The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
Chương 432: Đưa ra quyết định [3]

Sẵn sàng

Click-!

Một âm thanh rất nhỏ, nhưng hầu hết mọi người trong đấu trường và những người theo dõi đều có thể nghe thấy âm thanh đó.

Zack và Lorena, hai người họ đang nhìn chằm chằm vào màn hình với đôi mắt đầy kinh ngạc thì đột nhiên đứng dậy khi thấy bóng dáng của Ren biến mất khỏi bầu trời.

Cậu đã di chuyển với tốc độ thần tốc, khó ai có thể kịp theo dõi, nhưng khoảnh khắc họ nghe thấy tiếng click, bóng dáng vốn đã mờ ảo của cậu bỗng hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của họ.

Một bầu không im lặng chết chóc kéo dài cho đến khi hình bóng của Ren đột nhiên hiện ra trước mặt Kimor.

Trước khi cậu biến mất thì cậu vẫn còn cách gã khá xa. Việc cậu đột ngột xuất hiện trước mặt Kimor với tốc độ như vậy, rất ít người có thể theo dõi chuyển động của cậu.

Keng—

Rồi thanh kiếm của Ren chém vào rìu của Kimor. Một tiếng va chạm lớn vang lên khắp đầu trường. Khi mũi kiếm chạm vào lưỡi rìu của Kimor, thời gian như ngừng trôi khi mọi người dán mắt vào hai bóng người đang đứng giữa đấu trường.

BOOOOOOOM—

Không gian yên tĩnh ban đầu liền bị phá vỡ bởi một tiếng nổ khủng khiếp và nhiều xung kích bắn ra dữ dội.

Toàn bộ đấu trường bắt đầu nứt ra và những mảnh đá bắn ra khắp nơi như những viên đạn. Thật không may cho Ren và Kimor, chúng cũng đã bắn trúng họ nên ngày càng có nhiều vết thương bắt đầu xuất hiện trên cơ thể họ.

Không lâu sau, lớp áo trên của Ren bị xé toạc ra, để lộ thân hình cơ bắp chằng chịt những vết sẹo. Cảnh tượng đó liền khắc sâu vào tâm trí của tất cả những người đang theo dõi.

Chẳng mấy chốc, bụi bay mù mịt, che khuất tầm nhìn của hầu hết người xem.

Dần dần, sau khi bụi bắt đầu lắng xuống, mọi khán giả đều hướng về phía trước với trong mong mỏi.

Nhịp tim họ đập rộn ràng, và tất cả đều có chung một câu hỏi trong đầu.

‘Ai là người chiến thắng?'

"Chuyện này…"

Không lâu thì mọi người đã có câu trả lời. Zack và Lorena đồng loạt nhìn vào màn hình với vẻ ngạc nhiên tột độ. Hiển thị trên màn hình của họ là hình ảnh của cả Ren và Kimor đang nằm trên mặt đất, máu chảy lênh láng khỏi cơ thể của cả hai người.

Cả hai đều không di chuyển.

Trái tim của Zack và Lorena thắt lại khi họ nhìn thấy cảnh này. Zack nhẹ nhàng lẩm bẩm đáp lại.

"Chuyện này... Có vẻ như cả hai thí sinh đều bị hạ đo ván. Trận đấu có vẻ sắp kết thúc với tỷ số—"

Tuy nhiên, ngay khi anh nghĩ rằng trận đấu sẽ kết thúc với tỷ số hòa, mắt anh sáng lên khi nhìn cơ thể của cả Ren và Kimor co giật.

***

"Ư."

Mù mịt quá. Tôi không thể nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra sau cú đánh đó, nhưng tất cả những gì tôi có thể cảm thấy vào lúc này là một cơn đau dữ dội chạy dọc cơ thể. Định thần lại một chút, tôi cảm thấy má mình đang áp vào một vật gì đó cứng cứng.

"…À."

Mở mắt ra, tôi nhận ra mình đang nằm dưới đất với máu rỉ ra từ miệng tôi.

Từ từ ngẩng đầu lên và liếc nhìn xung quanh, tôi có thể thấy tất cả ánh mắt của khán giả đều hướng về hướng của tôi. Tôi không thể nghe thấy bất cứ điều gì. Có âm thanh tiiing liên tục trong đầu khiến tôi không thể nghe thấy bất cứ điều gì.

Trọng tài thì đang đứng cách chỗ tôi đứng không xa lắm, anh ta cẩn thận quay đầu về phía tôi và chỗ nào đó phía sau tôi.

“Khụ…”

Chống bàn tay phải của tôi xuống đất, một cơn đau như điện giật chạy khắp người tôi, khiến tôi ngã xuống đất. Chống cả hai tay xuống đất, mắt tôi liên tục co giật khi cơ thể không chịu nghe lời tôi.

Cuối cùng, bằng ý chí sắt đá, tôi đã có thể chống đỡ cơ thể mình bằng cánh tay. Tiếng ù trong tai tôi giảm đi, và tiếng ồn phát ra từ đấu trường dần trở nên rõ ràng hơn.

Tiếng ồn phát ra từ khán giả như sấm sét vang vọng khắp nơi vậy. Lớn đến nỗi nó làm tôi tưởng đang có bão hay gì vậy.

Cố át đi tiếng ồn ào từ đám đông đằng sau, tôi nắm lấy một bên eo của mình và cố gắng kìm nén bản thân để không hét lên vì đau. Mặc dù tôi không thể xác định rõ mức độ vết thương của mình, nhưng qua cách tôi di chuyển chậm chạp và thở khó khăn, dám chắc rằng tôi đã bị thương nặng.

Ngay cả khi vậy, vì trọng tài vẫn chưa công bố người chiến thắng, tôi biết rằng mình vẫn chưa chiến thắng.

Nghiến răng thật mạnh, tôi từ từ quay lại, rồi tôi thấy Kimor đang đứng đối diện với tôi.

Tình trạng hiện tại của gã cũng giống như tôi, hay đúng hơn, tình trạng gã tồi tệ hơn tôi vì cánh tay phải của gã buông thõng ra. Bên tay trái gã đang cầm chiếc rìu của gã, máu chảy xuống khắp cơ thể gã.

Với một mắt nhắm nghiền, gã trừng mắt nhìn về phía tôi và bước một bước về phía trước. Sau đó, gã chộp lấy một quả nhỏ từ bên hông quần rồi nhanh chóng cho vào miệng. Ngay lập tức, các vết thương ngoài da của gã bắt đầu lành lại.

'Chết tiệt, thằng chó này vẫn đứng được à?'

Tôi chửi rủa trong tâm trí của tôi khi tôi nhìn thấy điều này.

Nếu tôi nói tôi còn sức đánh nhau thì đó là một lời nói dối.

Hiện tại, mỗi khi tôi cố gắng cử động thì cơ thể liền đau nhức không thể kiểm soát được, tất cả các cơ quan nội tạng của tôi chắc bầm dập cả rồi.

Không chỉ vậy, mana của tôi đã hoàn toàn cạn kiệt. Tôi không còn đủ sức để sử dụng thanh kiếm của mình nữa.

Tuy nhiên, nếu có một điều mà tôi có thể làm, đó là chịu đựng cơn đau.

Tôi có thể la hét vì đau, nhưng đó chỉ là cố đánh lạc hướng bộ não của mình.

“Hừ……”

Hít một hơi thật sâu và chạm vào chiếc vòng tay của mình, tôi lấy ra một vài lọ thuốc và nhanh chóng uống hết chúng. Dần dần, một số vết thương của tôi bắt đầu lành lại.

Thật không may, tác dụng chữa trị của thuốc không phát huy tác dụng ngay lập tức và cũng vì mức độ vết thương của tôi quá lớn.

May mắn thay, vẫn đủ để cho tôi trụ được lâu thêm chút.

Bịch!

Kimor tiến thêm một bước. Ngẩng đầu lên và nắm chặt tay, tôi cũng tiến lên một bước.

Bịch! Bịch!

Chậm mà chắc, cả hai chúng tôi lại gần nhau. Rồi chúng tôi đụng mặt nhau.

Dáng người cao chót vót của gã nhìn xuống tôi, còn tôi thì nhìn thẳng vào mắt gã, không ai trong chúng tôi nhường nhau một inch.

"Khrr...khrr..."

Tôi có thể cảm thấy hơi thở của Kimor từ chỗ tôi đang đứng.

Gầm!

Đột nhiên, với một âm thanh lớn, Kimor đánh rơi chiếc rìu đang cầm trên tay.

"Huaaaarg!!!"

Gã đột nhiên hét lên. Cơ thể gã uốn về phía sau, bàn tay siết lại thành nắm đấm. Một luồng sáng xanh đậm bao phủ nắm tay của Kimor. Thấy gã chuẩn bị tấn công, tôi quyết định đối đầu trực diện với cuộc tấn công của gã.

Truyền tất cả mana vào trong cơ thể, tôi cũng cuộn tay lại thành nắm đấm. Một luồng sáng mạnh mẽ bao trùm lấy tay tôi. Tôi trừng mắt nhìn đối thủ của mình.

Sau đó, cả hai chúng tôi đều đấm vào nhau.

Bang—

Một tiếng nổ mạnh mẽ vang dội khắp đấu trường ngay khi nắm đấm của chúng tôi va vào nhau. Tiếp theo đó là một xung kịch khủng khiếp, khiến quần áo của chúng tôi bay phần phật theo nó.

"Khaaaa!!"

Chẳng mấy chốc tay chúng tôi đã đập nhau. Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ môi tôi và tôi cảm thấy tay mình như nát bấy khi đập vào nắm đấm của gã.

Kimor cũng phát ra một âm thanh tương tự khi cơ thể gã trượt lùi vài mét. Tuy nhiên, khác với tôi, bàn tay của gã vẫn còn nguyên vẹn. Mặc dù gã bị thương nhiều hơn tôi, nhưng cơ thể gã cứng cáp hơn tôi.

Phớt lờ mọi thứ, tôi siết chặt nắm tay trái của mình và tiếp tục tung một cú đấm khác. Chỉ mới một giây đã trôi qua từ cuộc tấn công trước đó.

"Huaaaa!!"

Hầu như không thể phản ứng kịp thời, Kimor liền giơ tay và chặn đòn tấn công bằng cánh tay của mình.

Bang—

Một tiếng nổ mạnh khác bắn ra và Kimor lùi lại nhiều hơn. Một tiếng hét đau đớn thoát ra từ miệng Kimor khi chân phải của gã khuỵu xuống trong giây lát.

"Nằm xuống đi, đm!"

Tôi hét lên trong thất vọng và lườm Kimor vẫn đang đứng. Tiến lên một bước, chân trái của tôi cũng khụy xuống tương tự, nhưng tôi nhanh chóng di chuyển chân phải của mình lên để ngăn mình ngã xuống.

Đặt tay trái xuống đất, tôi nhảy về phía trước bằng chân phải.

"Khhhh..."

Mặc dù thực tế là cả cơ thể tôi đều phản đối dữ dội, nhưng tôi từ chối lắng nghe cơ thể mình. Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc làm như vậy.

Tôi không thể thua. Không, tôi không muốn thua.

Đối thủ của tôi mạnh hơn tôi thì sao? Ngẩng đầu nhìn gã đang chật vật, tôi biết đây là kết quả của bao nhiêu đau đớn và khổ nhọc, bao nhiêu mồ hôi và máu của tôi bỏ ra.

Từ bỏ lúc này sẽ khiến tất cả mọi chuyện tôi đã trải qua thành công cốc hết.

Chẳng bao lâu sau tôi lại đứng trước mặt Kimor.

"Haaa...haaa..."

Rắc. Rắc. Rắc.

Tôi siết chặt nắm tay phải đã bị vỡ nát lại. Sau đó, xoay gót chân và ưỡn người về phía sau, tôi hét lên.

"Nằm xuống đi thằng chó!"

Bang—

Tung một cú đấm móc, tay tôi đấm thẳng ngay hàm dưới của Kimor. Tôi không biết mình đã gây sát thương đáng kể cho gã hay chưa, vì tôi đã hoàn toàn mất cảm giác ở cánh tay của mình và tôi ngã xuống đất.

Chân phải của tôi cuối cùng đã khuỵ xuống.

Bịch—

Khi tôi ngã xuống đất, tôi cảm thấy một cơn run nhẹ từ đối diện tôi. Ngẩng đầu lên, tôi thấy Kimor đang nằm trên mặt đất với đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm lên bầu trời.

'Vẫn đéo đủ á!!!?'

Một cơn phẫn nộ dần sục sôi trong tôi khi tôi thấy Kimor vẫn chưa ngất đi. Tôi dùng tay trái, cánh tay duy nhất có thể cử động được để kéo cơ thể mình về phía trước. Với mỗi cử động, một cơn đau chưa từng có lan khắp cơ thể tôi. Nhưng tôi vẫn tiếp tục chịu đựng.

Không lâu sau tôi đã đến chỗ Kimor và leo lên người gã.

Mắt tôi sớm chạm mắt gã. Giơ bàn tay trái lên và siết thành nắm đấm, tôi đấm xuống.

Bang—

Càng đấm, tóc tôi bung ra, vương vãi khắp mặt, nhưng tôi không quan tâm. Giơ tay trái lên lần nữa, tôi đấm ra một lần nữa.

"Bỏ cuộc đi, thằng hãm chó!"

Bang—!

"Bất con mẹ nó tỉnh đi!"

Bang—!

"Mẹ kiếp!"

Mỗi lần đấm ra, tôi lại chửi thật to cho vơi đi nỗi tức giận. Tại thời điểm này, tôi đã quên mất tất cả mọi thứ, và chỉ biết đấm và đấm và đấm và đấm.

Bang Bang-

“Bỏ cuộc đi thằng chó!”

Vút—

"Huh?"

Chỉ sau khi tôi cảm thấy một sức mạnh nhẹ nhàng bao bọc lấy tôi và nâng tôi lên không trung, tôi mới hoàn hồn. Chẳng mấy chốc, tôi ngã xuống đất.

Ngẩng đầu lên và cảm nhận được ánh mắt của mọi người có mặt, tay trái của tôi cuối cùng cũng hạ xuống.

"Người chiến thắng trong trận đấu này là Caeruleum. Anh ta sẽ vào vòng 16."

Cuối cùng trọng tài cũng tuyên bố thắng cuộc.

Khi trọng tài dứt lời, một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi kéo dài trong tích tắc, rồi sau đó rồi toàn bộ đấu trường bùng nổ tiếng hò reo.

Thành thật mà nói, tôi hầu như không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tầm nhìn của tôi khá mờ. Lý do duy nhất khiến tôi vẫn còn tỉnh táo là vì tôi không muốn bất tỉnh.

'Không phải khi mọi người đang xem.'

“Haaaaa….”

Ngẩng đầu lên, tôi nhìn lên bầu trời.

‘Vậy là đủ rồi, phải không?'

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...