Thất Giới Truyền Thuyết
Chương 693: Thần Bí Chi Địa

Sẵn sàng
*

Đêm đen như mực, Lục Vân sau khi hủy diệt Âm Dương Cực Địa ngạo nghễ đứng giữa trời, toàn thân giống như một ngọn lửa, hiện ra vô cùng chói lọi trong không trung.

Nhìn về phương xa, Lục Vân trong mắt hiện ra một chút hoài niệm, thời gian của một ngày không dài, nhưng sự việc phát sinh lại khiến cho người ta phải chấn động kinh khiếp. Ngạo Tuyết mất tích, Thương Nguyệt chết đi, thêm nữa Lâm Vân Phong không biết đi đâu, lúc này nhớ lại, trong lòng không nhịn được vô cùng cảm khái.

Thu hồi mục quang, Lục Vân nhìn xuống phía dưới, rồi ngẩng đầu lên nhìn trời, khí tức bất phục thiên địa đã chuyển biến, mơ hồ như mang thêm vài phần đau buồn.

Lòng người dễ thay đổi, trước giờ vẫn như vậy. Đối với Lục Vân, lúc đối mặt với khốn cảnh hoặc thất bại, trái tim cứng cỏi của chàng chưa bao giờ biết khuất phục, biểu hiện khí phách cô ngạo tuyệt thế. Nhưng khi đơn độc một mình, nội tâm chàng lại đau khổ và tranh đấu, trong lúc không chú ý đã lộ ra.

Lục Vân rất kiên cường, trước mặt mọi người đều tỏ ra như vậy, hiềm nỗi Lục Vân chỉ là con người, cũng có những thứ tương tự như người thường, do đó những lúc ở một mình, trong lòng chàng cũng thường đa sầu đa cảm.

Gió thổi trong đêm, mang lại chút lạnh lẽo.

Đứng yên trong không trung, Lục Vân y phục tung bay, thu hồi lại kết giới phòng ngự của mình, một mình cẩn thận thưởng thức bộ mặt chân thật nhất của tự nhiên to lớn.

Ưu thương khiến cho người ta trầm mặc, vui vẻ khiến cho người ta tươi cười. Lúc này Lục Vân tâm trạng phức tạp, bản thân chàng cũng không rõ là vui hay là buồn, hoặc có thể là vừa vui vừa buồn chăng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Sự việc lần này, khó nói là thành hay bại, Ngạo Tuyết mất tích tính là việc ngoài ý muốn, cái chết của Thương Nguyệt có thể nói là đau buồn, sự hủy diệt của Chánh Đạo liên minh ấy là thu hoạch, việc ngượng ngùng với Ngọc Vô Song chỉ là nghiệt duyên.

Cẩn thận suy nghĩ lại, cuộc chiến lần này được mất mỗi thứ một nửa. Lục Vân đánh trọng thương Chánh Đạo liên minh, nhưng lại dẫn tới cái chết bất ngờ của Thương Nguyệt, vì tìm Thương Nguyệt mà kết duyên với Ngọc Vô Song, kết quả là đột phá bình cảnh, tu vi tiến nhập vào cảnh giới Đại Thừa, giữa thành bại được mất vô cùng phức tạp, quả thật rất khó để xác định.

Trầm tư suy nghĩ, Lục Vân khẽ thở dài, cho dù như thế nào, lúc này trong lòng chàng buồn nhiều hơn là vui, biến cố lần khiến cho Lục Vân vạn phần không mong muốn.

Xoay người, Lục Vân nhìn về phương xa, ngần ngừ một lát, thì thầm khe khẽ:

- Sự tình của nhân gian giao lại cho mọi người, ta cũng nên đi làm việc riêng của chính mình.

Ngân quang lóe lên, bảy màu sắc xuất hiện, một cánh cửa không gian xuất hiện trước mắt Lục Vân.

Trong lúc Lục Vân sắp rời đi, một luồng khí tức bỗng kinh động chàng, khiến cho ánh mắt chàng hơi biến đổi, thu hồi thuật Không Gian Khiêu Dược, hai mắt nhìn về bên trái.

Trầm ngâm một lát, khóe miệng Lục Vân hơi nhếch lên, sự tự tin lúc này đã quay trở lại với chàng, chỉ thấy xung quanh cơ thể Lục Vân bảy sắc chuyển động, cả người trong nháy mắt liền hóa thành một luồng ánh sáng, từ lớn biến thành nhỏ rồi biến mất.

Cùng với sự biến mất của Lục Vân, khí tức trên mình chàng cũng theo đó mà tiêu tán, khiến cho Bách Linh lạc mất mục tiêu, cuối cùng đành mang theo tâm trạng buồn bã tới Trừ Ma liên minh gặp Trần Ngọc Loan.

Đây là một ngọn núi, không những cao mà còn kỳ quái. Nói nó kỳ quái, là bởi vì hình dáng của nó giống như một con rắn, dường như đang quấn từng vòng từng vòng quanh ngọn núi lên đến tận tầng mây.

Ngọn núi này có tên gọi là Long Đằng Vân Hải, là một nơi kỳ quặc vô song, quanh năm mây mù bao phủ, người phàm trần biết đến nó tuyệt không nhiều.

Theo truyền thuyết, ngọn núi này là do thần long hóa thành, ẩn chứa long khí, ai leo lên tới đỉnh núi chắc chắn sẽ thu được Uẩn Long Thạch, ai sở hữu được long khí này sẽ hóa thành rồng bay lên trời. Truyền thuyết tất nhiên là khó có thể biết được hư thực, chỉ biết rằng từ trước tới giờ chưa có ai lên được tới đỉnh núi, do vậy cũng không có ai có thể chứng minh rằng điều đó có thực hay không.

Nhìn ngọn núi, kim mang trong mắt Lục Vân lưu động, Ý Niệm Thần Ba thần kỳ đang cực nhanh thăm dò sự huyền diệu của nơi này.

Ban đầu, Lục Vân chỉ cảm thấy có một luồng khí tức rất kỳ lạ và đặc biệt, do vậy mới tới để thăm dò, nhưng sau khi tới đây, khí tức đó đã thu đi mất, khiến chàng nhất thời không tìm thấy sự tồn tại của đối phương.

Lúc này, thông qua sự thăm dò của Ý Niệm Thần Ba, trong lòng Lục Vân đã nắm được một chút, nhưng sự việc lại càng thêm khó hiểu.

Theo Lục Vân biết được, ngọn núi này không giống so với các chỗ khác, là một ngọn núi có sức sống. Và sức sống này ẩn dấu vô cùng kỹ lưỡng, người bình thường rất khó có thể phát hiện được, nhưng vì Lục Vân có sự giúp đỡ của Ý Niệm Thần Ba nên mới nhạy bén cảm giác được điều này.

Đối với sự kỳ dị của ngọn núi, Lục Vân cảm thấy kinh ngạc, từ nhỏ tới lớn, chàng chưa bao giờ biết tới một ngọn núi nào có sức sống. Do từ trước không để ý, hay là ngọn núi này thực sự đặc biệt?

Một mặt suy nghĩ về vấn đề này, mặt khác Lục Vân chầm chậm bay tới gần, khí tức bên ngoài cơ thể được che giấu đi, cả người giống như u linh, bay xung quanh ngọn núi lên tới đỉnh, nhân tiện xem dấu vết thân thể con rắn, sau khi bay xoay tròn bảy vòng rưỡi, cuối cùng đã tới gần đỉnh núi.

Tại nơi này, thân thể Lục Vân hơi chấn động, Ý Niệm Thần Ba đang bình tĩnh bỗng phát xuất cảnh báo, khiến chàng đột nhiên dừng lại, ánh mắt lưu ý tới phía trên.

Lúc trước vì khoảng cách xa, thêm nữa xung quanh là một màu đen, do vậy Lục Vân chỉ biết đại khái hình dáng của ngọn núi mà thôi. Lúc này khi đã tới gần, chàng mới phát hiện nơi cao nhất của đỉnh núi, bất ngờ lại có một thạch nhũ hình nấm, mũ nấm đá có hình dáng giống như đóa hoa sen, ở phía trên có cột đá đường kính hơn mười trượng, phảng phất có mấy cửa động không lớn lắm, dường như lấp lóe ánh sáng yếu ớt.

Bước tiếp lên một bước xem xét thăm dò, Lục Vân phát hiện xung quanh thạch nhũ có một tầng kết giới có tần suất cực cao, ngăn cách sự thăm dò của chàng, và cũng bài xích những vật dị thường tiếp cận.

Chăm chú nhìn đỉnh núi, Lục Vân nhíu mày, trong lòng thầm nói: "Chỗ này có chút quỷ dị, rốt cuộc đang ẩn giấu điều gì? Luồng khí tức lúc trước thu hút sự chú ý của ta, rõ ràng là khí tức của con người, làm sao lúc này lại hoàn toàn biến mất rồi? Lẽ nào nơi này có một không gian kỳ diệu khác, ngăn cách sự giao lưu với thế giới bên ngoài?"

Lòng hiếu kỳ tăng cao, cộng thêm ý muốn khám phá càng lúc càng mãnh liệt, Lục Vân mạnh mẽ phát ra sự công kích bằng ý niệm, cùng với sức mạnh sắc bén vô hình, va chạm cực mạnh với kết giới.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...