Thất Giới Truyền Thuyết
-
Chương 874: Âm mưu quỷ kế
Sẵn sàng
****
Phục Long cốc, trong đại điện Trừ Ma liên minh, Bách Linh, Trần Ngọc Loan, Dương Thiên, Phần Thiên, Tư Đồ Thần Phong, Phật Thánh Đạo Tiên, Lưu Tinh mấy người đang nói chuyện.
Từ ngoài điện, một đệ tử liên minh đang vội vã tiến vào, cất tiếng bẩm báo:
- Báo cáo minh chủ, vừa rồi mới nhận được một tin tức, Kiếm Vô Trần đang ở một sơn cốc cách đây chừng một trăm dặm, lớn tiếng tuyên bố muốn tìm Lâm Vân Phong thiếu hiệp của Dịch viên để kết thúc ân oán. Hơn nữa hắn còn lớn tiếng có gan thì đến đó, không có gan thì cứ làm con rùa rút cổ ở đây.
Trần Ngọc Loan hơi bất ngờ, liếc mấy người còn lại, thấy mọi người vẻ mặt đều nghi hoặc, không khỏi mở miệng lên tiếng:
- Hành động này của Kiếm Vô Trần hơi bất thường, hắn hiện tại bản thân khó mà bảo vệ mình được, lại còn dám đến đó ngang nhiên gây chuyện, nghĩ bên trong hẳn có huyền cơ gì đó.
Bách Linh cười đáp:
- Như thế rất rõ ràng, tự nhiên là có mưu đồ gì đó. Bây giờ chúng ta trước hết đi tìm môn hạ Dịch viên, sau đó mọi người mới cùng nhau thương nghị.
Nói rồi phất tay cho đệ tử đi, hơn nữa còn dặn dò hắn lập tức tìm kiếm Lâm Vân Phong.
Trong đại điện, Phần Thiên cười trào lộng, cất tiếng:
- Với tính cách của Kiếm Vô Trần, chuyện này ngược lại hơi có phong cách của hắn. Nhưng nếu như hắn dám gây chuyện, nhất định đã hiểu được tình huống ở nơi đây, như vậy hắn không sợ liên minh phái cao thủ lập tức tiêu diệt hắn sao?
Tư Đồ Thần Phong phản bác lại:
- Có lẽ hắn ỷ vào Hậu Nghệ thần cung trong tay, cho là chúng ta không dám ngang nhiên hành động.
Phần Thiên gật đầu nói:
- Lời này xem ra có lý hơn, hắn có thần khí cực mạnh trong tay, có thể hủy thần diệt tiên, chúng ta thật sự còn phải thận trọng.
Trần Ngọc Loan lên tiếng:
- Bây giờ tạm thời không nói chuyện này, chúng ta còn phải hỏi ý kiến cụ thể của Lâm thiếu hiệp, xem thiếu hiệp có suy nghĩ thế nào, sau đó mới ra quyết định.
Nghe vậy, mọi người không nói nữa, vừa suy tư vừa chờ đợi.
Rất nhanh, Lâm Vân Phong, Hứa Khiết, Trương Ngạo Tuyết liền từ ngoài điện xông vào.
Mời ba người ngồi xuống, Trần Ngọc Loan nói qua một lượt mọi chuyện, sau đó lên tiếng hỏi:
- Chuyện như vậy, các vị thấy như thế nào?
Lâm Vân Phong giương cặp mày kiếm, cười lạnh nói:
- Hành động này của Kiếm Vô Trần, phần lớn là có âm mưu đối phó với liên minh. Chúng ta có thể không thèm để ý đến, cũng có thể đáp lại tàn độc hơn với hắn.
Trần Ngọc Loan cười nói: Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.
- Ý của Lâm thiếu hiệp có phải là đem tin tức này truyền đến tai của Thiên Kiếm khách, xem ông ta xử lý như thế nào phải không?
Lâm Vân Phong thừa nhận:
- Đúng thế, ta quả là có ý đó. Cả hai bên có thể nói đều có cừu hận với Dịch viên ta, ta cố nhiên có thể ra tay hủy diệt bọn chúng, nhưng làm như thế thì quá tiện nghi cho bọn chúng, tốt hơn là khiến cho bọn chúng phải tự mình nếm mùi đau khổ trước đã, trải nghiệm qua mùi vị hối hận.
Trần Ngọc Loan cười nhỏ hai tiếng, ánh mắt nhìn Trương Ngạo Tuyết hỏi:
- Ngạo Tuyết tỷ tỷ, tỷ có ý thế nào?
Trương Ngạo Tuyết ánh mắt hơi phức tạp, trầm giọng nói:
- Tỷ muốn đi gặp hắn, cừu hận giữa chúng ta, chỉ có thể do chính ta thu lại.
Lâm Vân Phong vừa nghe thấy, liền cất tiếng ngăn lại:
- Sư tỷ, món cừu hận này sớm muộn cũng có ngày phải thanh toán hết, tỷ hà tất phải nóng nảy lúc này. Lần này Kiếm Vô Trần biết chúng ta ở nơi này, còn dám khoa trương như vậy, đệ không muốn vì hắn mà mọi người lại phát sinh chuyện.
Hứa Khiết bên cạnh khuyên bảo:
- Đúng thế, Ngạo Tuyết, lúc trước sư tỷ đã chết bởi Hậu Nghệ thần cung trong tay hắn, chúng ta không thể không cẩn thận hơn được.
Phục Long cốc, trong đại điện Trừ Ma liên minh, Bách Linh, Trần Ngọc Loan, Dương Thiên, Phần Thiên, Tư Đồ Thần Phong, Phật Thánh Đạo Tiên, Lưu Tinh mấy người đang nói chuyện.
Từ ngoài điện, một đệ tử liên minh đang vội vã tiến vào, cất tiếng bẩm báo:
- Báo cáo minh chủ, vừa rồi mới nhận được một tin tức, Kiếm Vô Trần đang ở một sơn cốc cách đây chừng một trăm dặm, lớn tiếng tuyên bố muốn tìm Lâm Vân Phong thiếu hiệp của Dịch viên để kết thúc ân oán. Hơn nữa hắn còn lớn tiếng có gan thì đến đó, không có gan thì cứ làm con rùa rút cổ ở đây.
Trần Ngọc Loan hơi bất ngờ, liếc mấy người còn lại, thấy mọi người vẻ mặt đều nghi hoặc, không khỏi mở miệng lên tiếng:
- Hành động này của Kiếm Vô Trần hơi bất thường, hắn hiện tại bản thân khó mà bảo vệ mình được, lại còn dám đến đó ngang nhiên gây chuyện, nghĩ bên trong hẳn có huyền cơ gì đó.
Bách Linh cười đáp:
- Như thế rất rõ ràng, tự nhiên là có mưu đồ gì đó. Bây giờ chúng ta trước hết đi tìm môn hạ Dịch viên, sau đó mọi người mới cùng nhau thương nghị.
Nói rồi phất tay cho đệ tử đi, hơn nữa còn dặn dò hắn lập tức tìm kiếm Lâm Vân Phong.
Trong đại điện, Phần Thiên cười trào lộng, cất tiếng:
- Với tính cách của Kiếm Vô Trần, chuyện này ngược lại hơi có phong cách của hắn. Nhưng nếu như hắn dám gây chuyện, nhất định đã hiểu được tình huống ở nơi đây, như vậy hắn không sợ liên minh phái cao thủ lập tức tiêu diệt hắn sao?
Tư Đồ Thần Phong phản bác lại:
- Có lẽ hắn ỷ vào Hậu Nghệ thần cung trong tay, cho là chúng ta không dám ngang nhiên hành động.
Phần Thiên gật đầu nói:
- Lời này xem ra có lý hơn, hắn có thần khí cực mạnh trong tay, có thể hủy thần diệt tiên, chúng ta thật sự còn phải thận trọng.
Trần Ngọc Loan lên tiếng:
- Bây giờ tạm thời không nói chuyện này, chúng ta còn phải hỏi ý kiến cụ thể của Lâm thiếu hiệp, xem thiếu hiệp có suy nghĩ thế nào, sau đó mới ra quyết định.
Nghe vậy, mọi người không nói nữa, vừa suy tư vừa chờ đợi.
Rất nhanh, Lâm Vân Phong, Hứa Khiết, Trương Ngạo Tuyết liền từ ngoài điện xông vào.
Mời ba người ngồi xuống, Trần Ngọc Loan nói qua một lượt mọi chuyện, sau đó lên tiếng hỏi:
- Chuyện như vậy, các vị thấy như thế nào?
Lâm Vân Phong giương cặp mày kiếm, cười lạnh nói:
- Hành động này của Kiếm Vô Trần, phần lớn là có âm mưu đối phó với liên minh. Chúng ta có thể không thèm để ý đến, cũng có thể đáp lại tàn độc hơn với hắn.
Trần Ngọc Loan cười nói: Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.
- Ý của Lâm thiếu hiệp có phải là đem tin tức này truyền đến tai của Thiên Kiếm khách, xem ông ta xử lý như thế nào phải không?
Lâm Vân Phong thừa nhận:
- Đúng thế, ta quả là có ý đó. Cả hai bên có thể nói đều có cừu hận với Dịch viên ta, ta cố nhiên có thể ra tay hủy diệt bọn chúng, nhưng làm như thế thì quá tiện nghi cho bọn chúng, tốt hơn là khiến cho bọn chúng phải tự mình nếm mùi đau khổ trước đã, trải nghiệm qua mùi vị hối hận.
Trần Ngọc Loan cười nhỏ hai tiếng, ánh mắt nhìn Trương Ngạo Tuyết hỏi:
- Ngạo Tuyết tỷ tỷ, tỷ có ý thế nào?
Trương Ngạo Tuyết ánh mắt hơi phức tạp, trầm giọng nói:
- Tỷ muốn đi gặp hắn, cừu hận giữa chúng ta, chỉ có thể do chính ta thu lại.
Lâm Vân Phong vừa nghe thấy, liền cất tiếng ngăn lại:
- Sư tỷ, món cừu hận này sớm muộn cũng có ngày phải thanh toán hết, tỷ hà tất phải nóng nảy lúc này. Lần này Kiếm Vô Trần biết chúng ta ở nơi này, còn dám khoa trương như vậy, đệ không muốn vì hắn mà mọi người lại phát sinh chuyện.
Hứa Khiết bên cạnh khuyên bảo:
- Đúng thế, Ngạo Tuyết, lúc trước sư tỷ đã chết bởi Hậu Nghệ thần cung trong tay hắn, chúng ta không thể không cẩn thận hơn được.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook