The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
-
Chương 558: Lỗi [2]
"Hai đứa..."
Cảm thấy Edward đang nhìn chằm chằm vào tôi và cả Amanda, người đang ở gần tôi, tôi chỉ biết im lặng nhìn chằm chằm về phía Amanda.
'Làm gì đó đi chứ.'
Tôi ra hiệu bằng mắt. Quay lại, Amanda nhìn cha cô.
"Sao?"
"Ơ thì..."
Đảo mắt giữa Amanda và tôi, Edward cũng không nói nên lời. Cuối cùng ông cũng thốt lên được.
"C..con đang muốn trả thù chuyện lúc nãy hả?"
Edward lại nói về một điều hoàn toàn khác, khiến tôi lú toàn tập. Tôi nhìn chằm chằm vào Amanda, người đang nhìn tôi từ khoé mắt và vén tóc ra sau tai.
"Giờ mới hiểu hả?"
"Ư."
Edward nhăn nhó. Chẳng mấy chốc, vai ông trùng xuống.
"Được rồi, ta xin lỗi."
Sau đó, ông đi bộ về phía thang máy. Sự việc đột ngột này càng làm tôi lú thêm.
"Có chuyện gì với ông ấy vậy?"
"...Không có gì đâu."
Amanda nhìn chằm chằm vào lưng cha cô.
" Mh ~"
Duỗi người một chút, cô ngân nga trong.
"Cứ hiểu là em trả thù ông ấy vì chuyện ban nãy í mà."
"Và em thí anh à?"
Không trả lời, Amanda chỉ cười nhẹ. Bước một bước nhỏ về phía trước, cô đi theo cha mình về phía thang máy.
"Gặp anh sau nhé."
Cô thì thầm và bước vào thang máy. Cửa thang máy nhanh chóng đóng lại, và điều cuối cùng tôi nghe thấy là giọng nói thì thầm của Edward.
"Này, Amanda, hai đứa chỉ đùa thôi mà phải không? Thực sự không có chuyện gì xảy ra giữa hai đứa mà, phải không?"
"Ai biết đâu?"
"Nè, Amanda. Đấy không phải là—"
Cạch—!
***
"Xong rồi đấy.”
Với nụ cười hài lòng trên khuôn mặt, Kevin đan tay vào nhau. Trước mặt cậu là hai chiếc túi lớn chất đầy hàng hóa.
Với một cái hài tay, hai chiếc túi biến mất một cách kỳ diệu.
Sau đó, Kevin gõ tay vào không khí. Một màn hình trong Mờ màu xanh hình thành trước mặt anh.
[Nhiệm vụ.]
Thông tin: Ngăn chặn Quỷ vương hấp thụ hành tinh này.
Vị trí: Cassaria.
Mục tiêu: Ngăn chặn quá trình hắc hoá hành tinh của lũ quỷ.
Xếp hạng: <A+>
Yêu cầu để thiết lập cổng: lõi hạng <A>.
Tổng số người: Ba.
Phần thưởng : [Quỷ vương thăng thiên + 1 năm] [Tăng một hạng phụ.] [Đồng bộ hóa + 15%]
Hình phạt: [Quỷ vương thăng thiên - 1 năm.]
===
"...Hy vọng mình không đến quá trễ."
Cậu đã trì hoãn nhiệm vụ này khá lâu rồi, và cuối cùng cậu cũng sẽ thực hiện nhiệm vụ này.
"Phù." Cậu thở phào nhẹ nhõm. "May là chút chậm trễ cũng không làm nhiệm vụ khó hơn."
Kevin lo rằng cậu càng trì hoãn nhiệm vụ thì sẽ làm tăng độ khó của nó. May mắn thay, cậu lo cũng bằng thừa vì hệ thống vẫn giữ nguyên.
"Tốt hơn là mình nên đi thôi."
Xoay cổ tay để nhìn đồng hồ, Kevin đi ra khỏi cửa.
"À, phải rồi."
Trước khi đi, cậu khựng lại. Quay lại, cậu nhìn sang khung ảnh đang đặt trên chiếc bàn của mình. Có hai người trong bức ảnh và cả hai đều có nét mặt khá giống Kevin.
Đi đến khung ảnh đó, cậu chậm rãi vuốt ve nó và khuôn mặt cậu dịu đi một chút.
“Mẹ, cha, con đi nhé…”
Giọng nói nhẹ nhàng của cậu vang khắp phòng.
"...Đây sẽ là một nhiệm vụ khá nguy hiểm, có thể buộc con phải đi khá lâu, nhưng kỳ lạ thay, con lại không nghĩ sẽ có nhiều rắc rối cho lắm. Con có hai người bạn rất đáng tin cậy sẽ đi cùng với con..."
Một nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt anh khi anh phụng sự một bên mũi.
"Cả hai bọn họ đều khá kỳ lạ, nhưng con rất tin tưởng bọn họ, nên là... con sẽ quay lại sớm thôi."
Chạm vào khung ảnh, Kevin từ nhắm mắt lại.
"Con hy vọng mọi người không quá nhớ con nhiều nhen."
***
"Haa. . ."
Sau khi đỗ xe và ra ngoài, tôi nhìn chằm chằm vào nhà kho phía xa. Đóng cửa xe và đi về phía đó, tôi thở dài.
'Thật là đau đầu quá đi.'
Chỉ nghĩ lại chuyện vừa xảy ra lúc nãy. thôi đã bắt đầu khiến tôi đau như búa bổ. Nhớ lại những lời cuối cùng của Edward, tôi bất giác thở dài.
"Ông ấy chắc chắn đánh hơi ra rồi..."
Rắc rối rồi đây
Beep-!
Ấn tay tôi vào tường, cánh cửa kim loại dẫn vào nhà kho tự động mở ra.
"Mà mấy người là ai ấy nhỉ?"
Tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ xa khi tôi bước vào nhà kho. Ngay sau đó là nhiều giọng nói khác.
"Ôi lạy chúa luôn."
"Trí nhớ quái gì tệ đến mức ông thậm chí không thể nhớ người ta nói gì với ông mười phút trước thế?"
"Hein, làm gì đó đi chứ."
"Tôi á? Tôi phải làm gì bây giờ?"
"Ai biết, thử đập vào đầu gã coi. Biết đâu làm vậy thì gã này bình thường lại thì sao?"
"…Nhưng nó sẽ bị bẩn mất."
Vì ở xa, tôi không thể hiểu họ đang tranh luận về chuyện gì. Nhưng chắc chắn là một vấn đề gì đó khá căng thì phải. Đi về phía vách chính và mở cửa, tôi lên tiếng.
"Có chuyện gì vậy?"
Lời nói của tôi đã ngay lập tức kết thúc cuộc tranh luận, và mọi người đều quay sang tôi.
"Ren!"
"Cậu đây rồi!"
"Cuối cùng cậu cũng đến rồi!"
Trước sự bất ngờ của tôi, ngay khi tôi đến, mọi người lao về phía tôi với vẻ mặt rạng rỡ. Hệt như những đứa trẻ vừa thấy cha mẹ của mình đi làm xa trở về.
'Có chuyện gì vậy?'
Phản ứng của họ ngay lập tức khiến tôi cảnh giác. Có bao giờ họ thấy tôi mà mừng rỡ như thế này bao giờ đâu nhỉ?
Tình hình chắc chắn có gì đó không ổn rồi.
"Ren, tôi đã cố gắng liên lạc với cậu từ tối qua đấy. Tại sao cậu không trả lời cuộc gọi của tôi vậy?"
Smallsnake lên tiếng, trông cậu ta khá phờ phạc. Nhìn cậu ta chằm chằm, mắt tôi ánh lên chút thương hại.
‘Tội nghiệp, dạo này chắc làm việc nhiều quá nó thế.'
"Cậu vừa thương hại tôi đấy à?"
"Có đâu ba.”
Lấy điện thoại ra và kiểm tra nó, lông mày của tôi nhướng lên. Có tận 20 cuộc gọi nhỡ.
"À, ừ. Đúng là cậu đã gọi cho tôi nhiều lần nhỉ?”
"Chứ đếu gì nữa?"
Smallsnake xoa đầu bóp trán.
"Tôi biết rằng cậu đang bận rộn với rất nhiều thứ, nhưng lỡ gặp trường hợp khẩn cấp nào đó rồi sao?"
Gã một bên đầu, tôi xin lỗi.
"…Cậu nói đúng."
Thành thật mà nói, trước đây tôi rất thường kiểm tra điện thoại của mình ấy chứ. Còn bây giờ thì khác, có quá nhiều chuyện xảy ra vào đúng ngày mà tôi không kiểm tra điện thoại, mà đen thôi, đỏ quên đi.
"Tôi sẽ để ý kỹ hơn vào lần tới."
Cất điện thoại đi, tôi nhìn quanh phòng. Tôi muốn biết chính xác thì điều gì đã khiến Smallsnake khổ sở dữ vậy.
Tôi chỉ càng thêm bối rối vì chẳng thấy gì cả
"Mhh, mà có trường hợp khẩn cấp gì vậy? Mọi thứ trông vẫn ổn mà—"
Mắt tôi nhìn chằm chằm vào một hướng xác định, rồi tôi khựng lại.
"Lightning Dragon?”
Rồi tôi thấy một khuôn mặt quen thuộc. Với mái tóc dài xõa xuống vai và đôi mắt màu vàng ròng đặc trưng, Lightning Dragon dựa vào một trong những chiếc bàn.
Ngay khi phát hiện ra tôi, anh ta liền lên tiếng.
"Yo."
"…À à, tôi vừa tới—"
"Khoan khoan."
Smallsnake cắt lời, đảo mắt giữa tôi và Lightning Dragon. Rồi cậu ta nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Cái gã này thực sự nhớ ra cậu á?"
"Hửm? Ừ."
Hỏi gì kỳ thế?
Tất nhiên là anh ta nhớ tôi rồi. Không nhớ mới lạ chứ?
"Ah!"
Nhưng chính lúc đó, tôi chợt nhớ ra một chuyện. Đưa tay lên trán, tôi nhìn những người khác và cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Với một nụ cười gượng, tôi quay sang nhìn Smallsnake.
"Anh ta có vấn đề về trí nhớ."
"Chứ đếu gì."
Smallsnake trả lời và trừng mắt nhìn tôi. Nghiêng đầu một chút, tôi lẩm bẩm.
"... gì thô lỗ thế."
"Làm như cậu hiền từ nhân đạo lắm không bằng..."
Smallsnake càu nhàu và khoanh tay lại.
"Cậu không biết cái gã này gây bao nhiêu rắc rối khi vừa xuất hiện đâu."
"...Ờ thì…."
Tôi không ở đây nên tôi không rõ. Tuy nhiên, nghe Smallsnake nói có vẻ như căng dữ lắm. Nhìn xa về phía Lightning Dragon, Smallsnake cao giọng.
"Điều đầu tiên gã ta làm ngay khi bước vào nhà kho là tấn công bọn tôi đấy!"
"Tấn công cả bọn á?"
Tôi chết lặng nhìn chằm chằm Lightning Dragon.
'Thiệt luôn hả ba?'
"Đương nhiên!"
'Ôi lạy chúa.’
Nhìn chằm chằm vào Lightning Dragon, tôi bất chợt cảm thấy đau mình đau dữ dội. Hít một hơi thật sâu, tôi nhìn Smallsnake.
"Mọi người đều ổn cả mà. Chỉ đánh một chút thôi mà hả?"
"Thế cậu có thấy Leopold và Angelica ở đâu không?"
Smallsnake hỏi lại. Nhìn xung quanh phòng, tôi lên tiếng.
"Ừ nhỉ, sao tôi không thấy cả hai người họ đâu thế."
"Đương nhiên là không thấy rồi! Hai bọn họ ở trên lầu dưỡng thương chứ quái đâu? Cái tên quái vật mà cậu mang đến bị quái gì thế?"
Smallsnake nhìn chằm chằm vào Lightning Dragon với chút sợ hãi. Những người khác cũng y chang.
"Hửm? Han Yufei thì sao?"
Sau đó, tôi nhận thấy có một người không có mặt ở đây. Đó là Han Yufei.
"Cậu ta á?"
Là người giữ trẻ của nhóm, Smallsnake đã nhanh chóng trả lời.
"Cậu ta đã đi đến nơi mà cậu nói với cậu ta. Cậu ta sẽ quay lại vào buổi trưa."
"À tôi hiểu rồi."
'Cậu ta nhanh hơn mình tưởng.'
Sau khi tôi đưa cho cậu ấy vị trí của Kiếm Kỹ Gravar, cậu đã lập tức đi tới đó mà không lãng phí thêm một giây phút nào.
Gãi đầu, tôi dần trở nên nghiêm túc hơn.
"Angelica và Leopold bị thương nặng không?"
"May mắn là không nặng lắm."
Smallsnake thở phào nhẹ nhõm.
"Hên là một trong số chúng tôi đã hét lên tên của cậu nên gã mới chịu bình tĩnh lại. Rồi chúng tôi mới phát hiện ra một điều."
"Ồ? Cậu phát hiện ra chuyện gì?"
"...Tất cả là lỗi của cậu."
"Hử."
"Không cần thiết phải chối nữa."
Sau khi nhìn chằm chằm vào Smallsnake trong vài giây, tôi sẽ bắt đầu.
"...Được rồi, được rồi."
Đúng thực sự là lỗi của tôi. Khi tôi bảo anh ta đến gặp tôi, có lẽ tôi phải nên suy nghĩ kỹ hơn.
'Đáng ra mình phải nên viết thêm 'Đừng đánh người khác' vào trong tờ giấy đó...'
"Giờ để tôi giải quyết cho."
Dù gì thì tôi mừng là tình hình không còn căng thẳng nữa. Với sức mạnh của Lightning Dragon, rất có thể anh ta có thể đánh bại tất cả những người này ngoài Angelica, không hiểu sao cô ấy lại có thể thua được nhỉ.
‘Mình sẽ phải kiểm tra sau vậy.'
Sau khi vỗ vai Smallsnake, tôi đi về phía Lightning Dragon.
"Lightning Drago—."
"Là Liam."
Lightning Dragon đột nhiên ngắt lời tôi. Tôi đứng hình mất năm giây.
"Hả?"
"Là Liam, không phải Lightning Dragon."
"À, phải rồi."
Đúng rồi, Lightning Dragon chỉ là biệt danh trong đấu trường của lũ quỷ thôi. Bây giờ anh không còn ở đó nữa, tôi không cần phải gọi anh ta bằng biệt danh nữa.
Dừng lại trước mặt cậu ta, tôi chỉ về phía mình.
"Anh còn nhớ tôi là ai mà, phải không?"
"Ừ."
Liam trả lời nhanh chóng, làm tôi và những người khác trong phòng bất ngờ.
"Tuyệt."
Tôi gật đầu hài lòng. Mừng là anh ta đã nhớ ra tôi. Bây giờ thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn rồi.
Thật không may, tôi vui quá sớm rồi.
"Tôi nhớ cậu là ai, nhưng tôi không biết tại sao tôi lại ở đây."
"...Thật luôn?"
"Ừ."
Môi tôi mím lại. Tôi đã không biết mình đã úp tay lên mặt bao nhiều lần rồi. Quay người lại, tôi ra hiệu cho Liam đi theo.
"Bây giờ thì đi theo tôi. Tôi sẽ sớm nói cho anh biết chi tiết sau. Tôi nghĩ tôi biết cách để giải quyết vấn đề trí nhớ của anh rồi."
"...Ờ, được rồi."
Liam đi theo tôi vào văn phòng. Ngay khi chuẩn bị rời khỏi đó, tôi quay lại nhìn Smallsnake.
"À đúng rồi, tý nữa sẽ có một vài người đến đây đấy. Thông báo cho tôi ngay khi họ đến nhé."
"Ai—"
Tôi đi trước khi Smallsnake kịp nói hết lời.
Tôi đang hơi việc. Việc giải quyết trí nhớ của Liam là ưu tiên cao nhất lúc này.
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook