The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
-
Chương 637: Thay đổi trọng tâm [2]
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Đã lâu rồi em mới thấy anh cười đấy.”
Amanda đến gần tôi sau khi tôi ra khỏi phòng. Vẻ mặt em nghiêm túc lạ thường. Tôi quay sang nhìn em ấy trong khi nghiêng đầu.
"Vậy hả?"
Thành thật mà nói thì tôi chưa bao giờ thực sự chú ý đến bản thân mình...nhưng cũng dễ hiểu thôi. Những năm tháng qua, không có nhiều thứ vui tươi để cười được cả. Ngoài ra, vì tôi cũng vừa lên cơn vài phút trước, tôi thực sự không thể mỉm cười nỗi.
"Đây."
Amanda đặt tay lên khóe môi tôi và kéo chúng lên trên.
"Tốt hơn nhiều rồi đó."
Em đáp lại bằng một nụ cười.
Nụ cười của em ấy rất hút hồn. Đủ để khiến bất cứ ai cũng phải ngẩn ngơ với đôi mắt biết cười ấy. Vâng, bất cứ ai trừ tôi. Bây giờ tôi đã khá quen với nụ cười của em ấy. Nhưng nói oai vậy thôi, chứ tôi thực sự không hoàn toàn miễn nhiễm hoàn toàn.
"Wwwem đang làm gì thế?"
Rất khó để nói khi em ấy đặt tay lên môi tôi và kéo chúng lên.
"Giúp anh mỉm cười chứ gì nữa."
“…Chuyện gì có liên quan đến tình hình này đâu?”
"Thì ai nói gì đâu."
Amanda buông môi tôi ra.
"Chỉ là anh sẽ trông đẹp trai hơn nhiều nếu anh cười thường xuyên hơn một chút."
Nghiêng đầu một chút, cuối cùng tôi cũng gật đầu.
"Ừ, được rồi, anh sẽ cố gắng cười nhiều hơn."
Cũng không khó lắm, mỉm cười chứ có phải lên trời đâu mà.
Tôi mỉm cười.
"Vui chưa?"
"Vui gì?"
“Thì anh đang cười nè?”
Lông mày Amanda nhíu lại.
"...Đâu?"
"Hửm?"
Phản ứng của Amanda khiến tôi quay lại.
"Gì thế ơ?"
Em ấy đang chơi khăm tôi à? Tôi có thể cảm nhận rõ ràng mình đang mỉm cười cơ mà.
“Anh chọc em đấy à?”
Amanda hỏi, nhích lại gần tôi hơn. Tôi lắc đầu.
“Anh nói câu đó mới đúng chứ.”
Khuôn mặt Amanda đanh lại. Phản ứng của cô ấy làm tôi hơi sửng sốt.
"Này, có chuyện gì thế?"
"Đây."
Thay vì trả lời tôi, cô ấy lấy ra một chiếc gương bỏ túi và đưa cho tôi. Tôi lấy nó và nhìn vào nó.
"...Không đời nào."
Phản chiếu trên đó là khuôn mặt của tôi. Mái tóc đen tuyền, đôi mắt xanh thẳm...thoạt nhìn, có vẻ như không có gì sai cả.
Tuy nhiên, thoạt nhìn thì thế thôi. Khi kiểm tra kỹ hơn, tôi nhận ra điều gì đó.
'Tại sao mình lại không cười?'
Biểu cảm của tôi...
Nó cứng đơ. Mặc dù tôi cảm thấy mình đang mỉm cười, nhưng trên khuôn mặt tôi lại không có nụ cười nào cả.
‘Cái quái quỷ gì thế này...'
Tôi đóng chiếc gương bỏ túi lại và đưa lại cho Amanda.
"Cảm ơn."
"Ren, có chuyện gì thế?"
Amanda lấy lại chiếc gương bỏ túi và nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
Tôi vẫy tay trấn an.
"Không có gì phải lo đâu. Chỉ là một chút tác dụng phụ của việc luyện tập một bộ kỹ năng nào đó quá độ thôi. Anh sẽ bình thường lại sớm à."
...Đó là một lời nói dối. Rất có thể, đây chính là hậu quả từ đợt lên cơn vừa rồi của tôi.
‘Bây giờ, tốt nhất cứ coi như đây là một tác dụng phụ của bộ kỹ năng mà mình đang luyện tập.’
"Được rồi..."
Amanda gật đầu, khuôn mặt vẫn đầy nghi ngờ và lo lắng. Rõ ràng là em ấy không tin tôi, nhưng đúng như mong đợi, em ấy không hỏi sâu hơn nữa.
"Em đói chưa?"
Tôi xoa bụng và cố gắng thay đổi cuộc trò chuyện.
"Hơi hơi."
“Vậy chúng ta đi ăn nhé?”
"Cũng được."
"Ngon."
Tôi duỗi lưng một chút và dùng tay ra hiệu cho Amanda.
"Được rồi đi ăn thôi."
"Ừm."
***
Một làn gió nhẹ thổi qua đồng cỏ, những ngọn cỏ uốn cong theo chiều gió.
Ba bóng người lướt qua bãi cỏ, chỉ để lại dấu chân rất mờ và khó thấy. Họ di chuyển một cách bí mật đến mức không để không ai có thể để ý đến sự hiện diện của họ.
“Chúng ta phải đi bao lâu nữa vậy?”
Có tổng cộng ba bóng người, và một trong số đó là Melissa. Hơi thở của cô càng lúc càng gấp gáp hơn khi cô cố gắng hết sức để theo kịp Jin và Emma.
“…Chậm lại đi! Cứ đà này thì tôi sẽ chết mất!”
Mãi cho đến khi cô bắt đầu chửi thề, Jin và Emma mới chậm lại và cho cô một chút thời gian để hồi phục.
"Haa..haa..haaa...thương thay cho tấm thân cơ hàn này đi. Tôi sắp chết mẹ nó ở đây rồi."
Người đầu tiên phàn nàn là Emma.
"Cô không thể trách bọn tôi đi quá nhanh được. Chính cô mới là nhất quyết đi theo chúng tôi mà."
"Đó là bởi vì tôi không biết mấy người sẽ cắm đầu chạy suốt năm tiếng đồng hồ!"
Melissa thở gấp gáp và hai tay cô chống lên đầu gối và cô hít thở sâu để cố gắng đứng vững. Tốc độ di chuyển của cả hai nhanh đến mức cô khó có thể theo kịp. Mặc dù bản thân cô ấy không hẳn là một người yếu đuối—cấp bậc hiện tại của cô là <B>— nhưng cô ấy vẫn yếu hơn rất nhiều so với hai người họ, vì họ đang hạng <S>.
Cô ấy rất kiệt sức, và nếu họ không dừng lại, cô ấy đã nôn mửa đầy ra trên mặt đất rồi.
‘Đm, biết vậy mình không nên đồng ý đi theo họ cho khỏe đời.'
Melissa ôm bụng và ngồi phịch xuống bãi cỏ.
Mục tiêu của cô rất rõ ràng, đó là tìm được loại thảo dược mà cô đang muốn tìm. Đi theo Jin và Emma lúc đầu trông có vẻ như là lựa chọn tốt nhất, nhưng không ngờ đó lại là một sai lầm nghiêm trọng của cô.
Ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cả Emma và Jin, Melissa nhìn chằm chằm vào bầu trời tối thui và xua tay.
"Hai người lo nghỉ ngơi đi, tôi sẽ không thể di chuyển trong ít nhất mười phút nữa."
"Tôi ổn. Không mệt chút nào hết."
"Tôi cũng vậy."
Emma và Jin đáp và họ liếc nhìn nhau một lúc. Melissa nghiến chặt răng.
'...Có mỗi mình thấy mệt thôi à?'
Cô véo nhẹ bụng rồi cúi đầu xuống, để tóc xõa xuống một bên mặt. Suy nghĩ về điều gì đó, cô hỏi.
"Nhân tiện, mấy người có chắc chúng ta đang đi đúng hướng không vậy?"
“Đúng."
Jin trả lời trong khi nhìn về phía xa.
“Theo lời lũ Orc, đó là hướng lũ quỷ đang tập trung, đúng không?”
Lúc này, cậu đột nhiên híp mắt, khuôn mặt biến sắc. Cậu nhanh chóng quay lại và biến mất khỏi vị trí đứng.
“Nấp ngay đi, nhanh lên!”
"Cái-"
"Không có thời gian đâu."
Sau khi nắm lấy cánh tay Melissa và kéo cô ấy đi, Emma quay lại và đi theo Jin từ phía sau. Họ nhìn thấy một tảng đá lớn ở đằng xa và trốn đằng sau nó.
Ngay sau đó, Jin bước tới. Dậm chân xuống đất, Melissa cảm thấy không khí có chút dao động. Hành động đột ngột của cậu khiến cô tò mò nhìn xung quanh, tự hỏi có chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng ngay khi cô ấy định nói điều gì đó, cô ấy nhận thấy một thứ gì đó ở phía xa. Miệng cô ấy ngay lập tức ngậm lại và biểu cảm của cô ấy tối sầm lại như Jin và Emma.
"...Vãi thật."
***
"Mọi thứ đã sẵn sàng."
Tôi gặp Randur sau khi nhận được tin nhắn trực tiếp từ ông ấy.
Chúng tôi đang đứng trước một căn phòng hình tròn có bốn cây cột kim loại dày đặc ở tầng dưới của tòa lâu đài. Căn phòng này có âm thanh vo ve kỳ lạ phát ra liên hồi, và mỗi cây cột đều có cổ tự kỳ lạ phát sáng rực lên ở hai bên.
Tôi có thể cảm thấy một luồng mana mỏng bám lên các đầu ngón tay của mình khi tôi đưa tay ra. Cảm giác này giống hệt cảm giác tay bị tê tay vậy.
"Kinh thật."
Tôi lặng lẽ lầm bầm trong kinh ngạc khi nhìn vào thứ trước mặt mình.
“Vậy đây là phòng chứa mana à?”
"Đúng chính xác."
Jomnuk đi đến từ phía sau trong khi mang theo một chiếc khăn đen thui.
Ông lau tay và vỗ nhẹ vào một trong những cây cột kim loại lớn.
"Có tổng cộng bốn cây cột, như cậu cũng thấy rồi đó. Những cây cột này chuyển đổi mana có trong lõi, sau đó từ từ giải phóng nó vào trong căn phòng. So với việc phá vỡ lõi để giải phóng mana chứa trong đó, căn phòng sẽ dần dần giải phóng mana với tốc độ có thể được hấp thụ được."
"Nó không chỉ hiệu quả hơn, mà cậu còn có thể ở trong trong thời gian dài hơn mà không cần phải xài tới lõi mới."
Ông tiến về phía tấm bảng nằm ở phía bên kia căn phòng.
"Ngoài ra, vì tốc độ hấp thụ của mỗi người là khác nhau, nên cậu có thể điều chỉnh tốc độ giải phóng mana dựa trên thứ hạng của ta. Đối với cậu thì sẽ tầm khoảng <S+>..."
Ông nhấn một trong những phím ở phía trước bảng điều khiển.
Không gian rung chuyển nhẹ và tiếng máy móc vang vọng khắp phòng. Những chữ cổ tự bao quanh các cây cột bắt đầu tỏa sáng rực rỡ hơn, và không khí bên trong căn phòng dày đặc đến mức có thể cảm nhận được.
‘Xịn kinh thật...'
"Được rồi, thử đi."
Jomnuk đưa tay ra hiệu cho tôi.
Tôi nhìn ông ấy một lúc trước khi gật đầu và làm theo.
"Hửm?"
Ngay khi bước chân vào phòng, tôi sửng sốt khi cảm thấy một cảm giác rất quen thuộc nhưng tôi chưa từng trải qua, ừ thì, ít nhất là không đến mức này. Vô tình thay, các lỗ chân lông trên cơ thể tôi bắt đầu mở ra và cơ thể tôi bắt đầu háo hức hút lấy lượng mana đang trôi nổi trong không khí.
"Ảo thật đấy."
Tôi quay đầu lại nhìn Jomnuk và Randur, những người đang nhìn tôi với nụ cười tự mãn trên khuôn mặt.
"Ta đã nói gì nào?"
Randur bắt đầu gõ nhẹ vào ngực mình.
"Cứ để mọi thứ cho bọn ta và bọn ta sẽ hoàn thành công việc nhanh thôi."
"Được rồi."
Tôi gật đầu.
Chưa đầy một tuần sau khi tôi đưa ra yêu cầu, họ đã xây dựng xong một buồng mana mà tôi có thể sử dụng để luyện tập. Tốc độ nhanh đến mức đáng kinh ngạc, và nó cực kỳ hữu ích cho tôi vào lúc này. Đặc biệt là với cuộc chiến sắp ập đến.
"Huuuu..."
Cơ thể tôi giật lên vì phấn khích, và tôi thở dài, một làn hơi trắng đục thoát ra khỏi miệng tôi.
Tôi nhìn Randur và Jomnuk, hai người đang cười nhăn nhở với nhau khi họ liếc nhìn nhau.
Randur là người đầu tiên lên tiếng, và ông vẫy tay chào tạm biệt tôi.
"Cậu làm gì làm đi. Vì thời gian của bọn ta sắp hết, vì vậy bọn ta sẽ đi xử lý một số việc và quay lại để tạm biệt cậu sau nhé."
"Được rồi. Khi nào hai người định quay về thì nhớ báo tôi nhé."
"Chắc chắn rồi."
"Chúc may mắn và đột phá thứ hạng nhanh nhé."
Tôi vẫy tay tạm biệt họ và ngồi bệt xuống đất. Hít một hơi thật sâu khác, tôi nhắm mắt lại và tập trung vào mana xung quanh mình.
Mọi thứ xung quanh tôi dần dần trở nên tĩnh lặng, và hàng triệu hạt màu sắc khác nhau xuất hiện trong tầm nhìn của tôi. Tâm trí tôi dần tỉnh táo hơn, các cơ bắp trên cơ thể tôi co giật.
Tôi nhanh chóng cảm thấy phấn khích.
'Mình có thể cảm nhận được nó rồi...Mình chắc chắn có thể sẽ sớm đột phá qua cấp độ <SS->.'
#Darkie
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook