Thất Giới Truyền Thuyết
-
Chương 753: Phản hồi trung thổ (Quay về trung thổ)
Sẵn sàng
********
Sống và chết, khổ ải và khoái lạc, những chuyện này tất nhiên làm người phải trải qua. Nhưng con người thích sống ghét chết, bi khổ vui khoái, ai cũng không tình nguyện dễ dàng bỏ hết mọi chuyện. Nhưng thế sự vô thường, cho dù tình nguyện hay không, khi không thể chọn lựa, cho dù không cam lòng thì có thể làm gì đây?
Gió nhẹ thổi mơn man, tương tư mơ hồ, lại có thêm thê lương đang tản mát trên vùng hoang dã. Cái chết, chính là kết thúc của cuộc đời, là kết thúc cảm giác. Khi mọi thứ đã không còn gì, linh hồn hòa trộn có thể giữ lại mộng ước đang trôi xa hay không.
Tiếng cười âm lạnh, chê trách, đắc ý, phẫn nộ, những âm thanh đó tràn ngập bốn phía trên vùng hoang dã này, hỗn hợp thành khúc nhạc tử vong, tạo nên cảm giác âm trầm lạnh lẽo.
Giữa không trung, hình bóng lắc lư, nghiêng ngã như muốn té, hệt như một chiếc lá rơi rụng trong gió, mang theo mấy phần bi thảm thê lương, khi thì hướng về Tây, lúc lại quay sang Đông, đang từ từ hạ xuống.
Cuối cùng, một tiếng ầm cùng với bụi đất tung tóe, một hình bóng đầy bụi bặm thế gian vương lên, yên yên lặng lặng nằm im bất động nơi đó.
Thời gian, lúc này như đang ngừng chuyển động, một lúc sau, một thanh âm phát ra:
- Ma vương đại nhân, bọn họ …
Ma Thiên tôn chủ trừng mắt nhìn Ma thần Khiếu Phong đang nói, hừ giọng ngắt ngang:
- Ta thấy rồi, không cần ngươi nói. Bây giờ bọn chúng còn chưa chết hoàn toàn, các ngươi tiếp tục công kích, không để cho Âu Dương Vân Thiên dễ dàng thoát khỏi như vậy.
Bốn Ma thần dạ một tiếng, ai nấy tiến lên phía trước một bước, bốn người tám tay đồng thời đẩy ra, phát xuất tám luồng ánh ma màu đen sậm, mang theo sức mạnh xâm hồn đoạt phách, khiến cho thân thể Âu Dương Vân Thiên và Thái Phượng tiên tử cuộn tròn giữa không trung.
Sống và chết, khổ ải và khoái lạc, những chuyện này tất nhiên làm người phải trải qua. Nhưng con người thích sống ghét chết, bi khổ vui khoái, ai cũng không tình nguyện dễ dàng bỏ hết mọi chuyện. Nhưng thế sự vô thường, cho dù tình nguyện hay không, khi không thể chọn lựa, cho dù không cam lòng thì có thể làm gì đây?
Gió nhẹ thổi mơn man, tương tư mơ hồ, lại có thêm thê lương đang tản mát trên vùng hoang dã. Cái chết, chính là kết thúc của cuộc đời, là kết thúc cảm giác. Khi mọi thứ đã không còn gì, linh hồn hòa trộn có thể giữ lại mộng ước đang trôi xa hay không.
Tiếng cười âm lạnh, chê trách, đắc ý, phẫn nộ, những âm thanh đó tràn ngập bốn phía trên vùng hoang dã này, hỗn hợp thành khúc nhạc tử vong, tạo nên cảm giác âm trầm lạnh lẽo.
Giữa không trung, hình bóng lắc lư, nghiêng ngã như muốn té, hệt như một chiếc lá rơi rụng trong gió, mang theo mấy phần bi thảm thê lương, khi thì hướng về Tây, lúc lại quay sang Đông, đang từ từ hạ xuống.
Cuối cùng, một tiếng ầm cùng với bụi đất tung tóe, một hình bóng đầy bụi bặm thế gian vương lên, yên yên lặng lặng nằm im bất động nơi đó.
Thời gian, lúc này như đang ngừng chuyển động, một lúc sau, một thanh âm phát ra:
- Ma vương đại nhân, bọn họ …
Ma Thiên tôn chủ trừng mắt nhìn Ma thần Khiếu Phong đang nói, hừ giọng ngắt ngang:
- Ta thấy rồi, không cần ngươi nói. Bây giờ bọn chúng còn chưa chết hoàn toàn, các ngươi tiếp tục công kích, không để cho Âu Dương Vân Thiên dễ dàng thoát khỏi như vậy.
Bốn Ma thần dạ một tiếng, ai nấy tiến lên phía trước một bước, bốn người tám tay đồng thời đẩy ra, phát xuất tám luồng ánh ma màu đen sậm, mang theo sức mạnh xâm hồn đoạt phách, khiến cho thân thể Âu Dương Vân Thiên và Thái Phượng tiên tử cuộn tròn giữa không trung.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook