The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
-
Chương 636: Thay đổi trọng tâm [1]
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Tất cả chuyện này là do câu lên kế hoạch hết đúng không!?"
Một giọng nói oai hùng và giận dữ vang vọng trong mọi ngóc ngách của lâu đài.
"Đợt tấn công của lũ quỷ nằm hết trong kế hoạch của cậu rồi đúng không?"
Tôi đối mặt với Silug, người đang trừng mắt nhìn về phía tôi. Không ai trong chúng tôi nhượng bộ nhau. Đã hai ngày kể từ khi tôi rời khỏi chiến trường, và đến thời điểm này, phần lớn lũ quỷ ở đó đã bị tiêu diệt.
Cho đến khi Silug trở lại, mọi thứ vẫn diễn ra suôn sẻ...
Tất nhiên, đó là cho đến khi ông trở lại.
Khi ông ấy quay lại, mọi thứ chìm trong hỗn loạn, và ông ngay lập tức bắt đầu chửi bới tôi. Giọng nói của ông lớn đến nỗi các khu vực xung quanh rung chuyển.
"Cậu tưởng ta ngu hả?! Cậu cho rằng ta không biết gì hết sao? !"
Ông hét lên một lần nữa, cả xung quanh rung chuyển bởi âm lượng lớn từ giọng nói của ông. Ông ấy chỏ vào ngực tôi, đẩy cơ thể tôi ra sau một chút.
"Ta biết rằng cậu đã mang lũ quỷ đến chỗ chúng ta ... và cậu đã cố tình không can thiệp cho đến khi cả đống người của ta phải bỏ mạng. Cậu cố tình để họ chết vì mục tiêu chết tiệt nào đó của cậu!"
Silug tiếp tục hét lên trong giận dữ. Tôi nhìn những người ở cùng phòng với tôi một lúc rồi hướng sự chú ý sang Silug. Lông mày tôi nhíu lại.
"Bình tĩnh coi."
Tôi nói với giọng nhẹ nhàng. Đủ nhỏ để chỉ hai chúng tôi có thể nghe thấy.
"Nếu ông cứ hét to như vậy, tất cả mọi người sẽ nghe thấy ông đấy ."
"Mắc gì ta phải quan tâm?! Làm sao ta có thể bình tĩnh được khi có quá nhiều người của ta đã phải chết hả?!"
Giọng của Silug càng cao lên khi nghe thấy những lời của tôi.
Tôi nhíu mày khi nhận thấy điều này. Tôi liếc nhìn cái bụng lộ ra ngoài của ông và đưa ra quyết định.
Bang!
Tôi tung một cú đấm vào bụng Silug bằng tất cả sức lực của mình. Cơ thể ông đột nhiên lảo đảo, và ông ngã nhào xuống đất.
"Khặc!"
Khoảnh khắc ông đo sàn, cả căn phòng chìm trong im lặng căng thẳng, sau đó nhiều con orc khác trong phòng trở nên tức giận và cố gắng tấn công tôi.
"Ngươi làm cái chó gì thế!?"
"Bảo vệ thủ lĩnh!"
"...Câm mồm chút coi."
Tôi đưa tay phải ra và búng vào không khí. Một gợn sóng hình thành, và không khí bùng nổ.
"Keuek!"
"Khặc!"
Lũ orc bị đẩy lùi và gục xuống đất. Tôi không hề sử dụng nhiều sức mạnh. Chỉ đủ để hạ gục họ, chứ không giết chết họ. Tôi không có ý định giết bọn họ.
"Kiểm soát người của mình chặt vào trong khi chúng ta đang thảo luận đi."
Tôi lườm Silug từ trên cao. Sau đó, tôi đưa tay ra để nắm lấy đầu ông ấy lên, và tôi đưa mặt ông ấy lại gần mặt tôi.
"Đầu tiên, đừng có hét to ở gần tôi. Điếc hết cả tai."
Tai tôi vẫn còn ong ong vì tiếng hét của Silug. Nó rất khó chịu.
"Thứ hai..."
Tôi hạ giọng.
"Ông tưởng rằng tôi thực sự quan tâm đến người của ông à? Bọn họ ngay từ đầu đã không phải là trách nhiệm của tôi rồi. Ông không có nhiều sự lựa chọn nếu muốn giành chiến thắng trong một cuộc chiến này, ngay cả khi cái giá phải trả là toàn bộ người của ông. Chiến tranh nào mà chẳng có hy sinh."
Mặc dù đúng là tôi đã cố tình để một số Orc chết để thực hiện kế hoạch của mình, nhưng lũ Orc nà không phải là người của tôi. Tôi không rãnh để cứu hết bọn họ.
Cần phải nhìn vào bức tranh toàn cảnh hơn. Tương tự như những gì Hiệp Hội đã làm với tôi trong quá khứ khi họ quyết định thí tôi để đàm phán ngừng chiến với lũ Tổ chức Monolith.
Lúc đó tôi đã rất điên máu, và đúng là như vậy... nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không hiểu tại sao họ làm thế. Trên thực tế, tôi hiểu rất rõ ý định của họ, và chính vì vậy mà tôi chưa bao giờ lên kế hoạch tiêu diệt Hiệp Hội.
Tôi đã tức giận, nhưng tôi không điên cũng không ngu.
"Hãy nhớ điều này, những người duy nhất mà tôi lo là những người trong nhóm của tôi. Ông là một trong số đó, và đó là lý do tại sao tôi đã cứu ông lúc trước, nhưng đừng mảy may nghĩ rằng tôi sẽ giúp đỡ lũ Orc khác ngoài ông."
Tôi đưa tay ra và đẩy ngón tay về phía ngực ông.
"Họ là trách nhiệm của ông, không phải của tôi. Bất cứ điều gì xảy ra với họ đều là do ông hết, không phải tôi."
Tôi buông đầu Silug ra và đẩy ông ra sau.
"Lần sau muốn oán trách cái gì, nhớ kỹ lời tôi đi."
Sau đó, tôi quay lại nhìn tất cả những người có mặt trong phòng. Liếc nhìn họ, tôi giơ tay lên và búng ngón tay lần nữa.
Thịch. Thịch. Thịch.
Những con Orc đang từ từ đứng dậy liền ngã xuống đất, bất tỉnh. Ava và những người khác là những người duy nhất được tha. Tôi quay mặt về phía họ và huých đầu vào cửa.
"Giúp tôi một việc và rời khỏi đây ngay. Tôi cần phải giải quyết một số việc."
"Được rồi."
"Hiểu rồi."
Sau khi tôi nói xong, họ ra khỏi phòng, và bầu không khí im lặng bao trùm nơi này.
***
"Chuẩn bị đi."
Một giọng nói trầm thấp, nham hiểm vang vọng khắp các sảnh của một lâu đài lớn.
"Quân đội của chúng ta đã sẵn sàng. Chúng tôi sẵn sàng khởi hành bất cứ lúc nào."
Một con quỷ trả lời trong khi quỳ xuống. Suriol cúi đầu liếc nhìn con quỷ rồi gật đầu.
"Ừm."
'Đây là thời điểm hoàn hảo để tấn công.'
Lúc đầu, hắn không hề có ý định khiêu chiến với tộc Orc. Lý do duy nhất mà họ vẫn còn sống là vì rất nhiều kẻ có thể lập khế ước để tham gia đội quân quỷ.
Tuy nhiên, đó đã là quá khứ. Khi nhìn thấy sức mạnh của tên nhân loại đột nhiên xuất hiện từ hư không, Suriol cảm thấy rất nguy hiểm. Hắn cần phải loại bỏ mối đe dọa càng sớm càng tốt.
"Chúng ta sẽ hành quân trong một tiếng nữa. Mọi người nhớ chuẩn bị sẵn sàng nhé."
Hắn ta kết nối tâm trí đến lũ gián điệp hắn ta cài vào, nên tất cả mọi thứ xảy ra trong lãnh thổ tộc orc đều bị hắn ta nhìn thấy, và hắn biết rằng tên nhân loại và Silug đang có tranh chấp nội bộ.
Thời điểm tấn công tốt nhất chính là lúc này.
Quét mắt qua tất cả những con quỷ có mặt trong đại sảnh, giọng nói của Suriol lạnh như băng.
"...Ta sẽ giết bất cứ tên nào dám đến trễ."
"Tuân lệnh."
Con quỷ vội vàng gật đầu, rõ ràng là khiếp sợ Suriol.
"Tốt."
Suriol gật đầu hài lòng. Con quỷ đứng trước mặt hắn biến mất, và chỉ còn một mình hắn trong lâu đài.
Tap. Tap.
Tiếng bước chân nhịp nhàng của hắn vang vọng, rồi hắn ta dừng lại trước một ô cửa kính lớn.
"Không tệ."
Hắn nhếch mép khi nhìn ra ngoài cửa sổ và nhìn thấy một biển ác quỷ đen kịt cả một vùng trời. Một bầu không khí đáng sợ và u ám bao trùm xung quanh, khiến bất kỳ ai cũng ớn lạnh sống lưng.
***
"Ông không sao chứ?"
Tôi đưa tay về phía Silug, người vẫn đang quỳ trên mặt đất với cả hai đầu gối chụm lại. Silug nhìn tôi và nắm lấy tay tôi, tự đỡ mình dậy.
“…Cậu không thèm kiềm sức luôn ha?”
"Cũng đâu trách được. Làm vậy sẽ trông giống thật hơn, với lại.."
Tôi dùng tay đỡ Silug dậy.
'Chúa ơi, ông ta nặng quá.'
"Ông là orc mà? Cơ thể của ông mạnh mẽ lắm không phải à? Dù sao thì một cú đấm như vậy cũng có sao với ông đâu."
"Vẫn còn đau."
Silug càu nhàu trong khi xoa xoa vùng bụng của mình.
"Ông sẽ ổn thôi."
Tôi thờ ơ vẫy tay về phía ông ấy. Mặc dù trên thực tế tôi đã đấm ông bằng tất cả sực lực, nhưng việc Silug vẫn phàn nàn có hơi quá đáng. Lạy hồn, ông ta là một thủ lĩnh của toàn tộc orc mà.
"Dù sao thì, tôi nghĩ rằng chúng đã nhận được thông điệp rồi đấy."
Tất cả chuyện vừa rồi chỉ là diễn thôi. Tôi lũ quỷ biết rằng tình hình nội bộ trong tộc orc không tốt lắm, và tôi đang cãi nhau gay gắt với Silug.
Trước đó, tôi đã nhờ Ava và những người khác chuyển thông điệp tới Silug để diện như vậy.
Tuy không cần thiết cho lắm, nhưng vì cuộc chiến này cực kỳ quan trọng, những điều nhỏ nhặt này không thể bỏ qua được.
"Chúng ta làm gì tiếp đây?"
Silug hỏi, không còn đau đớn nữa. Chuyển sự chú ý của tôi về phía ông ấy, tôi nói.
"Lúc này, ông nên cử vài trinh sát để giúp chúng ta cập nhật tình hình với lũ quỷ đi. Khi mọi thứ ổn định hơn, chúng ta cần phải cảnh giác với mọi động thái của chúng nếu chúng ta muốn giành chiến thắng trong cuộc chiến này ."
"Ta hiểu rồi."
Silug trầm ngâm gật đầu. Sau khi thảo luận thêm vài điều với tôi, ông ấy rời khỏi phòng.
"Haa..."
Tôi thở dài thườn thượt khi Silug rời khỏi phòng.
'Cuối cùng cũng đi... đau vl.'
Tay tôi run lên, và tôi nghiến chặt răng. Nỗi đau mà tôi cố kìm nén từ nãy giờ cũng lộ ra, và cơ thể tôi run lên.
Tôi nở một nụ cười cay đắng.
"Ít ra mình đã chịu được cho đến khi ông ấy đi… Ugh đau vãi."
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook