Sẵn sàng

"Thư giãn tâm trí một chút đi."

Tôi ấn tay vào đầu Liam và vận mana bên trong cơ thể mình.

"Nhất định phải thư giãn tâm trí nha, nếu không thì sẽ rất đau đấy, đừng bảo tôi không cảnh báo trước."

"Được rồi, nhưng mà..."

Liam bối rối nói và từ từ mở mắt. Nhìn thẳng vào mắt tôi, lông mày anh nhíu lại.

"...Chính xác thì chúng ta đang làm gì vậy?"

'Đệt, chưa gì anh ta quên nữa rồi.'

Tôi mỉm cười trong khi âm thầm nguyền rủa trong lòng.

"Cứ làm như tôi nói đi, và cứ tin tôi."

"...Oka—Huak!"

Đôi mắt của Liam đột nhiên mở to vì sốc khi mana bên trong cơ thể tôi chảy ra và kích hoạt kỹ năng.

"Xin lỗi, nhưng sẽ hơi đau một xíu đấy."

Tôi kích hoạt kỹ năng ngay khi tôi đang nói.

Dù tôi có giải thích kiểu gì thì anh ta cũng sẽ sớm quên sạch cả thôi. Cứ vậy suốt thì sẽ cực kỳ phiền phức.

"Argh!"

Giọng nói đau đớn của Liam vang vọng khi một màu trắng lan ra từ cơ thể tôi rồi nhanh chóng bao phủ mọi thứ xung quanh tôi.

"Thư giãn tâm trí xíu đi."

Tôi nghiến răng nói.

"Nếu anh không thư giãn tâm trí thì sẽ càng đau hơn đấy, và tôi sẽ rất khó để giúp anh hơn!"

Dù đau, nhưng Liam đã nghe thấy những lời của tôi nên anh đã ngưng chống trả và khi khuôn mặt anh ta thư giãn hơn. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy điều này.

'Tạ ơn chúa.'

Nếu anh ta mà không bình tĩnh lại thì mệt lắm à.

"Hựu. . ."

‘Giải quyết nhanh thôi.'

Tôi nhắm mắt lại và tập trung. Ngay lập tức, hàng nghìn hàng nghìn hình ảnh và ký ức xuất hiện. Tất cả chúng đều nằm rải rác. Số lượng quá nhiều đến nỗi não tôi gần như bốc cháy ngay tại chỗ. Rất may, tôi đã có con chip để giúp tôi.

Khi nó hoạt động hết công suất trong đầu tôi, tôi đã có thể sắp xếp tất cả ký ức đó lại, giảm bớt nhiều gánh nặng cho não tôi. Trong thời gian đó, tôi dần nhận ra những ký ức đó bỗng vỡ ra sau vài giây.

‘Đây chính là lý mà anh ta mất trí nhớ ư?'

Khoảnh khắc tôi nhìn thấy hiện tượng kỳ lạ này, tôi liền nhận ra tại sao trí nhớ của Liam lại kém đến vậy. Tôi không chắc chính xác đó là gì, nhưng có thứ gì đó trong đầu Liam cứ phá hủy ký ức của anh ta liên tục.

‘Để xem mình có làm gì được không.'

Vận một phần tư mana ra khỏi cơ thể mình, cơ thể tôi toả ra một luồng ánh sáng trắng rực rỡ hơn.

Rồi ký ức của Liam ngừng vỡ ra. Tôi mỉm cười hài lòng khi thấy vậy. Nhưng chưa hết. Nhìn qua những mảnh ký ức và tìm những mảnh ghép tương ứng, tôi từ từ ghép chúng lại với nhau và hợp nhất chúng lại.

‘Có tác dụng rồi!'

Sau khi quan sát thêm vài giây, tôi nhận thấy rằng hai phần tôi ghép lại không còn bị vỡ ra nữa. Mắt tôi sáng lên khi nhìn thấy điều này.

Phương pháp của tôi đã có hiệu quả rồi. Giờ thì đã có cách để tôi sửa chữa ký ức của Liam.

Nốc một lọ hồi phục mana, màu sắc xung quanh tay tôi càng sáng hơn.

'Được rồi, tiếp tục thôi.'

"Hãy nhắm mắt lại và làm trống rỗng đầu óc đi."

Lặp đi lặp lại quá trình này, thời gian dần trôi qua. Trước khi tôi nhận ra thì đã ba mươi phút trôi qua, và mồ hôi của tôi nhỏ giọt tạo thành một vũng dưới sàn.

"Haaa..Haaa.."

Tiếng thở nặng nề của tôi vang khắp phòng khi tôi cố gắng tập trung lại.

‘Nhiều kinh thật.'

Tôi lắc đầu trong khi lông mày nhíu chặt lại.

Mặc dù thực tế là tôi đã được con chip trong đầu giúp đỡ, nhưng có quá nhiều ký ức và mana của tôi đã gần như cạn kiệt.

'Có vẻ như mình đã đánh giá quá thấp mức độ nghiêm trọng của vấn đề này rồi...'

Ngoài lượng mana khổng lồ để hoàn thành nhiệm vụ tưởng chừng như đơn giản này, có quá nhiều ký ức vụn vỡ để sắp xếp lại. Nếu không có con chip trong đầu tôi, tôi đã bỏ cuộc từ lâu rồi.

"Mệt quá."

Tôi ngã ra đất và bỏ tay ra khỏi đầu Liam.

"Haa..Haa..."

Trong khi tôi đang thở hồng hộc trên mặt đất, Liam từ từ mở mắt ra và chớp vài lần. Anh ta có chút ngạc nhiên và lướt nhìn căn phòng.

Tôi cẩn thận ngẩng đầu lên và nhìn chằm chằm về phía anh ta.

"Anh cảm thấy thế nào?"

"...Tốt hơn rồi."

Liam vừa đáp vừa chớp mắt. Xoa bóp trán, tôi quyết định thử xem.

"Hai chúng ta lại ở đây để làm gì?"

"Để khắc phục vấn đề về trí nhớ của tôi?"

“Anh có nhớ mình đã làm gì trước khi đến đây không?”

"Đánh người của cậu."

Miệng tôi giật giật trước câu trả lời đó. Tuy nhiên, tôi vẫn hài lòng với những gì mình nghe được và từ từ ngồi thẳng dậy.

"Có vẻ như trí nhớ của anh đã tốt hơn một chút rồi đó."

"...Có vẻ là vậy."

Liam lặng lẽ lầm bầm. Phản ứng của anh khiến tôi có chút ngạc nhiên.

"Sao vậy? Có chuyện gì sao?"

"Không."

Liam lắc đầu và lông mày anh nhíu lại.

"Chỉ là tôi chỉ có thể nhớ một ít ký ức thôi, chứ không phải tất cả."

"À."

Đứng dậy gãi gãi đầu, tôi trấn an anh ta.

"Về chuyện đó, tôi chỉ có thể khôi phục một phần ký ức thôi. Sẽ mất nhiều thời gian hơn để khôi phục toàn bộ ký ức của anh."

‘Dễ vậy được thì mừng...'

Tôi nghi rằng tôi khó có thể sửa chữa toàn bộ trí nhớ của anh, vì anh ta có một lượng ký ức khổng lồ. Không chỉ vậy, nguồn gốc của vấn đề vẫn chưa được giải quyết. Anh ta vẫn sẽ quên mọi thứ sẽ xảy đến với anh trong tương lai.

Đó không phải là thứ mà tôi có thể sửa chữa.

Tất cả những gì tôi đã làm là khiến ghép lại các ký ức trong quá khứ thôi.

'Vấn đề rất có thể là do thứ kỹ năng mà anh ta dùng...'

"Mà nếu được thì tôi có thể hỏi anh đang tập luyện bộ kỹ năng gì không?"

"...Ờm."

Liam nhìn tôi và gãi một bên mặt.

"Thành thật mà nói, tôi cũng không nhớ."

"Biết ngay."

Tôi vẫy tay khi lấy một chiếc khăn tắm để lau mồ hôi tích tụ trên người. Nắm chặt chiếc áo sơ mi ướt sũng của mình, tôi bước ra khỏi phòng. Bây giờ việc điều trị đã kết thúc, giờ tôi cần nghỉ ngơi một chút.

Tôi đã quá kiệt sức.

Cạch—!

Khi mở cửa, một bóng dáng quen thuộc đang ngồi trên một trong những chiếc ghế sofa trong phòng. Với một cái nhìn tò mò trên khuôn mặt, cậu dường như đang nhìn xung quanh nơi này.

"Kevin."

Tôi chào cậu ta. Ngay sau khi tôi gọi tên cậu ta, đầu cậu ta quay về phía tôi.

"Ren."

Lặng nhìn tôi một lúc, cậu sửng sốt hỏi.

"Có chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy?"

"Đừng lo."

Tôi ngồi xuống một trong những chiếc ghế sofa và thở dài. Vòng tay trên ghế sô pha, tôi duỗi người ra một chút.

"Cho tôi nghỉ ngơi một chút. Ít nhất là cho đến khi vị khách cuối cùng của chúng ta đến."

"Khách nào?"

"Cậu sẽ sớm biết thôi."

***

Tại gia tộc Han.

Nhiều nhân vật sừng sỏ ngồi trên những chiếc ghế gỗ được chạm khắc tinh xảo bên cạnh một đại sảnh. Một bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm sảnh của gia tộc lâu đời này.

Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía giữa căn phòng, nơi có một bóng người đang đứng. Mái tóc đen bóng mượt của cậu được búi gọn sau đầu theo kiểu pomade, với tấm lưng thẳng và khoác trên người một trang phục truyền thống của Trung Quốc.

Đó chính là Han Yufei.

"Con đã tìm thấy chưa?"

Một giọng nói trầm ấm vang vọng khắp căn phòng, đó là từ người ngồi ở đầu phòng.

Han Gaye. Cha của Han Yufei, và cũng là người đứng đầu của gia tộc Han hiện tại.

Ngẩng đầu lên để bắt gặp ánh nhìn của cha mình, Han Yufei gật đầu đầy tự hào và đưa cả hai tay về phía trước, để lộ ra một cuốn sách màu nâu cũ kỹ và sờn rách.

"Đúng như cậu ta đã hứa. Đây quả thực sự là kiếm thuật năm sao, Kiếm Kỹ Gravar."

Trong căn phòng im lặng đến nghẹt thở, không ai lên tiếng cả, thậm chí có thể nghe thấy tiếng há hốc của các trưởng lão. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cuốn sách trên tay của Han Yufei.

'Quả nhiên là kiếm thuật năm sao.'

Han Yufei nghĩ và quét mắt khắp phòng.

Một kiếm thuật năm sao quá chi là hấp dẫn. Tất cả những trưởng lão trong phòng hầu như khó có thể kiềm chế bản thân lao vào cậu ta và chộp lấy nó.

Han Yufei vẫn nhìn chằm chằm vào cha mình, không hề di chuyển.

Cậu đang chờ đợi quyết định tiếp theo của cha mình. Và cậu không phải đợi lâu, cha cậu đã sớm mở miệng và ra lệnh.

"Hãy tập luyện nó cho thật tốt vào đấy."

"Hử?"

"Ah!?"

"Cái gì?!"

Những lời tiếp theo của ông khiến mọi người cảm thấy khá sốc. Ngay sau khi mọi người xử lý xong lời nói của ông, tất cả họ đều đứng dậy khỏi chỗ ngồi để phản đối.

"Im lặng hết!"

Nhưng trước khi họ có thể làm gì đó, giọng nói của Han Gaye vang vọng khắp phòng.

Một áp lực khủng khiếp bùng lên từ cơ thể ông khi ông quét mắt khắp phòng. Ánh mắt dữ tợn của ông khiến tất cả những trưởng lão không dám suy nghĩ thêm gì nữa, và họ nhanh chóng cúi đầu xuống trong xấu hổ.

Mất một lúc để những trưởng lão bình tĩnh lại, rồi Han Gaye nhìn chằm chằm vào hướng của Han Yufei.

"Vì con là người đã tìm ra kiếm thuật, con sẽ là người đầu tiên tập luyện nó. Nhân danh ta, Han Gaye, ta tuyên bố không được phép có bất kỳ ai được lấy đi kiếm thuật của con cho đến khi con hoàn toàn thành thạo nó. Ngay cả ta cũng vậy."

Đứng dậy khỏi chỗ ngồi, áo choàng của Han Gaye rơi xuống đất. Đảo mắt phía những trưởng lão trong phòng, ông tiếp tục.

"Hãy nhớ rõ điều này. Ưu tiên hàng đầu của chúng ta là tương lai của gia tộc chúng ta, và Han Yufei là người duy nhất trong tộc của chúng ta là phù hợp để tập luyện nó. Các ông đều đã quá già cả rồi."

Những lời nói của Han Gaye vang vọng một lần nữa, các trưởng lão dần tỏ ra cay đắng và gật đầu. Để ý đến phản ứng của họ, Han Yufei thở phào nhẹ nhõm.

‘May là mình đã nói chuyện với cha về điều này.'

Sau khi nhìn thoáng qua về Kiếm Kỹ Gravar, Han Yufei biết được rằng chỉ những người dưới 25 tuổi mới có thể học được kiếm thuật này. Nếu lớn tuổi hơn thế thì chỉ có tử vong mà thôi. Hơn nữa, thậm chí có đạt độ tuổi thích hợp thì vẫn có tỷ lệ tử vong cao.

Nói một cách đơn giản, thứ kiếm thuật này quá nguy hiểm để chia sẻ với các thành viên khác trong gia tộc, và hầu hết những người trong phòng đều hiểu điều này vì Kiếm Kỹ Gravar khá nổi tiếng.

Nhưng kể cả vậy thì họ vẫn có chút miễn cưỡng.

Sau khi thảo luận một chút, Han Yufei và cha của cậu ấy quyết định để cậu ấy luyện tập nó xong rồi để người khác có nó.

Mặc dù cha của cậu không thực sự thích ý tưởng để con trai mình mạo hiểm tính mạng để luyện kiếm thuật này, nhưng Han Yufei rất kiên quyết và vì vậy ông ấy không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý.

Rốt cuộc, số phận của cả gia tộc đang đè nặng lên vai Han Yufei.

Họ sẽ gặp rắc rối to nếu cậu ta không thể thành thạo được nó.

"Có ai phản đối gì không?"

Trong khi giọng nói của cha cậu vang vọng khắp phòng, Han Yufei tập trung nhìn vào cuốn sách và nghiến răng trong âm thầm.

‘Mình phải thành thạo nó bằng mọi giá ...'

Vì số phận của cả gia tộc cậu, hiện đang bị đe dọa bởi các gia tộc khác, và vì chính bản thân cậu ta.

Cậu phải làm được.

***

Đứng trước một nhà kho lớn, một chiếc sedan màu đen dừng lại. Khi chiếc xe dừng lại trước bãi đậu xe của nhà kho, cửa xe từ từ nâng lên, để lộ ra một bóng dáng quen thuộc.

"Cậu muốn tôi đến đón cậu khi nào, thưa thiếu gia?"

"Anh cứ đợi ở đây đi. Tôi không nghĩ là sẽ lâu đâu."

Jin bước ra khỏi xe và đặt tay lên mui xe. Lông mày cậu nhíu lại khi nhìn về phía nhà kho phía xa.

‘Trông cũ kỹ và tồi tệ thế.'

Dành một chút thời gian để quan sát nhà kho ở đằng xa, Jin cảm thấy có chút bối rối. Lấy điện thoại ra và kiểm tra lại vị trí, cậu càng thêm bối rối khi nhận ra rằng mình đã đến đúng nơi.

'Đây thực sự là trụ sở chính của cậu ta à?'

Thật không thể tin được. Với một người giàu có như Ren mà lại chọn nơi như thế này làm trụ sở...

Cậu ta rẻ bèo đến thế à?

"Sao cũng được."

Cất điện thoại đi, cậu dùng tay gõ lên xe và đi thẳng đến tòa nhà.

"Có thể bên trong sẽ ổn hơn bên ngoài."

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...