Thất Giới Truyền Thuyết
-
Chương 703: Thần Bí Kiệu Tử
Sẵn sàng
*****
Sau bữa cơm, Bách Linh một mình đi tìm ba người của Dịch viên.
Ở một nơi yên tĩnh, Bách Linh khẽ nói:
- Tình hình của các vị ta cũng đã biết, hiện nay Lục Vân tạm thời có việc không thể đến đây, ta mong rằng các vị chịu khó ở lại đây nghỉ ngơi dưỡng sức, bất luận có chuyện gì thì cũng phải đợi sau khi Lục Vân về mới bàn bạc.
Vẻ mặt Tĩnh Nguyệt đại sư buồn thương, đau khổ cất tiếng hỏi:
- Có phải công chúa đã đoán trước được việc gì đó chăng, chúng ta sắp có kiếp nạn to lớn nào chăng? Nếu đúng như vậy, công chúa đừng ngại, cứ nói thẳng ra, việc đến nước này có gì mà chúng ta không chịu nổi?
Bách Linh khe khẽ thở dài, liếc nhìn thầy trò Càn Nguyên chân nhân, sau đó cảm xúc cất lời:
- Có những việc sẽ biến đổi theo một số người, số mệnh của các vị cũng không hoàn toàn được định trước, chỉ cần các vị ở cùng Lục Vân, chắc chắn sẽ có những biến đổi kì lạ. Còn về chi tiết cụ thể thế nào, ta không tiện nói nhiều, ta chỉ hy vọng các vị hãy nghe theo lời ta không được manh động, mọi việc phải suy nghĩ cẩn thận trước khi hành động.
Tĩnh Nguyệt đại sư vẻ mặt thất vọng, Càn Nguyên chân nhân bên cạnh lại cảm kích đáp lời:
- Đa tạ ý tốt của công chúa, bây giờ chúng ta chỉ có thể tạm thời ở lại đây. Còn về những việc từ nay về sau, lúc này bàn đến cũng chẳng có ý nghĩa gì, nói đến chỉ thêm buồn mà thôi, thà rằng chẳng bàn đến còn hơn.
Bách Linh khe khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu không nói gì.
Không khí nặng nề im lặng cứ phủ trùm bốn người, phải một lúc lâu sau Tĩnh Nguyệt đại sư mới thôi mơ hồ, tỉnh táo trở lại, ngẩng đầu lên nhìn Bách Linh, u oán cất tiếng hỏi:
- Công chúa, công chúa nếu đã có thể dự đoán được một số việc sẽ xảy ra trong tương lai, vậy hãy nói cho ta biết đi, Ngạo Tuyết hiện giờ đang ở nơi đâu?
Bách Linh lặng đi, chần chừ một lúc, nói không được chắc chắn lắm:
- Tính mạng của muội ấy đang có những biến đổi, có lẽ muội ấy đang ở trong một không gian rất kỳ diệu.
Tĩnh Nguyệt đại sư khẽ cau mày, im lặng một lúc, lại hỏi: Nguồn: http://qtruyen.net
- Còn Vân Phong thì sao, nó còn sống hay đã chết?
Ánh mắt Bách Linh có chút kì quặc cổ quái, ngẩng lên nhìn về chân trời xa xa, một lúc lâu sau mới đáp lại:
- Lâm Vân Phong cũng giống như Ngạo Tuyết, đang phải đối mặt với một bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời.
Cảm thấy vẻ mặt Bách Linh có chút gì đó quái dị, Tĩnh Nguyệt đại sư nghi ngờ nói:
- Ý của công chúa là Lâm Vân Phong vẫn còn sống, vậy rốt cuộc đệ tử đó đang gặp chuyện gì?
Bách Linh lắc đầu nói:
- Có những việc ta không tiện nói cho các vị biết, bởi vì nó có liên quan đến vận mệnh của các vị. Hãy nhớ lời của ta, đợi gặp được Lục Vân thì vận mệnh của các vị liền có chuyển biến, còn khi nào gặp được Lâm Vân Phong thì thật không nói được rõ ràng.
Quay người đi, Bách Linh hơi dừng lại một lúc, sau đó lại tiếp tục đi.
Nhìn theo bóng dáng của nàng, Tĩnh Nguyệt đại sư khẽ thở dài nói:
- Sư huynh, xem ra công chúa đã biết được số mệnh của chúng ta.
Càn Nguyên chân nhân cười đau khổ đáp lời:
- Đúng vậy, chỉ có điều nó như thế nào, lẽ nào chúng ta còn có thể vượt qua số mệnh của mình?
Phong Viễn Dương không phục tiếp lời:
- Sư phụ và sư thúc đừng nên nản chí, bất luận thế nào, chỉ cần chúng ta kiên trì tin tưởng, con tin rằng nhất định có thể khắc phục được tất cả.
Càn Nguyên chân nhân nhìn đồ đệ của mình, than thở:
- Viễn Dương à, con còn trẻ lắm, nếu như lòng tự tin có thể quyết định tất cả, Chánh Đạo liên minh chúng ta đã không bị tiêu diệt, Dịch viên cũng sẽ không lâm vào cảnh ngộ như thế này.
Nói xong không đợi cho hắn đáp lời, ông liền đứng dậy lắc mình rời khỏi đó.
Sau bữa cơm, Bách Linh một mình đi tìm ba người của Dịch viên.
Ở một nơi yên tĩnh, Bách Linh khẽ nói:
- Tình hình của các vị ta cũng đã biết, hiện nay Lục Vân tạm thời có việc không thể đến đây, ta mong rằng các vị chịu khó ở lại đây nghỉ ngơi dưỡng sức, bất luận có chuyện gì thì cũng phải đợi sau khi Lục Vân về mới bàn bạc.
Vẻ mặt Tĩnh Nguyệt đại sư buồn thương, đau khổ cất tiếng hỏi:
- Có phải công chúa đã đoán trước được việc gì đó chăng, chúng ta sắp có kiếp nạn to lớn nào chăng? Nếu đúng như vậy, công chúa đừng ngại, cứ nói thẳng ra, việc đến nước này có gì mà chúng ta không chịu nổi?
Bách Linh khe khẽ thở dài, liếc nhìn thầy trò Càn Nguyên chân nhân, sau đó cảm xúc cất lời:
- Có những việc sẽ biến đổi theo một số người, số mệnh của các vị cũng không hoàn toàn được định trước, chỉ cần các vị ở cùng Lục Vân, chắc chắn sẽ có những biến đổi kì lạ. Còn về chi tiết cụ thể thế nào, ta không tiện nói nhiều, ta chỉ hy vọng các vị hãy nghe theo lời ta không được manh động, mọi việc phải suy nghĩ cẩn thận trước khi hành động.
Tĩnh Nguyệt đại sư vẻ mặt thất vọng, Càn Nguyên chân nhân bên cạnh lại cảm kích đáp lời:
- Đa tạ ý tốt của công chúa, bây giờ chúng ta chỉ có thể tạm thời ở lại đây. Còn về những việc từ nay về sau, lúc này bàn đến cũng chẳng có ý nghĩa gì, nói đến chỉ thêm buồn mà thôi, thà rằng chẳng bàn đến còn hơn.
Bách Linh khe khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu không nói gì.
Không khí nặng nề im lặng cứ phủ trùm bốn người, phải một lúc lâu sau Tĩnh Nguyệt đại sư mới thôi mơ hồ, tỉnh táo trở lại, ngẩng đầu lên nhìn Bách Linh, u oán cất tiếng hỏi:
- Công chúa, công chúa nếu đã có thể dự đoán được một số việc sẽ xảy ra trong tương lai, vậy hãy nói cho ta biết đi, Ngạo Tuyết hiện giờ đang ở nơi đâu?
Bách Linh lặng đi, chần chừ một lúc, nói không được chắc chắn lắm:
- Tính mạng của muội ấy đang có những biến đổi, có lẽ muội ấy đang ở trong một không gian rất kỳ diệu.
Tĩnh Nguyệt đại sư khẽ cau mày, im lặng một lúc, lại hỏi: Nguồn: http://qtruyen.net
- Còn Vân Phong thì sao, nó còn sống hay đã chết?
Ánh mắt Bách Linh có chút kì quặc cổ quái, ngẩng lên nhìn về chân trời xa xa, một lúc lâu sau mới đáp lại:
- Lâm Vân Phong cũng giống như Ngạo Tuyết, đang phải đối mặt với một bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời.
Cảm thấy vẻ mặt Bách Linh có chút gì đó quái dị, Tĩnh Nguyệt đại sư nghi ngờ nói:
- Ý của công chúa là Lâm Vân Phong vẫn còn sống, vậy rốt cuộc đệ tử đó đang gặp chuyện gì?
Bách Linh lắc đầu nói:
- Có những việc ta không tiện nói cho các vị biết, bởi vì nó có liên quan đến vận mệnh của các vị. Hãy nhớ lời của ta, đợi gặp được Lục Vân thì vận mệnh của các vị liền có chuyển biến, còn khi nào gặp được Lâm Vân Phong thì thật không nói được rõ ràng.
Quay người đi, Bách Linh hơi dừng lại một lúc, sau đó lại tiếp tục đi.
Nhìn theo bóng dáng của nàng, Tĩnh Nguyệt đại sư khẽ thở dài nói:
- Sư huynh, xem ra công chúa đã biết được số mệnh của chúng ta.
Càn Nguyên chân nhân cười đau khổ đáp lời:
- Đúng vậy, chỉ có điều nó như thế nào, lẽ nào chúng ta còn có thể vượt qua số mệnh của mình?
Phong Viễn Dương không phục tiếp lời:
- Sư phụ và sư thúc đừng nên nản chí, bất luận thế nào, chỉ cần chúng ta kiên trì tin tưởng, con tin rằng nhất định có thể khắc phục được tất cả.
Càn Nguyên chân nhân nhìn đồ đệ của mình, than thở:
- Viễn Dương à, con còn trẻ lắm, nếu như lòng tự tin có thể quyết định tất cả, Chánh Đạo liên minh chúng ta đã không bị tiêu diệt, Dịch viên cũng sẽ không lâm vào cảnh ngộ như thế này.
Nói xong không đợi cho hắn đáp lời, ông liền đứng dậy lắc mình rời khỏi đó.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook