The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
Chương 657: Phòng kho báu [2]

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Phải nói rằng phòng kho báu toàn hàng xịn thôi.

Căn phòng có kích thước bằng một sân tennis và được thắp sáng bởi những viên pha lê màu hồng được gắn trên tường. Căn phòng có vô số giá đỡ bằng đá cẩm thạch, trong đó có nhiều loại vật dụng được trưng bày.

Vũ khí, thảo mộc, sách kỹ năng và nhiều loại vật phẩm khác trị giá hàng triệu U được đặt trên kệ trưng, tôi phải hít một hơi để bình tĩnh lại.

'Trúng mánh rồi.'

Tôi đã có thể giải quyết vấn đề tiền bạc của mình chỉ bằng một chuyến đi.

Ít nhất thì hầu hết.

Rất có thể, việc xây dựng một thành phố sẽ đòi hỏi một nguồn tài nguyên hiện nằm ngoài tầm với của tôi, và những thứ trong phòng này sẽ không đủ để trang trải chi phí xây dựng toàn bộ thành phố, hoặc thậm chí một góc những gì tôi đã hình dung.

Tuy nhiên, đây vẫn là một khởi đầu khá tốt.

"Chúng ta chia ra nhé? Em đi tìm xung quanh để tìm mấy cái em muốn đi."

"Được rồi."

Dứt lời, Amanda và tôi bắt tay vào công việc và ngay lập tức bắt đầu tìm kiếm trong phòng kho báu khá lớn trước mặt chúng tôi.

"Ồ đúng rồi, nhớ ghi lại những món đồ được cất giữ ở đây nhé."

Tôi nhắc thêm.

"Được rồi."

"Tốt."

Tôi đi đến viên đá cẩm thạch xa nhất bên phải.

“Có vẻ như tất cả đều là thảo dược.”

Cuối cùng, khi tôi đến được giá xa nhất, tôi hơi thất vọng khi thấy nó chứa rất nhiều loại cây mà tôi không biết phải dùng ra sao.

"Melissa có thể thích chúng."

Tôi rút điện thoại ra và chụp ảnh từng cái cây trên giá trước mặt.

Sau khi xong xuôi, tôi quét tay trong không khí và gom hết mọi thứ được xếp trên giá vào kho không gian của mình.

'Được rồi, cái tiếp theo.'

Mỗi giá đỡ khá dài. Mỗi giá có chiều dài khoảng mười lăm mét và có tổng cộng ba hàng riêng biệt.

Số lượng vật phẩm trên mỗi giá không hề ít. Do đó, tôi nhăn mặt khi phát hiện ra rằng giá tiếp theo còn chứa nhiều thảo mộc hơn nữa.

'...Có vẻ như mình đã chọn sai nền văn minh rồi.'

Tôi càu nhàu một chút và chụp ảnh từng cái một.

"Hửm?"

Khi xuống đến hàng thấp hơn, tay tôi dừng lại đột ngột khi nhận thấy một chiếc bình nhỏ giấu sau một trong những cái cây.

Tôi dời mấy cái cây ra chỗ khác để có thể nhìn rõ hơn cái bình, có vẻ như nó được làm từ một loại thủy tinh độc đáo nào đó và chứa chất lỏng màu xanh đậm bên trong. Cái bình không lớn lắm; nó có kích thước xấp xỉ một móng tay và có một cái nắp nhỏ màu đen ở trên cùng.

Một bảng thông báo nhỏ xuất hiện trong tầm nhìn của tôi khi tôi đưa tay ra để chộp lấy nó.

"Cái gì đây?"

[Chất độc Medheives]

Xếp hạng: S

Mô tả: Một loại chất kịch độc phát tán chậm. Sau khi xâm nhập vào cơ thể sẽ cắt đứt mọi kết nối mana trong cơ thể, cuối cùng dẫn đến tử vong. Chất kịch độc này sẽ mất một thời gian để phát huy tác dụng, nhưng một khi nó phát huy tác dụng, ngay cả hạng <SSS-> cũng sẽ không sống sót nỗi. Nó không thể hòa tan trong bất kỳ chất lỏng nào vì tính cực kỳ ăn mòn.

"Đù đù..."

Tôi hít một hơi lạnh khi đọc mô tả về chiếc bình nhỏ trên tay.

"Cái này..."

Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi đang nắm giữ một chất kịch độc rất đáng sợ.

“Nó thậm chí còn có tác dụng với những người hạng <SSS>… Mình thậm chí không thể tưởng tượng được mình sẽ bị gì nếu mình dính nó.”

Tôi rùng mình khi nghĩ đến việc có ai đó đang cố đầu độc tôi bằng chất độc này.

"May mắn thay, hay nên nói là, thật không may, nó không hòa tan và có tính ăn mòn cao, có nghĩa là có lẽ không thể trộn chất độc này vào thức ăn và đồ uống."

'Hơi đáng tiếc thật.'

Nó mà có thể được kết hợp với cả thức ăn và chất lỏng thì chắc chắn nó sẽ là một công cụ rất đáng sợ.

“Tuy nhiên, nó không hẳn là vô dụng. Nếu mình phủ chất độc này lên thanh kiếm của mình và sử dụng Kiếm Kỹ Keiki, mình chắc chắn sẽ có thể đầu độc bất cứ ai mà mình muốn.”

Tất nhiên, đó là nếu tôi đã làm họ bị thương và họ vẫn sống sót sau trận chiến với tôi.

'Sao cũng được, sau này mình sẽ nghĩ ra cách sử dụng tốt hơn. Còn bây giờ, tốt nhất mình nên xem những thứ khác ở đây.”

Tôi đặt chiếc bình vào kho không gian của mình rồi chú ý vào các giá đỡ khác gần tôi. Tôi phải nói rằng, việc lùng sục qua mớ kho báu ở đây quả thực rất thú vị.

"Wheeeeoo."

Tôi huýt sáo lớn khi nhìn vào hai kỹ năng cụ thể trong khi quét vô số sách kỹ năng bày ra trước mắt tôi.

'Chắc chắn phải là hai cái này.'

『[B] Quét mana』

Một kỹ năng cho phép người dùng phát ra một xung mana và phát hiện những sinh vật và vật thể có mana gần đó.

『[S] Cứu Thế Xích』

Cho phép người dùng  ngưng tụ mana trong không khí và tạo ra một mạng lưới dây xích dày đặc có thể trói giam một mục tiêu cụ thể trong tầm nhìn của họ. Kỹ năng này có phạm vi sử dụng tối đa là năm km.

Có tới hơn một trăm cuốn sách kỹ năng khác nhau được xếp trên giá trước mặt tôi, và nếu phải thành thật mà nói, tôi rất muốn học hết tất cả các kỹ năng.

Tuy nhiên, khi nghĩ về dự án thành phố mà mình đang lên kế hoạch, tôi đã kiềm chế bản thân lại và quyết định chỉ lấy ra những thứ mà tôi thực sự cần, và đó là hai kỹ năng mà tôi đang nắm trong tay lúc này.

“Phần còn lại sẽ được lưu trữ trong phòng kho báu của thành phố và chỉ trao cho những người hợp với những kỹ năng này nhất.”

Họ sẽ trở nên mạnh hơn, cũng giống như tôi mạnh hơn, vì vậy tôi không hề ngần ngại cho đi các kỹ năng này.

"Được rồi, khu tiếp theo."

Sau khi sắp xếp xong các kỹ năng và chụp tất cả vào điện thoại, tôi chuyển sang khu tiếp theo, nơi cất giữ vũ khí và bắt đầu xem qua chúng.

Khu này kém thú vị hơn khu kỹ năng vì tôi thực sự không cần bất kỳ loại vũ khí nào.

Tuy nhiên, chỉ vì tôi không cần bất cứ thứ gì không có nghĩa là những người khác cũng không.

[Khiên Korak]

Xếp hạng: S

Mô tả : Được làm từ hợp kim kết hợp Ivariol và Sukian, chiếc khiên này cực kỳ bền. Tấm khiên cực kỳ nhẹ nhưng chắc chắn, và có thể dễ dàng làm chệch hướng đòn tấn công của đối thủ hạng <S>. Mỗi khi một đòn tấn công chạm vào tấm khiên, lượng mana tương ứng sẽ bị tiêu hao. Có thể chặn đòn tấn công của đối thủ có cấp bậc cao hơn chủ sở hữu nếu chủ sở hữu có đủ mana.

Kỹ năng: Tường chắn - Tăng diện tích bề mặt của lá chắn. Giới hạn: hai mươi mét.

"Cái này chắc chắn sẽ hữu ích cho Hein."

Hình dáng bên ngoài của chiếc khiên khiến tôi liên tưởng đến mai rùa; tuy nhiên, trái ngược với mai rùa, chiếc khiên có hình ngũ giác và rất nhẹ.

Tôi lập tức cất chiếc khiên đi và tiếp tục xem qua những vật phẩm khác trong phòng kho báu.

Từng phút bắt đầu biến thành hàng giờ, và trước khi tôi kịp nhận ra thì ba giờ đã trôi qua. Trong khoảng thời gian đó, tôi đã khám phá hết mọi nơi trong phòng kho báu, lấy đi bất cứ kho báu nào tôi muốn và ghi chép chi tiết về mọi thứ trong đây.

Ngoài ra, tôi còn lấy một số báu vật mà tôi tin rằng sẽ có ích cho những người khác, nhưng ngoài những thứ đó ra, không còn gì thu hút tôi được nữa.

Cũng chẳng sao, vì tôi rất hài lòng với hai kỹ năng mới mà tôi vừa học được.

Hơn nữa, tôi đã mạnh đến mức không cần nhiều sự trợ giúp từ bên ngoài như trước đây nữa.

Đống thảo mộc sẽ không còn hữu dụng với tôi nữa, vì những thứ thực sự có thể giúp tôi hầu như không tồn tại, và vũ khí...

Ừ thì không cần phải nói gì nhiều về thanh kiếm của tôi, cuối cùng nó đã được mở hết phong ấn hoàn toàn và lên cấp độ <SS>.

[Hoang Nguyệt] : Người dùng có thể biến dạng thanh kiếm thành trăm mảnh để tùy ý sử dụng để tuân theo ý muốn của người dùng. Thanh kiếm này sẽ có thể được khôi phục lại trạng thái ban đầu.

‘Giờ nghĩ lại thì, mình vẫn chưa thử khả năng mới của mình.’

Tôi cúi đầu nhìn thanh kiếm đang nằm bên hông. Đã khá lâu rồi kể từ lần cuối tôi sử dụng thanh kiếm của mình.

Bây giờ tôi đã có kiến ​​thức về Kết Tụ Mana, và không còn dựa vào Kiếm Kỹ Keiki nhiều như trước nên tôi đã không còn dùng kiếm nhiều cho lắm.

‘Nhưng giờ thì mọi thứ có thể sẽ khác.'

Tôi đưa tay về phía trước, và một luồng sáng trắng đột nhiên phát ra từ bên trong bao kiếm của tôi.

Không lâu sau, nó bắt đầu rung chuyển, rồi dần dần, thanh kiếm của tôi bay ra khỏi vỏ và từ từ bay lên.

Cạch. Cạch. Cạch.

Khoảnh khắc thân kiếm hoàn toàn lộ ra, nó bỗng vỡ tan thành trăm mảnh riêng biệt.

Giống như những vệ tinh, hàng trăm mảnh kiếm sắc nhọn khác nhau bay lơ lửng quanh cơ thể tôi.

Khi tôi nắm chặt tay lại, các mảnh vỡ chuyển động và tạo thành một đường bạc dài giống như một con rắn. Đường bạc kia nối với chuôi kiếm lơ lửng của tôi.

"Có vẻ như không có gì khác thường cả."

Tôi nở một nụ cười hài lòng khi chơi với m kiếm và nhận ra rằng cảm giác đó vẫn giống như trước đây.

Sau đó tôi hạ kiếm xuống hướng về phía trước và tập trung sự chú ý vào thanh kiếm trong tay.

Khoảnh khắc tay tôi chạm vào thanh kiếm, một luồng ánh sáng trắng rực rỡ bùng lên từ lòng bàn tay tôi, và âm thanh như kim loại vỡ vụn vang lên khắp khu vực.

Sau đó, thanh kiếm lại vỡ thành hàng trăm mảnh khác nhau và bắt đầu tiến về phía trước, tạo thành một hàng dài cách nhau vài cm.

Khi tôi thản nhiên vung thanh kiếm của mình trong không trung, một phiên bản dài hơn nhưng mỏng hơn, thủng lổ chỗ của thanh kiếm dài tôi đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi.

Vút!

Với một chuyển động nhanh chóng, thanh kiếm chém xuyên không khí tạo ra âm thanh vun vút.

"Ngon."

Tôi kêu lên đầy phấn khích và tiếp tục vung kiếm trong không trung và thỉnh thoảng điều chỉnh độ dài của thanh kiếm bằng cách thay đổi khoảng cách giữa các mảnh vỡ.

"Nó chắc chắn sẽ rất hữu ích đây."

Lượng mana cần thiết để sử dụng kỹ năng này ít hơn rất nhiều so với khi tôi sử dụng Kết tụ mana. Do đó, đây là lý do hoàn hảo để tôi bắt đầu sử dụng thanh kiếm của mình trở lại.

"Anh đang làm gì thế?"

Một giọng nói nhẹ nhàng kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ, và tôi quay lại thì thấy Amanda đang nhìn chằm chằm vào tôi từ phía sau một trong những giá đỡ bằng đá cẩm thạch.

Vào đúng khoảnh khắc đó, các mảnh vỡ tự tập hợp lại và thanh kiếm của tôi trở lại hình dạng bình thường.

"Anh hả? Anh chỉ đang thử kỹ năng mới của thanh kiếm của mình thôi."

Tôi nhấc nó lên và cho em ấy xem.

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...