The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
Chương 484: Thú vị [2]

Sẵn sàng

"Rất thú vị..."

Gấp cuốn sách xuống, hình bóng đó quay lại nhìn về phía tôi. Mắt chúng tôi gặp nhau.

Leng keng. Leng keng. Leng keng.

Tiến lên một bước, tiếng xiềng xích kêu vang khắp phòng.

Nhìn chằm chằm vào những sợi xích qua khóe mắt, tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy những sợi xích đó đập vào sàn căn phòng. Mặc dù bối rối, tôi ngừng chú ý đến chi tiết này khi đối phương nhanh chóng đến gần tôi.

Dừng lại bên cạnh giáo sư Thomas, người đó chậm rãi ngẩng đầu lên, lộ ra hai con mắt màu xanh thẳm và nở một nụ cười.

"Vậy là cậu đang nói với ta rằng ngay từ đầu cậu đã nghi ngờ rằng ta có dính líu đến tình huống này à?" Người đó hỏi với vẻ thích thú trên khuôn mặt.

"...Cũng có thể nói như vậy."

Tôi bình tĩnh gật đầu và trả lời. Liếc nhìn Thomas trong một giây ngắn ngủi, tôi quay lại nhìn Ren kia.

"Giống như tôi đã nói trước đây, kể từ thời điểm xảy ra vụ việc của cha của Aaron, tôi đã nghi ngờ rằng có chuyện gì đó đáng ngờ đang xảy ra, và khoảnh khắc tôi gặp giáo sư Thomas, tôi càng chứng minh là đúng."

Bộp. Bộp. Bộp.

Hạ tay xuống, tôi bắt đầu gõ vào tay vịn của chiếc ghế.

"Ngay lúc gã Giáo sư Thomas nhắc đến tên của tôi, 876, thì tôi đã có thể phần nào đoán được những gì cậu đang lên kế hoạch. Tất nhiên, vì có khả năng cao là cậu có thể đọc được suy nghĩ của tôi, nên tôi quyết định nghĩ ra các biện pháp đối phó."

Giơ tay lên, tôi ấn ngón tay vào thái dương trên đầu.

"Nếu cậu có thể đọc được suy nghĩ của tôi, thì cậu có thể dễ dàng biết rằng tôi chỉ đang thuận theo kế hoạch này mà thôi. Mặc dù tôi đã giấu gần hết các suy nghĩ của mình bên trong con chip, nhưng cậu lẽ ra vẫn có thể nắm được được ý định của tôi."

Tính đến khả năng Ren có thể đọc được suy nghĩ của tôi nên tôi đã quyết định nghĩ ra biện pháp phòng ngừa. Vì bất cứ khi nào tôi sử dụng con chip, suy nghĩ của tôi chỉ diễn ra trong tích tắc, nên tôi chợt nảy ra một ý nghĩ.

‘Sẽ ra sao nếu mình sử dụng con chip để che giấu suy nghĩ thực sự của mình?'

Lỡ nếu con chip đủ nhanh để che giấu suy nghĩ thực sự của tôi với tên này thì sao? ...Và đó chính xác là ý đồ của tôi. Bất cứ khi nào tôi muốn nghĩ về tên này, tôi chỉ cần kích hoạt con chip là xong.

Trong tích tắc mà tôi kích hoạt con chip, tôi sẽ nhanh chóng chiêm nghiệm mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình.

"Haaa..."

Thở dài, tôi lắc đầu.

"...Thật không may, có một lỗ hổng quá rõ ràng trong phương pháp này."

Ngẩng đầu lên, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của Ren kia.

"Khuyết điểm là mặc dù tôi có thể giấu suy nghĩ của mình, nhưng thực tế là tôi không thể che giấu hoàn toàn ý định của mình. Chỉ là không thể nào hết."

Bất kể tôi đang suy nghĩ nhanh như thế nào, nếu Ren kia thực sự có khả năng đọc được suy nghĩ của tôi, thì cậu ta đã có thể hiểu được ý đồ của tôi, bất kể chúng nhỏ thế nào.

Tuy nhiên, đây chính là điều mà tôi muốn.

Tôi muốn cậu ta có phát hiện được điều này hay không, để tôi có thể suy luận chính xác được rằng liệu cậu ta có thể đọc được suy nghĩ của tôi hay không.

Tuy nhiên, có vẻ như cậu ta không thể rồi.

Nếu cậu ta mà đọc được suy nghĩ tôi thì cậu ta đã phát hiện ra sự thật là tôi đã nghĩ ra các biện pháp đối phó với kế hoạch của cậu ta. Và do đó, điều này chỉ có nghĩa là một điều.

"Cậu không thể đọc được suy nghĩ của tôi..."

Mím môi, tôi hỏi.

"Tôi nói đúng mà, phải không?"

Tuy nói vậy, nhưng tôi cũng không chắc chắn chính xác một trăm phần trăm. Xét cho cùng, sau tất cả những gì tôi đã trải qua, khả năng tôi bị lừa không phải là không có.

"..."

Một lần nữa tôi đã gặp không có phản ứng. Mặc kệ, tôi tiếp tục.

"Dù sao đi nữa, cứ cho rằng giả thuyết của tôi là đúng, và cậu không thể đọc được suy nghĩ của tôi, vậy thì làm sao cậu luôn có thể đi trước tôi vài bước?"

Dừng lại, tôi liếc nhìn Ren kia qua khóe mắt.

"Sau khi suy nghĩ về nó rất lâu, tôi đã đi đến một kết luận."

Tôi dừng lại.

"...Cậu biết trước tương lai."

Ngay khi tôi dứt lời, nhiệt độ của căn phòng lạnh đi đáng kể. Hai mép môi tôi cong lên.

"Nghĩ thử xem, quá có lý còn gì."

Để tên này có thể lên kế hoạch với mẹ của Amanda và Angelica, đương nhiên là cậu ta không thể làm điều đó nếu không biết rằng rồi tôi sẽ đến lãnh địa của tộc Elves và cách duy nhất để hoá giải lời nguyền cho mẹ cô ấy là thông qua quả xurin mà tôi tình cờ có được.

Ngoài ra, việc cậu ta biết rất rõ về thế giới 'tiểu thuyết' này có lẽ là manh mối lớn nhất chỉ ra rằng cậu ta biết trước tương lai.

"Nếu cậu biết trước tương lai, thì tôi có cảm giác rằng, biết đâu ký ức trong đầu của tôi quả thật là do cậu tạo ra."

Tôi càng nghĩ về nó, giả thuyết này càng trở nên hợp lý.

Mặc dù những ký ức của tôi có thể là giả, nhưng việc chúng đại diện cho các sự kiện tương lai là không thể nào mà sai vào đâu được.

Vì Ren kia biết về tương lai, và luôn ở trong đầu tôi, tôi chỉ có thể nghĩ đến một điều.

Cậu ta là kẻ đã gieo vào đầu tôi những ký ức này. Hoặc ít nhất, cậu ta biết ai là kẻ chịu trách nhiệm cho việc này.

"Hừm..."

Khoanh tay lại, tôi liếm môi.

"Cậu biết đấy, tôi vẫn luôn tò mò một chuyện. Dù cậu không trả lời, tôi vẫn sẽ hỏi, nhưng..."

Bộp. Bộp. Bộp.

Tiếng ngón tay tôi gõ lên tay vịn của chiếc ghế vang vọng khắp căn phòng.

"... Everblood là con cờ của cậu, có phải không?"

Mặc dù tôi đã biết câu trả lời, nhưng tôi muốn chính tai nghe lời xác nhận từ Ren kia.

"Cậu không cần phải giả vờ, tôi—"

"Đúng vậy."

Sau đó, cắt ngang lời tôi, Ren kia lên tiếng.

"Hửm?"

Trán tôi nhướng lên ngạc nhiên. Không ngờ cậu ta lại trả lời nhanh như vậy.

"...vậy là cuối cùng cậu cũng quyết định xác nhận mọi thứ rồi nhỉ?"

Tôi ngay lập tức ngồi thẳng dậy.

Thịch—!

Nắm tóc Giáo sư Thomas, Ren kia kéo ông ra khỏi ghế và ném xác ông xuống đất. Sau đó cậu ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Lông mày tôi nhíu lại.

'Bây giờ mình mới để ý, hình như hồi nãy cậu ta cũng chạm vào cuốn sách được thì phải?'

Trước khi cậu ta nắm tóc Thomas, tôi nhận ra rằng cậu ta cũng đã có thể chạm vào cuốn sách từ giá sách. Điều này khiến tôi nhận ra một điều.

'...Cậu ta không còn là ảo ảnh nữa.'

Sao lại như vậy được?

Rồi trước khi tôi có thể mở miệng, Ren kia bắt đầu nói. Những lời tiếp theo của cậu ấy càng khiến tôi cau mày hơn.

"...Không cần phải cảnh giác với Everblood."

"Ý cậu là gì?"

Tôi rướn người hơn nữa.

"Cậu nghĩ rằng tôi không biết cái tên khốn kiếp đó đã làm cái mẹ gì ư?"

Đan hai tay vào nhau, Ren kia lắc đầu. Giọng nói trầm và lạnh lùng vang khắp phòng.

"Ta vừa nói gì?"

Mắt tôi bắt đầu nheo lại.

‘Cái tên này nói quái gì vậy?'

Nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh sâu thẳm của cậu ta, tôi hơi cúi đầu xuống.

"Có rất nhiều thứ mà cậu đã-"

Ngay khi tôi chuẩn bị nói xong, Ren kia đã nhanh chóng cắt ngang.

"Ta không phải kẻ thù của cậu."

"Hử?"

Tôi một lần nữa ngẩng đầu lên để bắt gặp ánh mắt của cậu ta.

"Cậu không phải kẻ thù của tôi?"

"Đúng vậy." Ren còn lại gật đầu.

"Khực."

Tôi ngay lập tức phì cười.

"Cậu nghĩ tôi sẽ tin lời cậu sau cả đống thứ cậu đã bày ra à? Chưa kể..."

Đưa tay ra và gõ vào đồng hồ, tôi mở ra bản tin trước đó. Một trong bản tin về danh tính của tôi bị lộ là 876.

===

[Tin nóng hổi]

Một tiết lộ cực sốc cho rằng Ren Dover, học sinh mất tích từ học viện Lock thực chất chính là 876. Vì thành tích xuất sắc tại đại hội, cậu ta đã thỏa thuận với Hiệp Hội và gài Aaron Rhinestone thành 876.

---Đọc thêm---

===

"Đây có giống như việc mà đồng minh của tôi sẽ giúp không?"

"..."

Lẳng lặng nhìn chằm chằm vào đồng hồ của tôi trong vài giây, Ren kia rời mắt khỏi nó.

"Như ta đã nói, ta không phải là kẻ thù của cậu."

Một lần nữa, cậu ta lặp lại điều tương tự. Tôi nắm chặt tay dưới gầm bàn.

"Xàm cứt."

Tôi cáu kỉnh trả lời.

"Thế sao tôi toàn thấy cậu làm điều ngược lại thôi vậy? Tất cả những gì cậu đã làm là khiến tâm trí tôi ngày càng rối bời, và..."

Lấy ra một lọ thuốc từ kho lưu trữ không gian của mình, tôi đập nó xuống bàn.

Gầm—!

"Nếu không có thứ này, có lẽ tôi lại một lần nữa rơi vào kế hoạch của cậu nữa rồi còn mẹ gì."

Lọ thuốc đó chính là lọ thuốc mà Melissa đã đưa cho tôi. Nếu không có lọ thuốc đó, rất có thể tôi đã rơi vào trò đọ não với Giáo sư Thomas.

Mọi người nói rằng kẻ thù đáng sợ nhất là những kẻ mạnh, tuy nhiên, tôi thì nói khác. Đối với tôi, kẻ thù mạnh nhất và nguy hiểm nhất là những kẻ có thể đọc được suy nghĩ của ta và biết đi đúng nước cờ.

Giống như giáo sư Thomas vậy.

Nếu không có lọ thuốc mà Melissa đưa cho tôi, và cộng với việc tôi đã ngờ ngợ rằng có chuyện gì đó đang xảy ra, thì có lẽ kết quả đã khác nhiều.

"..."

Khi đập cái lọ xuống bàn, một bầu không khí im lặng kéo dài. Bầu không khí im lặng sớm bị phá vỡ bởi Ren kia.

"...Ta nhắc lại một lần nữa. Ta không phải là kẻ thù của cậu. Dù là ta, hay Everblood đi chăng nữa. Bọn ta không phải là kẻ thù của cậu. Cậu có thể không tin vào lúc này, tuy nhiên, cậu sẽ sớm biết thôi."

Dừng lại, Ren kia bỗng đứng dậy.

Leng keng. Leng keng. Leng keng.

Một lần nữa, tiếng leng keng của những sợi xích va vào nhau vang vọng khắp căn phòng. Với hai tay đặt sau lưng, Ren kia bắt đầu đi thẳng về phía giá sách của căn phòng.

Đôi chân cậu ta nhanh chóng khựng lại. Cúi đầu xuống, cậu liếc nhìn xiềng xích trói buộc cơ thể mình.

"Ta không có nhiều thời gian, vì vậy tôi sẽ chỉ nói thêm đôi lời..."

Leng keng.

Rồi đột nhiên những sợi xích lỏng lẻo đột nhiên thẳng tắp. Phớt lờ chúng, Ren kia nhìn chằm chằm về phía cửa sổ của căn phòng. Hay nói chính xác hơn là hướng lên bầu trời.

"Sử dụng Uy Thế Hoàng Đế đi."

"Huh?"

Đầu tôi quay lại.

"Mắc cái quái gì tôi phải sử dụng-"

"Nếu cậu muốn có sức mạnh tối thượng, hãy sử dụng Uy Thế Hoàng Đế. Cho đến giờ, cậu mới chỉ sử dụng được một phần rất nhỏ sức mạnh thực của nó."

Leng keng.

Những sợi xích đột nhiên bắt đầu căng thêm. Tuy nhiên, Ren kia vẫn phớt lờ chúng.

"Nếu cậu gặp tình huống nguy hiểm đến tính mạng, hãy sử dụng nó. Ta sẽ cho cậu thấy cậu mạnh đến mức nào ..."

Leng keng. Leng keng.

Dần dần, cơ thể của Ren kia bắt đầu bị xiềng xích siết chặt.

Ngay sau đó, cả người cậu ta bị đống xích bao trùm, và ngay khi cậu ta sắp bị kéo xuống đất, cậu ta có thể thốt ra.

"Ta rất ấn tượng khi cậu đã có thể qua mặt ta một lần. Tuy nhiên, đừng nghĩ vậy là hay. Cậu vẫn chưa thoát được đâu..."

Ngay khi cậu ta dứt lời, cơ thể cậu ta biến mất và cánh cửa phòng bật mở.

Cạch—!

"Ren."

Người đầu tiên bước vào phòng là Donna. Đằng sau cô là nhiều giáo sư khác nhau.

"Ren, tôi đã cố liên lạc với—"

Bước vào phòng, bước chân của Donna đột nhiên dừng lại.

Khi bước vào phòng, đôi mắt cô ấy dán chặt vào tôi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi quay sang cơ thể vô hồn của Giáo sư Thomas đang ở gần tôi. Phải mất một chút thời gian để cô ấy xử lý tình huống, và khi cô ấy làm vậy, cô ấy nhìn tôi và hỏi.

"Chuyện gì đã xảy ra vậy?"

***

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...