lúc ánh sáng chiếu qua tảng đá lớn, hướng vào một hồ nước sâu trong lòng sơn cốc, ánh sáng phản xạ qua mặt hồ vừa đúng chiếu đến tảng đá lớn trên đỉnh núi bên kia. Lúc mặt trời xuống, ánh sáng từ phía tây chiếu vào, phản xạ qua mặt hồ, lại chiếu đến tảng đá ở đỉnh núi phía đông. Vì vậy sơn cốc này mới có tên là Ánh Nhật cốc.
Sơn cốc này không lớn, nhưng thảo mộc rậm rạp, ngoài hồ nước nhỏ rộng khoảng ba trượng ở giữa cốc, xung quanh đều là cỏ xanh mơn mởn và cây cối to lớn. Nơi đây vốn yên tĩnh thanh tịnh, không nhiễm bụi trần. Nhưng mấy ngày trước, Huyền Phong môn chủ Vô Tâm đột nhiên mang theo một số lượng lớn cao thủ đến đây, phá vỡ sự yên tĩnh nơi này, khiến cho sơn cốc tăng thêm vài phần sinh khí.
Trong lòng cốc, bên bờ hồ có một đôi nam nữ đang ngồi tựa vào nhau, soi bóng xuống mặt nước, nhẹ nhàng nói chuyện với nhau.
Một luồng gió thổi qua, mặt nước bị dao động, bóng hình trong nước cũng lắc lư. Như cười, như vui, như hát, như xướng, tất cả phản ứng theo luồng gió.
Mơ màng nhìn mặt nước, thiếu nữ Lục Nga sắc mặt kỳ dị, giống như chìm đắm trong si mê, cặp mắt xinh đẹp ẩn chứa sự đáng yêu, một chút tâm sự thể hiện qua ánh mắt, có ai biết chăng?
Vô Tâm nhìn vào mặt nước, nhẹ nhàng nói:
- Chỉ một cơn gió nhẹ, sóng nước như trong mộng ảo. Ngồi đây nhìn những chuyện thế gian, ai là người cười được núi sông?
Lục Nga hồi tỉnh trở lại, ngẩng đầu lên nhìn vào khuôn mặt anh tuấn của hắn, dịu dàng nói:
- Chuyện thế gian như trong mộng, núi sông theo gió, chỉ vì si tình, cuộc đời đang chờ. Mộng ước của chàng quá lớn, chứa đựng rất nhiều thứ. Còn mộng ước của thiếp rất nhỏ nhoi, trong đó chỉ có chàng và thiếp …..
Vô Tâm cười cười, vuốt ve khuôn mặt của nàng, dịu dàng nói:
- Trong giấc mơ của ta có giấc mơ của nàng, trong giấc mơ của nàng lại có ta, như vậy không tốt sao?
Lục Nga cười bình đạm thanh nhã, ánh mắt nhìn sang cây nhỏ mọc kế bên hồ nước, ôn nhu nói:
- Trong tương lai không xa, chúng ta cùng nhau vun trồng cho cây ước nguyện này trưởng thành to lớn, cũng giống như tình yêu của chúng ta vậy, không sợ phong ba bão táp, không sợ gió mây biến đổi. Đến lúc đó, chúng ta sẽ ẩn cư ở đây, hoặc dọn đến gần đây, hằng ngày nhìn ngắm nó, chăm sóc cho nó lớn lên, chàng nói như vậy có phải là điều rất hạnh phúc không?
Nhìn Lục Nga đang say sưa, Vô Tâm không nhẫn tâm cắt đi sự phấn khởi của nàng, gật đầu nói:
- Nàng yên tâm đi, nhất định sẽ có ngày đó.
Nói xong, đột nhiên quay đầu lại thấy Lý Trường Xuân xuất hiện giữa không trung từ từ hạ mình xuống, hắn lập tức nhẹ nhàng rời khỏi Lục Nga.
Phát giác ra hành động của hắn, Lục Nga quay đầu nhìn lại, thấy Lý Trường Xuân đang nhìn mình, nhịn không được nhẹ giọng nói:
- Huyền Phong, thiếp …
Vô Tâm quay người lại, nhìn vào mắt nàng , ôn nhu nói:
- Có chuyện gì muốn nói sao?
Lục Nga chần chờ một chút, lập tức lắc đầu nói:
- Không, cũng không có gì, thiếp chỉ mong chàng đối xử với ông ấy tốt một chút.
Vô Tâm sắc mặt đanh lại, sau đó liền gật gật đầu, bay lên nghênh đón. Nhìn theo bóng của Vô Tâm, Lục Nga trong lòng nói:
- Đợi qua ngày mai rồi mới nói với chàng, đợi chàng hoàn thành tâm nguyện rồi nói cho chàng biết chuyện này. Đến lúc đó chàng chắc chắn sẽ cao hứng lắm đây. Khi đó chúng ta một nhà cười cười, nói nói, thật là hạnh phúc……
Nhìn Vô Tâm, Lý Trường Xuân vẻ mặt có chút kích động. Từ sau khi Lục Nga khuyên nhủ hắn đến nay, hai ngươi tuy gặp mặt còn rất lãnh đạm, ai nấy tỏ vẻ rất xa cách, nhưng Lý Trường Xuân biết được mối quan hệ của mình và Vô Tâm đang từ từ chuyển biến tốt hơn chính là nhờ lời nói của Lục Nga.
Lão tin tưởng, sẽ có một ngày Vô Tâm sẽ không trách lão nữa. Lúc đó hai cha con lão có thể chung sống hòa bình.
Vô Tâm không biết trong lòng lão nghĩ chuyện gì, bất quá từ ánh mắt của lão cũng có thể đoán được ít nhiều. Nghĩ tới chuyện đó, hắn chỉ hừ nhẹ một tiếng, thần tình lạnh nhạt, cố đè nén hận thù cũ với Lý Trường Xuân trong lòng.
- Sự tình sao rồi, đều xử lý xong chưa?
Lý Trường Xuân liếc qua hình bóng Lục Nga không xa, vừa xoay lại vừa nói:
- Mọi chuyện đã chuẩn bị sẵn sàng, hiện chỉ thiếu gió đông thôi.
Đi đến dưới một gốc cây cổ thụ, Vô Tâm ngừng lại nói:
- Ở đây nói đi.
Lý Trường Xuân gật gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Trước mắt chúng ta đã nắm rõ toàn bộ tình hình của Kiếm Vô Trần. Ngày mai, chỉ cần bình tĩnh quan sát kỹ thời cơ trong lúc Lục Vân đại chiến với Chánh Đạo liên minh, Ma vực và Quỷ vực tấn công lén Chánh Đạo liên minh. Đợi đến lúc các bên chiến đấu đến thân tàn ma dại, chúng ta ngồi bên làm ngư ông đắc lợi, nhấc tay một cái liền tiêu diệt bọn chúng. Như vậy, thiên hạ sẽ do chúng ta nắm giữ, cánh cửa quyền lực sẽ do chúng ta mở ra.
Vô Tâm lãnh đạm nói:
- Việc này đã được lên kế hoạch rất lâu, hôm nay đã đến lúc quan trọng cuối cùng, hy vọng ngày mai ông không làm cho ta thất vọng.
Ánh Nhật Cốc, một sơn cốc nhỏ cách Hoa Sơn không quá trăm dặm. Hai bên sơn cốc này là vách núi dựng đứng, trên hai đỉnh núi đều có một tảng đá lớn.
Nghe nói vào lúc sớm mai, khi mặt trời lên cao từ phương đông, lúc ánh sáng chiếu qua tảng đá lớn, hướng vào một hồ nước sâu trong lòng sơn cốc, ánh sáng phản xạ qua mặt hồ vừa đúng chiếu đến tảng đá lớn trên đỉnh núi bên kia. Lúc mặt trời xuống, ánh sáng từ phía tây chiếu vào, phản xạ qua mặt hồ, lại chiếu đến tảng đá ở đỉnh núi phía đông. Vì vậy sơn cốc này mới có tên là Ánh Nhật cốc.
Sơn cốc này không lớn, nhưng thảo mộc rậm rạp, ngoài hồ nước nhỏ rộng khoảng ba trượng ở giữa cốc, xung quanh đều là cỏ xanh mơn mởn và cây cối to lớn. Nơi đây vốn yên tĩnh thanh tịnh, không nhiễm bụi trần. Nhưng mấy ngày trước, Huyền Phong môn chủ Vô Tâm đột nhiên mang theo một số lượng lớn cao thủ đến đây, phá vỡ sự yên tĩnh nơi này, khiến cho sơn cốc tăng thêm vài phần sinh khí.
Trong lòng cốc, bên bờ hồ có một đôi nam nữ đang ngồi tựa vào nhau, soi bóng xuống mặt nước, nhẹ nhàng nói chuyện với nhau.
Một luồng gió thổi qua, mặt nước bị dao động, bóng hình trong nước cũng lắc lư. Như cười, như vui, như hát, như xướng, tất cả phản ứng theo luồng gió.
Mơ màng nhìn mặt nước, thiếu nữ Lục Nga sắc mặt kỳ dị, giống như chìm đắm trong si mê, cặp mắt xinh đẹp ẩn chứa sự đáng yêu, một chút tâm sự thể hiện qua ánh mắt, có ai biết chăng?
Vô Tâm nhìn vào mặt nước, nhẹ nhàng nói:
- Chỉ một cơn gió nhẹ, sóng nước như trong mộng ảo. Ngồi đây nhìn những chuyện thế gian, ai là người cười được núi sông?
Lục Nga hồi tỉnh trở lại, ngẩng đầu lên nhìn vào khuôn mặt anh tuấn của hắn, dịu dàng nói:
- Chuyện thế gian như trong mộng, núi sông theo gió, chỉ vì si tình, cuộc đời đang chờ. Mộng ước của chàng quá lớn, chứa đựng rất nhiều thứ. Còn mộng ước của thiếp rất nhỏ nhoi, trong đó chỉ có chàng và thiếp …..
Vô Tâm cười cười, vuốt ve khuôn mặt của nàng, dịu dàng nói:
- Trong giấc mơ của ta có giấc mơ của nàng, trong giấc mơ của nàng lại có ta, như vậy không tốt sao?
Lục Nga cười bình đạm thanh nhã, ánh mắt nhìn sang cây nhỏ mọc kế bên hồ nước, ôn nhu nói:
- Trong tương lai không xa, chúng ta cùng nhau vun trồng cho cây ước nguyện này trưởng thành to lớn, cũng giống như tình yêu của chúng ta vậy, không sợ phong ba bão táp, không sợ gió mây biến đổi. Đến lúc đó, chúng ta sẽ ẩn cư ở đây, hoặc dọn đến gần đây, hằng ngày nhìn ngắm nó, chăm sóc cho nó lớn lên, chàng nói như vậy có phải là điều rất hạnh phúc không?
Nhìn Lục Nga đang say sưa, Vô Tâm không nhẫn tâm cắt đi sự phấn khởi của nàng, gật đầu nói:
- Nàng yên tâm đi, nhất định sẽ có ngày đó.
Nói xong, đột nhiên quay đầu lại thấy Lý Trường Xuân xuất hiện giữa không trung từ từ hạ mình xuống, hắn lập tức nhẹ nhàng rời khỏi Lục Nga.
Phát giác ra hành động của hắn, Lục Nga quay đầu nhìn lại, thấy Lý Trường Xuân đang nhìn mình, nhịn không được nhẹ giọng nói:
- Huyền Phong, thiếp …
Vô Tâm quay người lại, nhìn vào mắt nàng , ôn nhu nói:
- Có chuyện gì muốn nói sao?
Lục Nga chần chờ một chút, lập tức lắc đầu nói:
- Không, cũng không có gì, thiếp chỉ mong chàng đối xử với ông ấy tốt một chút.
Vô Tâm sắc mặt đanh lại, sau đó liền gật gật đầu, bay lên nghênh đón. Nhìn theo bóng của Vô Tâm, Lục Nga trong lòng nói:
- Đợi qua ngày mai rồi mới nói với chàng, đợi chàng hoàn thành tâm nguyện rồi nói cho chàng biết chuyện này. Đến lúc đó chàng chắc chắn sẽ cao hứng lắm đây. Khi đó chúng ta một nhà cười cười, nói nói, thật là hạnh phúc……
Nhìn Vô Tâm, Lý Trường Xuân vẻ mặt có chút kích động. Từ sau khi Lục Nga khuyên nhủ hắn đến nay, hai ngươi tuy gặp mặt còn rất lãnh đạm, ai nấy tỏ vẻ rất xa cách, nhưng Lý Trường Xuân biết được mối quan hệ của mình và Vô Tâm đang từ từ chuyển biến tốt hơn chính là nhờ lời nói của Lục Nga.
Lão tin tưởng, sẽ có một ngày Vô Tâm sẽ không trách lão nữa. Lúc đó hai cha con lão có thể chung sống hòa bình.
Vô Tâm không biết trong lòng lão nghĩ chuyện gì, bất quá từ ánh mắt của lão cũng có thể đoán được ít nhiều. Nghĩ tới chuyện đó, hắn chỉ hừ nhẹ một tiếng, thần tình lạnh nhạt, cố đè nén hận thù cũ với Lý Trường Xuân trong lòng.
- Sự tình sao rồi, đều xử lý xong chưa?
Lý Trường Xuân liếc qua hình bóng Lục Nga không xa, vừa xoay lại vừa nói:
- Mọi chuyện đã chuẩn bị sẵn sàng, hiện chỉ thiếu gió đông thôi.
Đi đến dưới một gốc cây cổ thụ, Vô Tâm ngừng lại nói:
- Ở đây nói đi.
Lý Trường Xuân gật gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Trước mắt chúng ta đã nắm rõ toàn bộ tình hình của Kiếm Vô Trần. Ngày mai, chỉ cần bình tĩnh quan sát kỹ thời cơ trong lúc Lục Vân đại chiến với Chánh Đạo liên minh, Ma vực và Quỷ vực tấn công lén Chánh Đạo liên minh. Đợi đến lúc các bên chiến đấu đến thân tàn ma dại, chúng ta ngồi bên làm ngư ông đắc lợi, nhấc tay một cái liền tiêu diệt bọn chúng. Như vậy, thiên hạ sẽ do chúng ta nắm giữ, cánh cửa quyền lực sẽ do chúng ta mở ra.
Vô Tâm lãnh đạm nói:
- Việc này đã được lên kế hoạch rất lâu, hôm nay đã đến lúc quan trọng cuối cùng, hy vọng ngày mai ông không làm cho ta thất vọng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook