Thất Giới Truyền Thuyết
-
Chương 944: Trực bức Ma Vương (Đuổi gấp Ma Vương)
Sẵn sàng
***
Nhìn mây mù vờn quanh trên đỉnh núi, Trần Ngọc Loan nhẹ giọng hỏi:
- Có phải là nơi này không?
Bắc Phong trả lời khẳng định:
- Nơi đây, tuyệt không sai.
Điềm nhiên gật đầu, Trần Ngọc Loan dặn dò:
- Tốt, nếu đã là chỗ này chúng ta cũng nên bắt đầu hành động thôi. Trước nhất, Tư Đồ Thần Phong cùng Thiên Mục Phong đối phó với quân đội Ma vực, Dương Thiên ứng phó với Ma thần Tàn Vô Nguyệt, còn ta, Bắc Phong và Lưu Tinh tiền bối đối phó Ma Vương. Mọi người có ý kiến gì không?
Mọi người im lặng, đồng ý theo sự phân phối của nàng, tiến hành hành động. Đầu tiên, Trần Ngọc Loan, Bắc Phong, Lưu Tinh ba người phân tán ra ba hướng, từ bên ngoài bao vây tiến vào. Đợi nhóm ba người tới gần ngọn núi, Tư Đồ Thần Phong, Thiên Mục Phong, Dương Thiên mới theo sau tiến vào.
Như vậy, tà ma đang ẩn nấp trong núi, phát hiện thấy hành tung đám người Trần Ngọc Loan, ào ào lao ra chặn lại, vừa lúc bị Tư Đồ Thần Phong cùng Thiên Mục Phong cản lấy, hai bên triển khai chém giết kịch liệt.
-Kẻ nào dám xông vào nơi đây?
Một tiếng gầm giận dữ vang lên, sau đó một bóng đen bay ra, chính là Ma thần Tàn Vô Nguyệt.
Dương Thiên đón lấy, lạnh lùng lên tiếng:
- Kẻ sắp chết không cần hỏi nhiều.
Nói xong hai tay múa lên, hào quang đỏ tía cuộn vòng bay ra như hai dải lụa dày, công thẳng đến Ma thần Tàn Vô Nguyệt.
Lắc mình, Ma thần Tàn Vô Nguyệt vừa né tránh, vừa lưu ý tình huống bốn phía xung quanh, phát hiện thấy Trần Ngọc Loan cùng Bắc Phong, nhất thời sắc mặt biến hẳn, giận dữ hét lên:
- Đáng ghét, thì ra là Trừ Ma liên minh.
Dương Thiên quát lạnh:
- Lũ tà ma các ngươi, vì nhân gian, hôm nay là ngày các ngươi không còn mạng.
Thân hình tăng tốc, Mộc Tiêu trên vai bắn ra, phối hợp cùng với hành động của hắn, tạo thành thế giáp công hai bên.
Ma thần Tàn Vô Nguyệt gầm lên một tiếng giận dữ, gằn giọng nói:
- Ngươi nếu muốn chết, ta sẽ thanh toàn cho ngươi.
Quanh thân ánh đen rực lên, trong mắt lấp lánh ánh ma, tuyệt học cực mạnh của Ma vực "Tâm Dục Vô Ngân" đột nhiên công ra, trong nháy mắt bao phủ phương viên mấy trăm trượng, không cho Dương Thiên bất cứ cơ hội nào để né tránh.
Ở trong phạm vi của luồng công kích tinh thần với tần suất cực cao, Dương Thiên quanh thân ánh đỏ sáng hẳn, trong lúc thi triển vòng phòng ngự, thân thể nhanh chóng biến ảo thành hàng vạn hàng nghìn bóng sáng cùng với bóng chưởng dày đặc, tạo thành một đạo lưới máu ngập trời, trùng trùng điệp điệp bao vây địch nhân.
Giữa không trung, Ma thần Tàn Vô Nguyệt rống to không dứt, thân thể bắn ra như bay, bay lượn theo quy luật nhất định không ngừng trong không gian nhỏ hẹp, cuối biến thành một tấm lưới ma màu đen, đối kháng với công kích của Dương Thiên.
Hỗn chiến kịch liệt, trong chớp mắt lan truyền khắp nơi. Ma Thiên tôn chủ đang ẩn thân trong sơn động, khi phát hiện được tình hình xung quanh, nhanh chóng phi thân ra ngoài, quan sát động tĩnh bốn phía.
Rất nhanh, hắn phát hiện ra bóng dáng Trần Ngọc Loan, miệng không ngốt rống lên giận dữ, quát to:
- Trừ Ma liên minh thật đáng chết, bổn vương sẽ không bỏ qua cho các ngươi!
Trần Ngọc Loan dừng thân cách hắn ba trượng, cười lạnh nói:
- Đáng tiếc ngươi đã chậm một bước, hiện tại chính chúng ta không thể buông tha cho ngươi.
Bắc Phong xuất hiện bên trái Ma Thiên tôn chủ, trên mặt lộ một nụ cười tà dị, khẽ cười nói:
- Lần này, ta nghĩ là ngươi sẽ không thể nào trốn tránh được.
Ma Thiên tôn chủ hai mắt híp lại, quét mắt qua Bắc Phong, ánh mắt dừng lại ở Lưu Tinh đang đứng bên phải, giọng âm trầm đáp:
- Té ra là ngươi. Không thể tưởng tượng được đây là lần đầu chúng ta gặp ở nhân gian lại có thể là như vậy.
Lưu Tinh vẻ mặt hơi quái dị, tránh né ánh mắt của hắn, nhỏ nhẹ đáp:
- Nếu như ngươi vẫn như trước kia, hôm nay ta tuyệt đối sẽ không đến nơi này. Đáng tiếc, ngươi đã không còn như xưa nữa, cho nên chúng ta cũng không còn gì để nhớ lại.
Ma Thiên tôn chủ hừ giọng nói:
- Nếu đã tới, còn cần gì phải tìm lí do nữa. Bổn vương nếu dám ở lại nhân gian, ắt sẽ không sợ bất kì kẻ nào nữa. Đến đây, bớt phí lời, hôm nay người thắng rời đi, người bại ở lại, xem ai là người có thể cười phút chót đây.
Phi thân lên không, Ma Thiên tôn chủ khí thế bộc phát, một luồng khí thế tàn nhẫn bá tuyệt thiên hạ, chớp mắt đã bao phương viên hơn mười dặm, khiến cho tà ma cao thủ sĩ khí đại tăng.
Phi thân theo sát, Trần Ngọc Loan, Bắc Phong, Lưu Tinh ba người duy trì cao độ với Ma Thiên tôn chủ, vừa chống đỡ luồng khí phách điên cuồng hoang dã, vừa tổ chức tiến công, ba người ra tay trước để chế ngự.
Chính diện, Trần Ngọc Loan biết Ma Thiên tôn chủ lợi hại, cũng không trì hoãn, vừa ra tay đã thi triển Thiên Hậu linh, mang theo một luồng hào quang chí thần chí thánh từ trên không đánh xuống, xuất hiện ngay trên đầu Ma Thiên tôn chủ.
Bên trái, Bắc Phong toàn thân ánh trắng như bạc, khí địa cực hàn băng liên tục được huy động, hình thành nên một vầng mây di động, phong bế lấy bên trái của Ma Thiên tôn chủ, nó đến nơi nào không gian bị ngưng đọng, ép buộc hắn phải đối mặt với Lưu Tinh.
Thấy vậy, Lưu Tinh ra tay vô tình, "Thiên Tà Ma Hồn đao" trong tay rung lên, một luồng đao ngâm kinh thiên động địa, mang theo một cột sáng ba màu vút lên tận trời, chớp mắt hóa thành một cột sáng ngàn trượng, theo sự khống chế của ông điên cuồng chém xuống, tựa như muốn rẻ đôi trời đất.
Công kích của ba người có uy lực riêng. Thiên Hậu linh trong tay Trần Ngọc Loan đích thị là thần khí trên thế gian, khí thần thánh của nó có tính khắc chế nhất định đối với Ma Thiên tôn chủ. Khí hàn băng của Bắc Phong lại là sức mạnh thuần khiết của tự nhiên to lớn, cho dù là thần ma quỷ quái, đều chịu ít nhiều hạn chế. Còn một đao của Lưu Tinh, hội tụ uy lực kinh trời, căn bản là không có cách né tránh.
Ma Thiên tôn chủ ánh mắt như băng, trước thế công mạnh mẽ của ba người, tuyệt không chút khiếp đảm, nhanh chóng tổ chức phản kích. Trước tiên, thân ảnh hắn chia ra làm ba, hình thành nên thế tam giác, dựa lưng vào nhau.
Tiếp sau, ba bóng người đồng thời múa đao, Vạn Ma đao đen kịt mang theo lòng tức giận khôn cùng của hắn, cùng với thực lực Ma Vương kinh thế hãi tục, đồng thời chém xuống ba phía, hình thành ba cột sáng thông thiên, nghênh đón đòn hợp kích của ba người.
Thế công mạnh mẽ gặp nhau giữa không trung, đầu tiên là cột sáng màu tím của Trần Ngọc Loan giao tranh với làn đao màu đen của Ma Thiên tôn chủ, hai bên tính chất trái ngược, không ai nhường ai, khi giao tranh chính diện kịch liệt, phát nổ hủy diệt.
Kế tiếp, khí hàn băng của Bắc Phong khi gặp làn đao màu đen, nhanh chóng ngưng đọng thế tiến công của Ma Thiên tôn chủ, hai bên lâm vào thế giằng co.
Cuối cùng, làn đao màu đen của Ma Thiên tôn chủ đối đầu với một nhát chém bá đạo của Lưu Tinh, hai bên đều cương mãnh vô cùng, ngay lập tức phát sinh vụ nổ liên hoàn, hất bắn bốn người ra xa.
Nhìn mây mù vờn quanh trên đỉnh núi, Trần Ngọc Loan nhẹ giọng hỏi:
- Có phải là nơi này không?
Bắc Phong trả lời khẳng định:
- Nơi đây, tuyệt không sai.
Điềm nhiên gật đầu, Trần Ngọc Loan dặn dò:
- Tốt, nếu đã là chỗ này chúng ta cũng nên bắt đầu hành động thôi. Trước nhất, Tư Đồ Thần Phong cùng Thiên Mục Phong đối phó với quân đội Ma vực, Dương Thiên ứng phó với Ma thần Tàn Vô Nguyệt, còn ta, Bắc Phong và Lưu Tinh tiền bối đối phó Ma Vương. Mọi người có ý kiến gì không?
Mọi người im lặng, đồng ý theo sự phân phối của nàng, tiến hành hành động. Đầu tiên, Trần Ngọc Loan, Bắc Phong, Lưu Tinh ba người phân tán ra ba hướng, từ bên ngoài bao vây tiến vào. Đợi nhóm ba người tới gần ngọn núi, Tư Đồ Thần Phong, Thiên Mục Phong, Dương Thiên mới theo sau tiến vào.
Như vậy, tà ma đang ẩn nấp trong núi, phát hiện thấy hành tung đám người Trần Ngọc Loan, ào ào lao ra chặn lại, vừa lúc bị Tư Đồ Thần Phong cùng Thiên Mục Phong cản lấy, hai bên triển khai chém giết kịch liệt.
-Kẻ nào dám xông vào nơi đây?
Một tiếng gầm giận dữ vang lên, sau đó một bóng đen bay ra, chính là Ma thần Tàn Vô Nguyệt.
Dương Thiên đón lấy, lạnh lùng lên tiếng:
- Kẻ sắp chết không cần hỏi nhiều.
Nói xong hai tay múa lên, hào quang đỏ tía cuộn vòng bay ra như hai dải lụa dày, công thẳng đến Ma thần Tàn Vô Nguyệt.
Lắc mình, Ma thần Tàn Vô Nguyệt vừa né tránh, vừa lưu ý tình huống bốn phía xung quanh, phát hiện thấy Trần Ngọc Loan cùng Bắc Phong, nhất thời sắc mặt biến hẳn, giận dữ hét lên:
- Đáng ghét, thì ra là Trừ Ma liên minh.
Dương Thiên quát lạnh:
- Lũ tà ma các ngươi, vì nhân gian, hôm nay là ngày các ngươi không còn mạng.
Thân hình tăng tốc, Mộc Tiêu trên vai bắn ra, phối hợp cùng với hành động của hắn, tạo thành thế giáp công hai bên.
Ma thần Tàn Vô Nguyệt gầm lên một tiếng giận dữ, gằn giọng nói:
- Ngươi nếu muốn chết, ta sẽ thanh toàn cho ngươi.
Quanh thân ánh đen rực lên, trong mắt lấp lánh ánh ma, tuyệt học cực mạnh của Ma vực "Tâm Dục Vô Ngân" đột nhiên công ra, trong nháy mắt bao phủ phương viên mấy trăm trượng, không cho Dương Thiên bất cứ cơ hội nào để né tránh.
Ở trong phạm vi của luồng công kích tinh thần với tần suất cực cao, Dương Thiên quanh thân ánh đỏ sáng hẳn, trong lúc thi triển vòng phòng ngự, thân thể nhanh chóng biến ảo thành hàng vạn hàng nghìn bóng sáng cùng với bóng chưởng dày đặc, tạo thành một đạo lưới máu ngập trời, trùng trùng điệp điệp bao vây địch nhân.
Giữa không trung, Ma thần Tàn Vô Nguyệt rống to không dứt, thân thể bắn ra như bay, bay lượn theo quy luật nhất định không ngừng trong không gian nhỏ hẹp, cuối biến thành một tấm lưới ma màu đen, đối kháng với công kích của Dương Thiên.
Hỗn chiến kịch liệt, trong chớp mắt lan truyền khắp nơi. Ma Thiên tôn chủ đang ẩn thân trong sơn động, khi phát hiện được tình hình xung quanh, nhanh chóng phi thân ra ngoài, quan sát động tĩnh bốn phía.
Rất nhanh, hắn phát hiện ra bóng dáng Trần Ngọc Loan, miệng không ngốt rống lên giận dữ, quát to:
- Trừ Ma liên minh thật đáng chết, bổn vương sẽ không bỏ qua cho các ngươi!
Trần Ngọc Loan dừng thân cách hắn ba trượng, cười lạnh nói:
- Đáng tiếc ngươi đã chậm một bước, hiện tại chính chúng ta không thể buông tha cho ngươi.
Bắc Phong xuất hiện bên trái Ma Thiên tôn chủ, trên mặt lộ một nụ cười tà dị, khẽ cười nói:
- Lần này, ta nghĩ là ngươi sẽ không thể nào trốn tránh được.
Ma Thiên tôn chủ hai mắt híp lại, quét mắt qua Bắc Phong, ánh mắt dừng lại ở Lưu Tinh đang đứng bên phải, giọng âm trầm đáp:
- Té ra là ngươi. Không thể tưởng tượng được đây là lần đầu chúng ta gặp ở nhân gian lại có thể là như vậy.
Lưu Tinh vẻ mặt hơi quái dị, tránh né ánh mắt của hắn, nhỏ nhẹ đáp:
- Nếu như ngươi vẫn như trước kia, hôm nay ta tuyệt đối sẽ không đến nơi này. Đáng tiếc, ngươi đã không còn như xưa nữa, cho nên chúng ta cũng không còn gì để nhớ lại.
Ma Thiên tôn chủ hừ giọng nói:
- Nếu đã tới, còn cần gì phải tìm lí do nữa. Bổn vương nếu dám ở lại nhân gian, ắt sẽ không sợ bất kì kẻ nào nữa. Đến đây, bớt phí lời, hôm nay người thắng rời đi, người bại ở lại, xem ai là người có thể cười phút chót đây.
Phi thân lên không, Ma Thiên tôn chủ khí thế bộc phát, một luồng khí thế tàn nhẫn bá tuyệt thiên hạ, chớp mắt đã bao phương viên hơn mười dặm, khiến cho tà ma cao thủ sĩ khí đại tăng.
Phi thân theo sát, Trần Ngọc Loan, Bắc Phong, Lưu Tinh ba người duy trì cao độ với Ma Thiên tôn chủ, vừa chống đỡ luồng khí phách điên cuồng hoang dã, vừa tổ chức tiến công, ba người ra tay trước để chế ngự.
Chính diện, Trần Ngọc Loan biết Ma Thiên tôn chủ lợi hại, cũng không trì hoãn, vừa ra tay đã thi triển Thiên Hậu linh, mang theo một luồng hào quang chí thần chí thánh từ trên không đánh xuống, xuất hiện ngay trên đầu Ma Thiên tôn chủ.
Bên trái, Bắc Phong toàn thân ánh trắng như bạc, khí địa cực hàn băng liên tục được huy động, hình thành nên một vầng mây di động, phong bế lấy bên trái của Ma Thiên tôn chủ, nó đến nơi nào không gian bị ngưng đọng, ép buộc hắn phải đối mặt với Lưu Tinh.
Thấy vậy, Lưu Tinh ra tay vô tình, "Thiên Tà Ma Hồn đao" trong tay rung lên, một luồng đao ngâm kinh thiên động địa, mang theo một cột sáng ba màu vút lên tận trời, chớp mắt hóa thành một cột sáng ngàn trượng, theo sự khống chế của ông điên cuồng chém xuống, tựa như muốn rẻ đôi trời đất.
Công kích của ba người có uy lực riêng. Thiên Hậu linh trong tay Trần Ngọc Loan đích thị là thần khí trên thế gian, khí thần thánh của nó có tính khắc chế nhất định đối với Ma Thiên tôn chủ. Khí hàn băng của Bắc Phong lại là sức mạnh thuần khiết của tự nhiên to lớn, cho dù là thần ma quỷ quái, đều chịu ít nhiều hạn chế. Còn một đao của Lưu Tinh, hội tụ uy lực kinh trời, căn bản là không có cách né tránh.
Ma Thiên tôn chủ ánh mắt như băng, trước thế công mạnh mẽ của ba người, tuyệt không chút khiếp đảm, nhanh chóng tổ chức phản kích. Trước tiên, thân ảnh hắn chia ra làm ba, hình thành nên thế tam giác, dựa lưng vào nhau.
Tiếp sau, ba bóng người đồng thời múa đao, Vạn Ma đao đen kịt mang theo lòng tức giận khôn cùng của hắn, cùng với thực lực Ma Vương kinh thế hãi tục, đồng thời chém xuống ba phía, hình thành ba cột sáng thông thiên, nghênh đón đòn hợp kích của ba người.
Thế công mạnh mẽ gặp nhau giữa không trung, đầu tiên là cột sáng màu tím của Trần Ngọc Loan giao tranh với làn đao màu đen của Ma Thiên tôn chủ, hai bên tính chất trái ngược, không ai nhường ai, khi giao tranh chính diện kịch liệt, phát nổ hủy diệt.
Kế tiếp, khí hàn băng của Bắc Phong khi gặp làn đao màu đen, nhanh chóng ngưng đọng thế tiến công của Ma Thiên tôn chủ, hai bên lâm vào thế giằng co.
Cuối cùng, làn đao màu đen của Ma Thiên tôn chủ đối đầu với một nhát chém bá đạo của Lưu Tinh, hai bên đều cương mãnh vô cùng, ngay lập tức phát sinh vụ nổ liên hoàn, hất bắn bốn người ra xa.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook