Thất Giới Truyền Thuyết
-
Chương 607: Ai cũng có suy nghĩ
Sẵn sàng
****
Trên bầu trời Chánh đạo liên minh, lúc đó hào quang lóe lên, một đỏ một trắng hai luồng mây gào thét bay đến rồi dừng tại giữa tầng không, xa xa nhìn xuống cuộc chiến chánh tà bên dưới. Dưới ánh mặt trời, hai luồng quang vân lấp lánh ánh sáng chỉ trong giây lát dần trở nên ảm đạm đi, lộ ra một vị lão nhân toàn thân trang phục đỏ như lửa cùng một vị lão nhân toàn thân trắng như tuyết biểu tình lạnh lùng âm trầm.
Đưa mắt nhìn nhau, lão già áo đỏ cười ha ha nói:
- Nơi đó thật sự là rất náo nhiệt a, chỉ có điều sao không thấy tung tích của tên đó?
Lão già áo trắng âm trầm lạnh lùng đáp:
- Có lẽ là do chúng ta đã đến trước rồi, hắn lại không đến nữa. Cũng có thể hắn ẩn nấp trong vùng phụ cận, chúng ta nhất thời không phát hiện ra.
Nghĩ thấy có lý, lão già áo đỏ tán đồng nói:
- Nói chí lý, chỉ có điều tên Giang Nam tài tử âm trầm tà độc kia rốt cuộc tại sao lại muốn đến nơi này, không lẽ hắn còn muốn lợi dụng cơ hội thu được lợi ích gì ở đây, chiếm thêm một chút tiện nghi chăng?
Lão già áo trắng âm trầm lạnh giọng đáp:
- Với sự âm hiểm của Giang Nam tài tử đó, một khi hắn đã có được Phệ Tâm kiếm thì tất nhiên tu vi đại tăng, nên không cam chịu làm người bình thường nữa. Lần này Lục Vân thẳng thắn xâm nhập Chánh Đạo liên minh, còn dẫn dụ Quỷ vực cao thủ đến, tạo thành trận chiến chánh tà, cuối cùng chắc chắn sẽ lưỡng bại câu thương, đến lúc đó có lẽ hắn sẽ thừa cơ hội mà thực hiện mưu đồ gì đó, rất có khả năng là như vậy. Hơn nữa, trước mắt nhân gian hỗn loạn, quần hùng trục lợi, hắn lại tự phụ tài cao nổi bật, không lẽ cam tâm im hơi lặng tiếng.
Lão già áo đỏ hừ giọng đáp:
- Cho dù tài hắn cao đến cỡ nào, chỉ cần hắn dám chọc giận Hồng Vân lão tổ ta, ta nhất định không để cho hắn được yên thân. Hôm nay nếu không đến còn tốt, nếu như hắn đến, xem ta thu thập hắn như thế nào, vì ái đồ đã chết của ta mà báo cừu.
Mạc Bắc Thiên Tinh Khách liếc nhìn lão, rồi lãnh đạm nói:
- Lão tổ đừng xúc động quá, hôm nay đã có chúng ta ở đây, tự nhiên không thể bỏ qua cho hắn được. Nhưng hiện tại, nhìn xuống tình hình giao chiến phía dưới, đúng là hiếm thấy.
Hồng Vân Lão Tổ nhãn thần chuyển động, hừ giọng nói:
- Ta đã nhìn qua rồi, Sát Huyết Diêm La có khả năng ép cho Tam Tài Tà Sát không cách nào lại gần, thực lực như vậy có thể nói là hiện nay khó thấy, nhìn khắp thiên hạ cũng chỉ không quá ba người. Còn nữa, tu vi Kiếm Vô Trần so với lần trước đã tăng lên rất nhiều, xem ra có gì đó cổ quái, đáng phải nghiên cứu.
Mạc Bắc Thiên Tinh Khách bổ sung nói:
- Không chỉ Kiếm Vô Trần, Lục Vân cũng thật không đơn giản, lão có phát hiện được gì không?
Hồng Vân lão tổ cau mày, kinh dị nói:
- Cũng có một chút, chỉ có điều khí tức hắn vô cùng quái lạ, hơn nữa trên người hắn có mang thiên hạ chí bảo, không biết là ẩn dấu cái gì đây?
Mạc Bắc Thiên Tinh Khách lạnh giọng đáp:
- Nghe nói Lục Vân ở Thương Sơn đã lấy được Càn Khôn Ngọc Bích, ta thật muốn đến xem thần vật đó như thế nào a.
Vẻ mặt biến hẳn, Hồng Vân lão tổ kinh ngạc nói: Nguồn: http://qtruyen.net
- Càn Khôn Ngọc Bích? Nó đích thị là thần vật trong truyền thuyết, xem ra thần bí khó lường. Nếu có thể có được thần vật ấy, rồi yên tĩnh tham thấu nó, đến cuối cùng sợ là sẽ có thu hoạch kinh người.
Nghe ra mấy phần ý tứ của lão, Mạc Bắc Thiên Tinh Khách khuyến cáo:
- Lão Tổ ngươi đừng nghĩ có thể đơn giản mà lấy được nó, hắn có thể thu giữ được thần vật đó, hiển nhiên là có đạo lí của nó. Ngươi nếu nhất thời xung động hạ thủ tranh đoạt, xem ra không thể có khả năng lấy được. Hơn nữa điều này vô cùng quan trọng, Lục Vân người này ngạo khí không bình thường, một khi đã chọc giận hắn thì chưa chết chưa thôi, đó đúng là chuyện phiền phức. Còn nữa, chúng ta hôm nay đến đây hoàn toàn không phải vì Lục Vân, ngươi thấy có đúng vậy không?
Hồng Vân Lão Tổ không vui hừ giọng nói:
- Chuyện đó ta không có nói, ngươi thấy theo ngươi, ta nghĩ theo ta.
Nghe vậy liền thở dài, Mạc Bắc Thiên Tinh Khách cũng không nói nữa, chỉ toàn tâm lưu ý động tĩnh của trận chiến.
Trên bầu trời Chánh đạo liên minh, lúc đó hào quang lóe lên, một đỏ một trắng hai luồng mây gào thét bay đến rồi dừng tại giữa tầng không, xa xa nhìn xuống cuộc chiến chánh tà bên dưới. Dưới ánh mặt trời, hai luồng quang vân lấp lánh ánh sáng chỉ trong giây lát dần trở nên ảm đạm đi, lộ ra một vị lão nhân toàn thân trang phục đỏ như lửa cùng một vị lão nhân toàn thân trắng như tuyết biểu tình lạnh lùng âm trầm.
Đưa mắt nhìn nhau, lão già áo đỏ cười ha ha nói:
- Nơi đó thật sự là rất náo nhiệt a, chỉ có điều sao không thấy tung tích của tên đó?
Lão già áo trắng âm trầm lạnh lùng đáp:
- Có lẽ là do chúng ta đã đến trước rồi, hắn lại không đến nữa. Cũng có thể hắn ẩn nấp trong vùng phụ cận, chúng ta nhất thời không phát hiện ra.
Nghĩ thấy có lý, lão già áo đỏ tán đồng nói:
- Nói chí lý, chỉ có điều tên Giang Nam tài tử âm trầm tà độc kia rốt cuộc tại sao lại muốn đến nơi này, không lẽ hắn còn muốn lợi dụng cơ hội thu được lợi ích gì ở đây, chiếm thêm một chút tiện nghi chăng?
Lão già áo trắng âm trầm lạnh giọng đáp:
- Với sự âm hiểm của Giang Nam tài tử đó, một khi hắn đã có được Phệ Tâm kiếm thì tất nhiên tu vi đại tăng, nên không cam chịu làm người bình thường nữa. Lần này Lục Vân thẳng thắn xâm nhập Chánh Đạo liên minh, còn dẫn dụ Quỷ vực cao thủ đến, tạo thành trận chiến chánh tà, cuối cùng chắc chắn sẽ lưỡng bại câu thương, đến lúc đó có lẽ hắn sẽ thừa cơ hội mà thực hiện mưu đồ gì đó, rất có khả năng là như vậy. Hơn nữa, trước mắt nhân gian hỗn loạn, quần hùng trục lợi, hắn lại tự phụ tài cao nổi bật, không lẽ cam tâm im hơi lặng tiếng.
Lão già áo đỏ hừ giọng đáp:
- Cho dù tài hắn cao đến cỡ nào, chỉ cần hắn dám chọc giận Hồng Vân lão tổ ta, ta nhất định không để cho hắn được yên thân. Hôm nay nếu không đến còn tốt, nếu như hắn đến, xem ta thu thập hắn như thế nào, vì ái đồ đã chết của ta mà báo cừu.
Mạc Bắc Thiên Tinh Khách liếc nhìn lão, rồi lãnh đạm nói:
- Lão tổ đừng xúc động quá, hôm nay đã có chúng ta ở đây, tự nhiên không thể bỏ qua cho hắn được. Nhưng hiện tại, nhìn xuống tình hình giao chiến phía dưới, đúng là hiếm thấy.
Hồng Vân Lão Tổ nhãn thần chuyển động, hừ giọng nói:
- Ta đã nhìn qua rồi, Sát Huyết Diêm La có khả năng ép cho Tam Tài Tà Sát không cách nào lại gần, thực lực như vậy có thể nói là hiện nay khó thấy, nhìn khắp thiên hạ cũng chỉ không quá ba người. Còn nữa, tu vi Kiếm Vô Trần so với lần trước đã tăng lên rất nhiều, xem ra có gì đó cổ quái, đáng phải nghiên cứu.
Mạc Bắc Thiên Tinh Khách bổ sung nói:
- Không chỉ Kiếm Vô Trần, Lục Vân cũng thật không đơn giản, lão có phát hiện được gì không?
Hồng Vân lão tổ cau mày, kinh dị nói:
- Cũng có một chút, chỉ có điều khí tức hắn vô cùng quái lạ, hơn nữa trên người hắn có mang thiên hạ chí bảo, không biết là ẩn dấu cái gì đây?
Mạc Bắc Thiên Tinh Khách lạnh giọng đáp:
- Nghe nói Lục Vân ở Thương Sơn đã lấy được Càn Khôn Ngọc Bích, ta thật muốn đến xem thần vật đó như thế nào a.
Vẻ mặt biến hẳn, Hồng Vân lão tổ kinh ngạc nói: Nguồn: http://qtruyen.net
- Càn Khôn Ngọc Bích? Nó đích thị là thần vật trong truyền thuyết, xem ra thần bí khó lường. Nếu có thể có được thần vật ấy, rồi yên tĩnh tham thấu nó, đến cuối cùng sợ là sẽ có thu hoạch kinh người.
Nghe ra mấy phần ý tứ của lão, Mạc Bắc Thiên Tinh Khách khuyến cáo:
- Lão Tổ ngươi đừng nghĩ có thể đơn giản mà lấy được nó, hắn có thể thu giữ được thần vật đó, hiển nhiên là có đạo lí của nó. Ngươi nếu nhất thời xung động hạ thủ tranh đoạt, xem ra không thể có khả năng lấy được. Hơn nữa điều này vô cùng quan trọng, Lục Vân người này ngạo khí không bình thường, một khi đã chọc giận hắn thì chưa chết chưa thôi, đó đúng là chuyện phiền phức. Còn nữa, chúng ta hôm nay đến đây hoàn toàn không phải vì Lục Vân, ngươi thấy có đúng vậy không?
Hồng Vân Lão Tổ không vui hừ giọng nói:
- Chuyện đó ta không có nói, ngươi thấy theo ngươi, ta nghĩ theo ta.
Nghe vậy liền thở dài, Mạc Bắc Thiên Tinh Khách cũng không nói nữa, chỉ toàn tâm lưu ý động tĩnh của trận chiến.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook