Thất Giới Truyền Thuyết
-
Chương 656: Phản mục thành cừu (Phản thành thù địch)
Sẵn sàng
***
Tầng mây trên cao, nơi thâm sâu trong vùng mây trắng. Trên Cửu Thiên Hư Vô giới thần bí, lúc này có hai người đang từ xa xa quan sát nhân gian.
Ngay lúc Vô Tâm phát động Ám Ảnh Tế Nhật, khi cơn lốc màu đen cuộn đến tận trời, thân thể hai người đang quan sát rung động, lưu quang vây quanh hai người bắt đầu dao động kịch liệt, ẩn ẩn có một loại tình trạng bất ổn. Tình hình này kéo dài một lúc lâu, cho đến khi Thái Âm xuất hiện mới dần dần bình ổn trở lại.
Thu lại tâm tình đang dao động, Tử Chuyết ẩn mình trong vùng tử quang bao quanh khẽ thở dài một tiếng, ngữ khí lộ ra ưu thương nhàn nhạt.
Bên cạnh, người trung niên toàn thân thanh quang lấp lánh nói:
- Tử Chuyết, ngươi đang cảm thán gì vậy, là vì Thái Âm Tế Nhật xuất hiện, hay vì lo lắng cho cục diện của Chính Đạo liên minh?
Tử Chuyết nhè nhẹ lắc đầu, thần sắc phức tạp nói:
- Đều không phải, ta đang nghĩ về Vô Tâm, sự xuất hiện của hắn gần như khơi dẫn Thái Âm Tế Nhật, điều này chỉ đơn giản như vậy sao?
Người trung niên hỏi ngược lại:
- Lẽ nào không đúng, hắn ban đầu xuất hiện ở Thái Huyền sơn, sau đó bởi vì tập luyện Ám Ảnh pháp quyết, theo sự xúi giục của Lí Trường Xuân phản lại Chính Đạo, hôm nay cũng chính là tự mình gánh lấy hậu quả. Cuộc đời của hắn, ngoại trừ khơi nên Thái Âm Tế Nhật, không biết còn làm nên chuyện gì nữa đây?
Tử Chuyết không hồi đáp vấn đề này, thản nhiên hỏi:
- Như vậy, sự xuất hiện của hắn khơi nên Thái Âm Tế Nhật, còn sự tồn tại của Kiếm Vô Trần, không biết có phải làm xuất hiện một Lục Vân, tìm ra người nghịch thiên hay không?
Người trung niên lặng đi, cổ quái nhìn lại lão một lúc, đầy nghi ngờ hỏi:
- Tử Chuyết, trong lời ngươi nói có thâm ý, ngươi có thể nói rõ hơn một chút không?
Tử Chuyết thản nhiên không để ý đến, nhẹ nói:
- Thần tiên có lên tiếng, không phải đều chỉ nói một nửa như vậy sao? Nếu như chuyện gì cũng nói tất cả, thì không còn thần bí rồi. Đúng không.
Người trung niên lặng đi, do dự nói:
- Điều đó cũng chỉ có đối với tục nhân mới vậy thôi, nào có đối với đồng đạo cũng như vậy chứ.
Tử Chuyết liếc nhìn lão, mặt không biểu tình đáp:
- Bởi vì ngươi không còn là người thế tục, ngươi chính là thần tiên trong mắt bọn họ.
Thấy lão tính khí quật cường, người trung niên thở dài:
- Được rồi, ta phát hiện ngươi gần đây ngày càng cổ quái. Được, chúng ta không nói về vấn đề này nữa, đối với việc Thái Âm xuất hiện, ngươi thấy như thế nào đây?
Tử Chuyết lãnh đạm nói:
- Điều này không phải chủ đề ta cần quan tâm, thật sự quan tâm hẳn chỉ có Tôn chủ và Lăng Thiên mới đúng.
Trung niên nhân cau mày, nhẹ giọng nói:
- Ta biết, ta chỉ muốn hỏi về cách nhìn của cá nhân ngươi, không liên quan đến Cửu Thiên Hư Vô giới.
Tử Chuyết nhìn lão một lúc, trầm giọng hỏi:
- Ngươi thật sự muốn biết?
Người trung niên đáp:
- Tự nhiên là muốn, Vân Hư thượng nhân ta có bao giờ nói dối sao?
Nguyên lai người trung niên này vốn là Vân Hư thượng nhân năm xưa đã đại chiến cùng với Yêu Hoàng Liệt Thiên.
Nghe vậy, Tử Chuyết lặng lẽ nhìn Vân Hư thượng nhân một lúc, cuối cùng trầm trọng nói:
- Những lời ta sắp nói có lẽ ngươi sẽ không hi vọng nghe thấy, cho nên ngươi nên chuẩn bị tâm lí trước. Thái Âm xuất hiện, chánh tà đảo ngược, khí tà ác tràn ngập nhân gian. Trong trận chiến này tuy Huyền Phong môn chủ chết rồi, Sát Huyết Diêm La trọng thương, nhưng vừa rồi còn có bốn luồng khí tức mạnh mẽ, ngươi hẳn phải cảm thấy được. Ngươi cảm thấy thực lực của bốn luồng khí tức này thế nào?
Vân Hư thượng nhân trầm tư suy nghĩ một lúc, có phần nghiêm túc đáp:
- Nói thật ra, trong bốn luồng khí tức thì có hai luồng rất kì dị, không một chút tình cảm nào, chắc hẳn thuộc về Địa Âm và Thiên Sát. Còn lại trong hai luồng khí tức kia, có một luồng khí tức rất là quen thuộc, rất giống khí tức năm xưa của Yêu Hoàng Liệt Thiên, chỉ có điều hắn đã bị phong ấn, tại sao lại có thể xuất hiện, thật sự điều đó làm ta có chút kinh ngạc. Cuối cùng là luồng khí tức rất tà mị ở phương nam, trong âm tà lại hiện lên sự quỷ bí, loại khí tức này vô cùng khó gặp.
Tử Chuyết lãnh đạm cười nói:
- Ngày trước đồ nhi Chiến Tâm của ta đã từng đi tới Nam hoang, bị vu thuật thần bí đả thương. Nghe nói ở đó thờ phụng một Vu Thần quỷ dị tà ác, ta nghĩ luồng khí tức cuối cùng hẳn chính là Vu Thần đã sống lại. Theo suy luận này, chúng ta vốn trước đây chỉ cần ứng phó với Địa Âm cùng Thiên Sát, nhưng hiện tại lại xuất hiện hai địch nhân cùng đẳng cấp khác, ngươi nghĩ Cửu Thiên Hư Vô giới có khả năng ứng phó được chăng?
Vân Hư thượng nhân vẻ mặt trầm trọng nói:
- Những câu hỏi này của ngươi rất đáng quan tâm, chỉ dựa vào thực lực của chúng ta vốn khó có khả năng ứng phó với bốn đại cao thủ, bởi vì chỉ riêng một mình Yêu Hoàng Liệt Thiên năm xưa, đã có thể làm náo động cả thất giới, khiến chúng ta bấn loạn tay chân. Như hiện tại hắn một lần nữa tái xuất, tất nhiên phải có một trường khổ chiến. Song cũng còn một điểm may mắn, Kiếm Vô Trần có trong tay Hậu Nghệ thần cung, lấy uy lực thần cung hẳn có thể cùng bọn họ đánh một trận.
Tử Chuyết lại nghĩ khác đáp:
- Thần cung tuy mạnh mẽ, nhưng ngươi cũng đừng quên Lục Vân. Con kì thú đó của hắn uy lực mạnh mẽ, thần cung cũng khó đối phó. Đến cuối cùng chúng ta lại lấy gì để đối phó với tên nghịch thiên đây?
Ghi chú:
(1) thiện duyên khả đắc, nghiệt duyên mạc cầu, như nhược cường cầu, tự thực ác quả." = có được duyên may thì có thể đạt được, còn duyên oan nghiệt thì không thể cầu, bằng như cố gắng mưu cầu, sẽ tự ăn phải quả đắng.
(2)nguyên văn "nhất minh kinh nhân" = một tiếng kinh người, đã làm tất thắng.
Tầng mây trên cao, nơi thâm sâu trong vùng mây trắng. Trên Cửu Thiên Hư Vô giới thần bí, lúc này có hai người đang từ xa xa quan sát nhân gian.
Ngay lúc Vô Tâm phát động Ám Ảnh Tế Nhật, khi cơn lốc màu đen cuộn đến tận trời, thân thể hai người đang quan sát rung động, lưu quang vây quanh hai người bắt đầu dao động kịch liệt, ẩn ẩn có một loại tình trạng bất ổn. Tình hình này kéo dài một lúc lâu, cho đến khi Thái Âm xuất hiện mới dần dần bình ổn trở lại.
Thu lại tâm tình đang dao động, Tử Chuyết ẩn mình trong vùng tử quang bao quanh khẽ thở dài một tiếng, ngữ khí lộ ra ưu thương nhàn nhạt.
Bên cạnh, người trung niên toàn thân thanh quang lấp lánh nói:
- Tử Chuyết, ngươi đang cảm thán gì vậy, là vì Thái Âm Tế Nhật xuất hiện, hay vì lo lắng cho cục diện của Chính Đạo liên minh?
Tử Chuyết nhè nhẹ lắc đầu, thần sắc phức tạp nói:
- Đều không phải, ta đang nghĩ về Vô Tâm, sự xuất hiện của hắn gần như khơi dẫn Thái Âm Tế Nhật, điều này chỉ đơn giản như vậy sao?
Người trung niên hỏi ngược lại:
- Lẽ nào không đúng, hắn ban đầu xuất hiện ở Thái Huyền sơn, sau đó bởi vì tập luyện Ám Ảnh pháp quyết, theo sự xúi giục của Lí Trường Xuân phản lại Chính Đạo, hôm nay cũng chính là tự mình gánh lấy hậu quả. Cuộc đời của hắn, ngoại trừ khơi nên Thái Âm Tế Nhật, không biết còn làm nên chuyện gì nữa đây?
Tử Chuyết không hồi đáp vấn đề này, thản nhiên hỏi:
- Như vậy, sự xuất hiện của hắn khơi nên Thái Âm Tế Nhật, còn sự tồn tại của Kiếm Vô Trần, không biết có phải làm xuất hiện một Lục Vân, tìm ra người nghịch thiên hay không?
Người trung niên lặng đi, cổ quái nhìn lại lão một lúc, đầy nghi ngờ hỏi:
- Tử Chuyết, trong lời ngươi nói có thâm ý, ngươi có thể nói rõ hơn một chút không?
Tử Chuyết thản nhiên không để ý đến, nhẹ nói:
- Thần tiên có lên tiếng, không phải đều chỉ nói một nửa như vậy sao? Nếu như chuyện gì cũng nói tất cả, thì không còn thần bí rồi. Đúng không.
Người trung niên lặng đi, do dự nói:
- Điều đó cũng chỉ có đối với tục nhân mới vậy thôi, nào có đối với đồng đạo cũng như vậy chứ.
Tử Chuyết liếc nhìn lão, mặt không biểu tình đáp:
- Bởi vì ngươi không còn là người thế tục, ngươi chính là thần tiên trong mắt bọn họ.
Thấy lão tính khí quật cường, người trung niên thở dài:
- Được rồi, ta phát hiện ngươi gần đây ngày càng cổ quái. Được, chúng ta không nói về vấn đề này nữa, đối với việc Thái Âm xuất hiện, ngươi thấy như thế nào đây?
Tử Chuyết lãnh đạm nói:
- Điều này không phải chủ đề ta cần quan tâm, thật sự quan tâm hẳn chỉ có Tôn chủ và Lăng Thiên mới đúng.
Trung niên nhân cau mày, nhẹ giọng nói:
- Ta biết, ta chỉ muốn hỏi về cách nhìn của cá nhân ngươi, không liên quan đến Cửu Thiên Hư Vô giới.
Tử Chuyết nhìn lão một lúc, trầm giọng hỏi:
- Ngươi thật sự muốn biết?
Người trung niên đáp:
- Tự nhiên là muốn, Vân Hư thượng nhân ta có bao giờ nói dối sao?
Nguyên lai người trung niên này vốn là Vân Hư thượng nhân năm xưa đã đại chiến cùng với Yêu Hoàng Liệt Thiên.
Nghe vậy, Tử Chuyết lặng lẽ nhìn Vân Hư thượng nhân một lúc, cuối cùng trầm trọng nói:
- Những lời ta sắp nói có lẽ ngươi sẽ không hi vọng nghe thấy, cho nên ngươi nên chuẩn bị tâm lí trước. Thái Âm xuất hiện, chánh tà đảo ngược, khí tà ác tràn ngập nhân gian. Trong trận chiến này tuy Huyền Phong môn chủ chết rồi, Sát Huyết Diêm La trọng thương, nhưng vừa rồi còn có bốn luồng khí tức mạnh mẽ, ngươi hẳn phải cảm thấy được. Ngươi cảm thấy thực lực của bốn luồng khí tức này thế nào?
Vân Hư thượng nhân trầm tư suy nghĩ một lúc, có phần nghiêm túc đáp:
- Nói thật ra, trong bốn luồng khí tức thì có hai luồng rất kì dị, không một chút tình cảm nào, chắc hẳn thuộc về Địa Âm và Thiên Sát. Còn lại trong hai luồng khí tức kia, có một luồng khí tức rất là quen thuộc, rất giống khí tức năm xưa của Yêu Hoàng Liệt Thiên, chỉ có điều hắn đã bị phong ấn, tại sao lại có thể xuất hiện, thật sự điều đó làm ta có chút kinh ngạc. Cuối cùng là luồng khí tức rất tà mị ở phương nam, trong âm tà lại hiện lên sự quỷ bí, loại khí tức này vô cùng khó gặp.
Tử Chuyết lãnh đạm cười nói:
- Ngày trước đồ nhi Chiến Tâm của ta đã từng đi tới Nam hoang, bị vu thuật thần bí đả thương. Nghe nói ở đó thờ phụng một Vu Thần quỷ dị tà ác, ta nghĩ luồng khí tức cuối cùng hẳn chính là Vu Thần đã sống lại. Theo suy luận này, chúng ta vốn trước đây chỉ cần ứng phó với Địa Âm cùng Thiên Sát, nhưng hiện tại lại xuất hiện hai địch nhân cùng đẳng cấp khác, ngươi nghĩ Cửu Thiên Hư Vô giới có khả năng ứng phó được chăng?
Vân Hư thượng nhân vẻ mặt trầm trọng nói:
- Những câu hỏi này của ngươi rất đáng quan tâm, chỉ dựa vào thực lực của chúng ta vốn khó có khả năng ứng phó với bốn đại cao thủ, bởi vì chỉ riêng một mình Yêu Hoàng Liệt Thiên năm xưa, đã có thể làm náo động cả thất giới, khiến chúng ta bấn loạn tay chân. Như hiện tại hắn một lần nữa tái xuất, tất nhiên phải có một trường khổ chiến. Song cũng còn một điểm may mắn, Kiếm Vô Trần có trong tay Hậu Nghệ thần cung, lấy uy lực thần cung hẳn có thể cùng bọn họ đánh một trận.
Tử Chuyết lại nghĩ khác đáp:
- Thần cung tuy mạnh mẽ, nhưng ngươi cũng đừng quên Lục Vân. Con kì thú đó của hắn uy lực mạnh mẽ, thần cung cũng khó đối phó. Đến cuối cùng chúng ta lại lấy gì để đối phó với tên nghịch thiên đây?
Ghi chú:
(1) thiện duyên khả đắc, nghiệt duyên mạc cầu, như nhược cường cầu, tự thực ác quả." = có được duyên may thì có thể đạt được, còn duyên oan nghiệt thì không thể cầu, bằng như cố gắng mưu cầu, sẽ tự ăn phải quả đắng.
(2)nguyên văn "nhất minh kinh nhân" = một tiếng kinh người, đã làm tất thắng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook