Thất Giới Truyền Thuyết
-
Chương 853: Đái huyết nhất vẫn (Nụ hôn nhuộm máu)
Sẵn sàng
********
Quỷ Trúc lâm, một nơi hoàn toàn không nổi danh. Nơi đây cây thúy trúc mọc thành rừng, chiếm cả trăm mẫu, người nào vào trong hệt như ở giữa mê cung, vì thế bá tánh ở vùng lân cận gọi là Quỷ Trúc lâm, không một người nào dám đến gần.
Ở giữa rừng, một nơi âm u có một ao nước to nhỏ khoảng ba trượng, bên cạnh đang có hai người ngồi, đó chính là Âu Dương Vân Thiên và Thái Phượng tiên tử. Nhìn lên mặt nước, Thái Phượng tiên tử nhẹ giọng thủ thỉ:
- Thiên, chàng có tính toán thế nào chưa?
Âu Dương Vân Thiên hai tay ôm chặt lấy thân hình mềm mại của bà, nhỏ giọng đáp:
- Ta ở đây chờ đợi, chờ đợi muội quay lại.
Thái Phượng tiên tử run lên, ngu ngơ nói:
- Thiên, nếu như muội không quay lại, chàng làm thế nào.
Âu Dương Vân Thiên chầm chậm đáp:
- Cho dù nàng đi đâu, ta đều sẽ bên cạnh bầu bạn với nàng.
Thái Phượng tiên tử nhẹ giọng than:
- Chàng làm vậy thiếp sao có thể bỏ hết được?
Âu Dương Vân Thiên đáp:
- Chính là để nàng không thể bỏ được, như vậy nàng lúc nào cũng nhớ đến có người đang chờ đợi nàng, nhất định nàng cần phải sống cho tốt, nếu không sẽ phụ đi tình yêu của ta.
Quay đầu lại, Thái Phượng tiên tử nhìn ông, trầm ngâm một lúc lâu sau, trong miệng thở dài nhè nhẹ, sau đó cúi đầu cắn lấy đôi môi của ông. Âu Dương Vân Thiên thân thể run lên, cố gắng dùng sức ôm chặt lấy bà, từ từ nhắm mắt lại, kích động đáp trả.
Nụ hôn triền miên thời gian không lâu, khi Thái Phượng tiên tử rời khỏi ông, khóe miệng hai người đầy máu tươi. Thái Phượng tiên tử đứng lên, liếc nhìn ông, sau đó xoay lưng lại Âu Dương Vân Thiên, đứng yên một lúc rồi bay lên biến mất vào tầng mây.
Âu Dương Vân Thiên nhìn lên trời cao, ngón tay vuốt lấy khóe miệng dính máu, vết cắn đó của Thái Phượng tiên tử rất đau, nhưng lại không thể nào quên được. Hay có lẽ đây là nguyên nhân vì sao Thái Phượng tiên tử muốn cắn ông. Bởi vì bà muốn ông vĩnh viễn nhớ, thời điểm này, trong rừng trúc, hai người đã từng cắn môi nhau thâm tình, thân thể cả hai đều đã có chút máu huyết của người kia.
Bên ao, ánh sáng trắng lóe lên, một bóng người xuất hiện. Bạch Vân Thiên nhìn hình bóng cô độc của Âu Dương Vân Thiên, không khỏi lắc đầu than thở:
- Này ngươi, kỳ tài thiên phú lại là anh hùng khí đoản, quả thật đã phụ đi một phen tâm huyết của sư phụ ngươi năm xưa.
Âu Dương Vân Thiên cô độc lên tiếng:
- Như vậy không phải càng tốt hơn sao, ngươi càng có cơ hội triển nở tài hoa.
Bạch Vân Thiên thở mạnh nói:
- Đánh rắm hay lắm, ta một thân một mình làm, có thể so với quá nhiều cao thủ chính đạo không?
Âu Dương Vân Thiên điềm nhiên đáp:
- Ngươi lòng ham muốn quá lớn, cẩn thận kẻo giữ không được.
Bạch Vân Thiên trừng ông, thấy vẻ mặt không chút khác thường, nỗi giận trong lòng cũng trôi đi mất. Vốn đã biết nhau vài trăm năm, lại cùng thuộc về Ma tông lúc bạn lúc thù, với Bạch Vân Thiên, tình trạng của Âu Dương Vân Thiên như vậy khiến hắn thất vọng vô cùng, lại cũng giận dữ rất nhiều.
- Ta giữ không được, nhưng ngươi cũng tốt lành chăng? Thân là Thiên Ma giáo chủ, ngươi chỉ quan tâm đến tư tình nhi nữ, bỏ hết mọi đại sự trong giáo, như thế cũng xưng là giáo chủ chăng? Nguồn truyện: Truyện FULL
Âu Dương Vân Thiên thản nhiên đáp:
- Ta cho dù không đáng xưng danh, không phát dương quang đại được Thiên Ma giáo. Nhưng ít ra ta không để cho Thiên Ma giáo có chút tổn thất nào, đệ tử trong giáo đều không cần cả ngày vì hư danh không ra gì mà đánh đánh giết giết. Điều này đối với ta cũng đã đủ rồi. Còn ngươi, đã nhiều năm trôi qua, Ma Thần tông ngươi lại thế nào, trong lòng ngươi đã tích được nhiều ít lo lắng?
Bạch Vân Thiên né tránh ánh mắt của ông, hừ giọng nói:
- Không có chí lớn, ta khó mà tranh luận với ngươi được. Bây giờ thương thế của ngươi cơ bản đã thuyên giảm, Thái Phượng tiên tử cũng đã đi rồi, ngươi có tính toán gì chăng?
Âu Dương Vân Thiên trầm ngâm không nói, đứng dậy yên lặng giây lát, sau đó vừa đi ra ngoài vừa lên tiếng:
- Lúc này đây ta đang muốn quay lại xử lý những chuyện của Thiên Ma giáo, sắp xếp phân phó mọi chuyện thật tốt rồi sau đó đón lấy định mệnh thuộc về ta.
Nhìn theo bóng ông, Bạch Vân Thiên hỏi:
- Phân phó? Ngươi muốn đem chức Thiên Ma giáo chủ để nhường lại?
Âu Dương Vân Thiên không đáp lời, chỉ điềm nhiên nói:
- Ngươi cũng đi thôi, né qua được hạo kiếp này ngươi còn có cơ hội tranh hơn thua với Chánh đạo.
Nói rồi thân hình lắc lên liền biến mất vào vùng sâu thẳm của rừng trúc.
Bạch Vân Thiên lặng đi một lúc, sau đó cất tiếng mắng:
- Một tên cao ngạo, ta cứu ngươi rồi ngay cả một tiếng cám ơn chưa nói đã đi rồi, đúng là đáng ghét.
Dứt lời bóng hình lóe lên liền đi mất về phương nào không biết.
Cùng lúc đó, trong một sơn cốc cách vài ngàn dặm, Dương Thiên và Bắc Phong cũng đang nói chuyện.
- Làm thế nào đối phó với Ma Vương cho tốt đây?
Bắc Phong cười ha hả nói:
- Còn tốt, một hai lần đều không có vấn đề.
Dương Thiên trừng hắn, bất mãn lên tiếng:
- Cả ngày hôm nay lại suy tưởng tìm người so cao thấp, lần đấu lực trước thiếu chút nữa đã mất đi tính mạng ngươi, từ nay về sau tốt nhất là thu mình lại một chút.
Bắc Phong nhượng bộ nói:
- Được rồi, được rồi, ngươi đã nói vài lần rồi, không nói thêm chuyện đó nữa. Bây giờ cũng đã chia tay Bạch Vân Thiên, chúng ta đi đâu đây?
Dương Thiên trầm ngâm đáp:
- Hiện tại nhân gian hỗn loạn vô cùng, để né tránh Địa Âm và Thiên Sát, chúng ta hẳn phải tìm một nơi địa linh nhân kiệt, để ứng phó với tình thế tương lai.
Bắc Phong suy nghĩ một lúc, mở miệng nói:
- Loại địa phương như vậy trước mắt đã rất ít, duy nhất biết được chỉ có một, đó là Trừ Ma liên minh, lẽ nào ngươi tính đến nơi đó?
Dương Thiên gật đầu nói:
- Đúng thế, ta quả thật có tính toán này, nhưng trước mắt chưa biết tung tích Lục Vân, chỉ cần có hắn ở đó thì càng tốt rồi.
Bắc Phong cười nói:
- Điều này không thành vấn đề, Lục Vân và Trừ Ma liên minh đó có quan hệ mật thiết, chúng ta hãy đến đó chờ trước. Hơn nữa ta đến nơi đó, bọn họ đều biết ta, nhất định sẽ hoan nghênh.
Dương Thiên thấy hắn nói như vậy, cũng không do dự nữa, lên tiếng tán đồng:
- Thế cũng tốt, chúng ta xuất phát theo hướng này, trên đường để ý một lượt tình huống nhân gian, đi thôi.
Tung mình đứng lên, hai người bay lên vùn vụt biến mất vào giữa biển mây.
Quỷ Trúc lâm, một nơi hoàn toàn không nổi danh. Nơi đây cây thúy trúc mọc thành rừng, chiếm cả trăm mẫu, người nào vào trong hệt như ở giữa mê cung, vì thế bá tánh ở vùng lân cận gọi là Quỷ Trúc lâm, không một người nào dám đến gần.
Ở giữa rừng, một nơi âm u có một ao nước to nhỏ khoảng ba trượng, bên cạnh đang có hai người ngồi, đó chính là Âu Dương Vân Thiên và Thái Phượng tiên tử. Nhìn lên mặt nước, Thái Phượng tiên tử nhẹ giọng thủ thỉ:
- Thiên, chàng có tính toán thế nào chưa?
Âu Dương Vân Thiên hai tay ôm chặt lấy thân hình mềm mại của bà, nhỏ giọng đáp:
- Ta ở đây chờ đợi, chờ đợi muội quay lại.
Thái Phượng tiên tử run lên, ngu ngơ nói:
- Thiên, nếu như muội không quay lại, chàng làm thế nào.
Âu Dương Vân Thiên chầm chậm đáp:
- Cho dù nàng đi đâu, ta đều sẽ bên cạnh bầu bạn với nàng.
Thái Phượng tiên tử nhẹ giọng than:
- Chàng làm vậy thiếp sao có thể bỏ hết được?
Âu Dương Vân Thiên đáp:
- Chính là để nàng không thể bỏ được, như vậy nàng lúc nào cũng nhớ đến có người đang chờ đợi nàng, nhất định nàng cần phải sống cho tốt, nếu không sẽ phụ đi tình yêu của ta.
Quay đầu lại, Thái Phượng tiên tử nhìn ông, trầm ngâm một lúc lâu sau, trong miệng thở dài nhè nhẹ, sau đó cúi đầu cắn lấy đôi môi của ông. Âu Dương Vân Thiên thân thể run lên, cố gắng dùng sức ôm chặt lấy bà, từ từ nhắm mắt lại, kích động đáp trả.
Nụ hôn triền miên thời gian không lâu, khi Thái Phượng tiên tử rời khỏi ông, khóe miệng hai người đầy máu tươi. Thái Phượng tiên tử đứng lên, liếc nhìn ông, sau đó xoay lưng lại Âu Dương Vân Thiên, đứng yên một lúc rồi bay lên biến mất vào tầng mây.
Âu Dương Vân Thiên nhìn lên trời cao, ngón tay vuốt lấy khóe miệng dính máu, vết cắn đó của Thái Phượng tiên tử rất đau, nhưng lại không thể nào quên được. Hay có lẽ đây là nguyên nhân vì sao Thái Phượng tiên tử muốn cắn ông. Bởi vì bà muốn ông vĩnh viễn nhớ, thời điểm này, trong rừng trúc, hai người đã từng cắn môi nhau thâm tình, thân thể cả hai đều đã có chút máu huyết của người kia.
Bên ao, ánh sáng trắng lóe lên, một bóng người xuất hiện. Bạch Vân Thiên nhìn hình bóng cô độc của Âu Dương Vân Thiên, không khỏi lắc đầu than thở:
- Này ngươi, kỳ tài thiên phú lại là anh hùng khí đoản, quả thật đã phụ đi một phen tâm huyết của sư phụ ngươi năm xưa.
Âu Dương Vân Thiên cô độc lên tiếng:
- Như vậy không phải càng tốt hơn sao, ngươi càng có cơ hội triển nở tài hoa.
Bạch Vân Thiên thở mạnh nói:
- Đánh rắm hay lắm, ta một thân một mình làm, có thể so với quá nhiều cao thủ chính đạo không?
Âu Dương Vân Thiên điềm nhiên đáp:
- Ngươi lòng ham muốn quá lớn, cẩn thận kẻo giữ không được.
Bạch Vân Thiên trừng ông, thấy vẻ mặt không chút khác thường, nỗi giận trong lòng cũng trôi đi mất. Vốn đã biết nhau vài trăm năm, lại cùng thuộc về Ma tông lúc bạn lúc thù, với Bạch Vân Thiên, tình trạng của Âu Dương Vân Thiên như vậy khiến hắn thất vọng vô cùng, lại cũng giận dữ rất nhiều.
- Ta giữ không được, nhưng ngươi cũng tốt lành chăng? Thân là Thiên Ma giáo chủ, ngươi chỉ quan tâm đến tư tình nhi nữ, bỏ hết mọi đại sự trong giáo, như thế cũng xưng là giáo chủ chăng? Nguồn truyện: Truyện FULL
Âu Dương Vân Thiên thản nhiên đáp:
- Ta cho dù không đáng xưng danh, không phát dương quang đại được Thiên Ma giáo. Nhưng ít ra ta không để cho Thiên Ma giáo có chút tổn thất nào, đệ tử trong giáo đều không cần cả ngày vì hư danh không ra gì mà đánh đánh giết giết. Điều này đối với ta cũng đã đủ rồi. Còn ngươi, đã nhiều năm trôi qua, Ma Thần tông ngươi lại thế nào, trong lòng ngươi đã tích được nhiều ít lo lắng?
Bạch Vân Thiên né tránh ánh mắt của ông, hừ giọng nói:
- Không có chí lớn, ta khó mà tranh luận với ngươi được. Bây giờ thương thế của ngươi cơ bản đã thuyên giảm, Thái Phượng tiên tử cũng đã đi rồi, ngươi có tính toán gì chăng?
Âu Dương Vân Thiên trầm ngâm không nói, đứng dậy yên lặng giây lát, sau đó vừa đi ra ngoài vừa lên tiếng:
- Lúc này đây ta đang muốn quay lại xử lý những chuyện của Thiên Ma giáo, sắp xếp phân phó mọi chuyện thật tốt rồi sau đó đón lấy định mệnh thuộc về ta.
Nhìn theo bóng ông, Bạch Vân Thiên hỏi:
- Phân phó? Ngươi muốn đem chức Thiên Ma giáo chủ để nhường lại?
Âu Dương Vân Thiên không đáp lời, chỉ điềm nhiên nói:
- Ngươi cũng đi thôi, né qua được hạo kiếp này ngươi còn có cơ hội tranh hơn thua với Chánh đạo.
Nói rồi thân hình lắc lên liền biến mất vào vùng sâu thẳm của rừng trúc.
Bạch Vân Thiên lặng đi một lúc, sau đó cất tiếng mắng:
- Một tên cao ngạo, ta cứu ngươi rồi ngay cả một tiếng cám ơn chưa nói đã đi rồi, đúng là đáng ghét.
Dứt lời bóng hình lóe lên liền đi mất về phương nào không biết.
Cùng lúc đó, trong một sơn cốc cách vài ngàn dặm, Dương Thiên và Bắc Phong cũng đang nói chuyện.
- Làm thế nào đối phó với Ma Vương cho tốt đây?
Bắc Phong cười ha hả nói:
- Còn tốt, một hai lần đều không có vấn đề.
Dương Thiên trừng hắn, bất mãn lên tiếng:
- Cả ngày hôm nay lại suy tưởng tìm người so cao thấp, lần đấu lực trước thiếu chút nữa đã mất đi tính mạng ngươi, từ nay về sau tốt nhất là thu mình lại một chút.
Bắc Phong nhượng bộ nói:
- Được rồi, được rồi, ngươi đã nói vài lần rồi, không nói thêm chuyện đó nữa. Bây giờ cũng đã chia tay Bạch Vân Thiên, chúng ta đi đâu đây?
Dương Thiên trầm ngâm đáp:
- Hiện tại nhân gian hỗn loạn vô cùng, để né tránh Địa Âm và Thiên Sát, chúng ta hẳn phải tìm một nơi địa linh nhân kiệt, để ứng phó với tình thế tương lai.
Bắc Phong suy nghĩ một lúc, mở miệng nói:
- Loại địa phương như vậy trước mắt đã rất ít, duy nhất biết được chỉ có một, đó là Trừ Ma liên minh, lẽ nào ngươi tính đến nơi đó?
Dương Thiên gật đầu nói:
- Đúng thế, ta quả thật có tính toán này, nhưng trước mắt chưa biết tung tích Lục Vân, chỉ cần có hắn ở đó thì càng tốt rồi.
Bắc Phong cười nói:
- Điều này không thành vấn đề, Lục Vân và Trừ Ma liên minh đó có quan hệ mật thiết, chúng ta hãy đến đó chờ trước. Hơn nữa ta đến nơi đó, bọn họ đều biết ta, nhất định sẽ hoan nghênh.
Dương Thiên thấy hắn nói như vậy, cũng không do dự nữa, lên tiếng tán đồng:
- Thế cũng tốt, chúng ta xuất phát theo hướng này, trên đường để ý một lượt tình huống nhân gian, đi thôi.
Tung mình đứng lên, hai người bay lên vùn vụt biến mất vào giữa biển mây.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook