The Authors Pov - Góc Nhìn Của Tác Giả
Chương 717: Ổn định cuộc sống [1]

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

 

"Anh đã làm gì vậy!?"

Kevin ngay lập tức nghe một giọng nói hơi hoảng loạn ngay khi cậu ấy trở về từ văn phòng của mình.

"Đây là không phải chuyện đùa đâu đó!"

'Đầu mình đau quá.'

Khoảnh khắc cậu nghe thấy giọng nói của Emma, ​​​​Kevin cảm thấy đầu mình choáng váng hết cả lên. Đây là điều cuối cùng cậu muốn thấy sau khi vừa giết Hemlock, hay còn được biết đến với tên gọi Malik Alshayatin.

"Alo alo? Anh có đang nghe em nói không đó?"

"Ư."

Cậu thầm rên rỉ, cố gắng hết sức để giữ bản thân tỉnh táo nhất có thể.

"Anh thực sự đã đánh bại hắn ta, hay anh đã photoshop bức ảnh đó vậy? Không, ngay từ đầu, làm thế nào anh có thể đánh bại hắn ta được chứ? Sức mạnh của anh còn không bằng một góc hắn ta cơ mà. Quá sức vô lý. Anh đang giấu em chuyện gì đó?"

Cô ấy giống như một khẩu súng máy liên tục bắn ra vô số câu nói vậy, cậu không thể nghe kịp hết được. Đôi lúc, Kevin bắt đầu thắc mắc không biết liệu Emma có phải là con người hay không.

"Em có thể nói chậm lại một chút được không?"

Vì sự tỉnh táo của chính mình, cậu phải ngăn cô lại. Và may mắn thay, cô ấy đã dừng nói.

“Vậy anh sẽ trả lời câu hỏi của em chứ?”

"Không."

Một lời từ chối thẳng thừng. Trước khi cô kịp nói tiếp, cậu nói thêm.

"…Không phải lúc này. Anh sẽ nói chuyện với em sau nhé. Bây giờ em có thể cho anh chút thời gian yên tĩnh được chứ? Anh cần chút thời gian."

"..."

Emma không nói gì và chỉ nhìn cậu chằm chằm với đôi mắt cô long lanh xuyên thấu. Chẳng mấy chốc sau, cô chợt cảm nhận được điều gì đó, vẻ mặt cô thay đổi một chút. Cô mở miệng và thận trọng hỏi.

"…Anh có ổn không vậy?"

Ngước nhìn cô, Kevin nhắm mắt lại rồi lắc đầu.

"Anh nghĩ anh có ổn không, sau khi tử chiến với tên Malik Alshayatin?"

"Phải rồi nhỉ…"

Emma lắc đầu và lấy ra vài lọ thuốc từ kho không gian của mình.

"Đây là những loại thuốc cao cấp nhất mà em có thể tìm thấy trên thị trường. Hãy dùng hết chúng đi. Chúng khá đắt đấy."

Nhìn chằm chằm vào lọ thuốc, tầm nhìn Kevin choáng váng. Cậu nhận ra chúng ngay lập tức. Làm sao không được? Gọi chúng là khá đắt tiền là còn nói giảm nói tránh rồi đó.

Những lọ thuốc trước mặt cậu có giá ngang với một vật phẩm hạng <S> chứ không đùa.

“Từ khi nào em—”

"Biết tính anh nên em nghĩ rằng một lúc nào đó anh sẽ bị thương rất nặng, nên em thủ sẵn cho chắc."

Emma đã đến trước cửa khi cô ấy nói. Liếc nhìn cậu, cô mở cửa và lách qua rồi đóng lại. Cô nói thêm vài lời cuối.

"Sớm khỏe lại nhé."

Cạch—!

Bầu không khí im lặng quay trở lại căn phòng ngay lúc Emma rời khỏi. Kevin không nói một lời nào; cậu chỉ lặng lẽ ngồi đó và nhìn vào những lọ thuốc khác nhau trước mặt.

Tay cậu run rẩy và cậu lấy tay che mặt.

Tách—!

Một giọt chất lỏng nhanh chóng rơi xuống bàn, làm vấy bẩn một trong những tờ giấy nằm rải rác trên đó. Một giọng nói yếu ớt vang lên.

“A-anh ước gì mình có thể…”

***

"Ta sẽ đưa cháu trở lại dinh thự ngay bây giờ và gặp cháu sau."

"Vâng…"

Priscilla lơ đãng gật đầu. Cô ấy đã phần nào thoát khỏi tình huống dị thường này.

Vừa lúc nãy, cô bị mọi người buộc tội, và cô nhìn thấy cuộc đời mình vụt tắt trước mắt. Cô tưởng mọi chuyện đã kết thúc... tuy nhiên, vì một lý do kỳ lạ nào đó, mọi chuyện lại đảo lộn, và hóa ra cô lại là nạn nhân trong âm mưu phức tạp của Công tước Ukhan.

Hắn là một kẻ rất tham vọng và độc ác, nhưng cuối cùng, nhờ chút 'sự may mắn', kế hoạch của hắn đã lộ tẩy.

"Nữ công tước."

‘Nếu không có Hoàng tử Arian thì…”

Ai biết chuyện gì sẽ xảy ra? Chắc chắn cô sẽ bị bỏ mạng ngay tại chỗ và quỷ tộc Lười biếng sẽ bị lụi tàn.

"Nữ công tước!"

"Ừm? Hả?"

Priscilla giật mình khi bị nhắc đến tên bất ngờ. Cô nhìn quanh thì thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng trước mặt mình.

“Nữ công tước, mọi chuyện ổn chứ?”

Đó là người hầu của cô ấy. Nhìn quanh, cô ngạc nhiên khi thấy mình đã trở lại dinh thự của chính mình.

Cô choáng váng đến mức không thực sự nhận ra rằng ông nội đã đưa cô về. Từ lúc mọi người tập trung vào Hoàng tử Devot, trí nhớ của cô đã khá mơ hồ. Cô quá sốc để có thể chú ý kỹ tới chuyện xảy ra tiếp theo.

Cô chỉ mừng vì mình vẫn chưa chết.

"Nữ công tước?"

"À, ừ, mọi thứ đều ổn. Giờ ngươi lui đi, ta cần chút thời gian ở một mình."

Vẫy tay với người hầu, cô đuổi gã ta đi và quay về phòng mình.

Cạch—!

"Mọi chuyện xong xuôi cả rồi đúng không?"

Cô vừa bước vào phòng và đóng cửa lại thì giật mình nghe thấy một giọng nói thì thầm từ phía sau. Nó làm cô giật mình.

“Cái—!”

"Suỵt."

Một bàn tay tóm lấy mặt cô trước khi cô kịp thốt ra một từ nào. Đôi mắt cô mở to trong kinh hoàng.

'Mình không kịp phản ứng ư...'

Cô ta, một Nữ công tước đích danh, vậy mà đã không thể kịp phản ứng trước bàn tay đó… cô ta ngay lập tức nhận ra rằng kẻ này cực kỳ mạnh mẽ.

Một người chắc chắn mạnh hơn cô ấy...

Mở miệng, cô cố gắng thốt ra vài từ.

"Ngươi đang làm gì-"

“Không phải tôi đã bảo cô im lặng sao?”

Nhưng người đàn ông ngay lập tức khiến cô im lặng. Giọng nói của cậu vang vọng mạnh mẽ bên trong tai cô, và ngay sau đó, một luồng sáng trắng hiện ra trong tay cậu và truyền thẳng vào cô. Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức cô chỉ vừa thấy cả thế giới của mình chuyển sang màu trắng.

"Ngươi!"

Đôi mắt cô mở to trong kinh hãi vào lúc đó. Cô muốn vùng vẫy nhưng không hiểu sao cô lại bất lực không thể làm gì được.

'Không phải thế này chứ... chết tiệt...'

Sự tuyệt vọng nhanh chóng dâng lên, và tầm nhìn của cô nhanh chóng chuyển sang màu đen. Điều cuối cùng cô nhìn thấy trước khi bóng tối bao trùm là một đôi mắt xanh thẳm.

…Trông chúng có vẻ quen quen.

***

Bụp—!

Cơ thể của Nữ công tước ngã xuống đất ngay trước mắt tôi. Nhìn chằm chằm vào cơ thể cô ấy, tôi duỗi người và ngáp.

“Canh chuẩn phết…”

Khi tôi ngủ xong thì cô ta đã quay lại. Tiện vãi.

Nhìn quanh phòng cô ấy, tôi nhanh chóng tìm một chiếc ghế và ngồi thoải mái ở đó. Chẳng bao lâu sau, cô ta sẽ sớm tỉnh lại.

‘Vì cô ấy vẫn còn ở đây, có vẻ như kế hoạch đã diễn ra hoàn hảo.'

Ngồi thoải mái xuống ghế, tôi bắt chéo chân và tựa má lên tay.

"Ưm."

Nghe tiếng rên rỉ của Nữ công tước, tôi mỉm cười.

‘Để xem cô ta sẽ phản ứng thế nào đây?'

Từ việc tưởng rằng cô ấy bị người khác gài, cho đến khi cuối cùng cũng nhận ra rằng ngay từ đầu cô ta chưa bao giờ bị ai gài cả.

"Hử? C-chuyện gì đang xảy ra vậy này?"

Nghe giọng cô ấy, tôi mỉm cười.

"Chào mừng trở lại, Nữ công tước."

“Cái đ* m* l** mẹ đ*t cả lò ******”

'Tốt nhất không nên nghe thêm.'

Có quá nhiều từ ngữ vượt quá tiêu chuẩn cộng động đến nổi tôi không thể ghi nhớ hết được, thậm chí một số từ mà tôi chưa từng nghe đến trước đây, nhưng sau cùng thì tôi cũng đã đoán trước được cô ta sẽ phản ứng như thế.

"L^`n má nó đ*o tin-“

"Cô xong chưa?"

Vì không muốn tiếp tục nghe những lời chửi bới của cô ấy nên tôi quyết định ngăn cô ấy lại.

…Tôi bắt đầu thấy hơi cay rồi đó.

"Ngươi!"

Thở hổn hển, cô ấy liên tục chỉ vào tôi với khuôn mặt đỏ bừng. Tôi lắc đầu và nhìn cô ấy.

"Đây là cách cô cảm ơn tôi sau tất cả những gì tôi đã làm cho cô ư?"

Chuẩn bị mọi thứ không hề dễ dàng chút nào hết. Chỉ cần một chút bất cẩn là kế hoạch phá sản ngay. Phải mất vài phút nhưng cuối cùng, Nữ công tước cũng có thể bình tĩnh lại. Cô ấy nhìn tôi chằm chằm trong một phút, dường như không biết phải nói gì.

Khi thấy phản ứng của cô ấy, tôi quyết định phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Cô có muốn tôi giải thích những gì tôi đã làm không?"

"Không."

Cô ta lắc đầu.

“…Ta đã hiểu ngươi làm gì rồi.”

"Tốt."

Tôi mỉm cười. Vậy thì tiết kiệm thời gian rồi. Bỏ má ra khỏi nắm tay và ngồi dậy, tôi kéo một chiếc ghế bên cạnh và đẩy nó ra.

"Ngồi đi."

"..."

Lườm tôi như thể muốn nói 'tại sao ngươi lại làm vậy trong khi đây là phòng của ta?', Nữ công tước cuối cùng đành chịu ngồi xuống.

Tôi đợi cô ấy bình tĩnh lại rồi mới nói.

"Tôi đã làm xong thỏa thuận; chẳng phải đến lượt cô rồi sao?"

"..."

Cô ấy vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm. Rất may, trước khi tôi cảm thấy khó chịu, cô ấy đã sớm gật đầu.

"Ừ."

Vẻ cam chịu hiện rõ trên mặt cô, như thể cô muốn nói rất nhiều điều nhưng cuối cùng chỉ biết bỏ cuộc. Cô đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình.

"Ta sẽ sai người chuyển giao những gì ta đã hứa."

"Về chuyện đó."

Tôi ngăn cô ấy rời đi.

"Nếu có thể, tôi muốn đích thân cô đưa nó cho tôi. Tốt nhất là càng ít người biết đến tôi càng tốt."

"Ừ."

Cô ấy có vẻ không khó chịu với yêu cầu đột ngột của tôi và gật đầu.

“…Ngươi thận trọng đấy.”

"Tôi phải như vậy."

Mặc dù tôi đúng là mạnh hơn cô ấy và hầu hết các Công tước khác nhờ dòng máu quỷ bên trong tôi, nhưng tôi vẫn còn lâu mới đủ tuổi so với các Chúa tể của đám quỷ tộc.

Tôi không ảo tưởng vậy đâu. Ngay từ đầu, tôi đã không dùng đến những mưu mô xảo trá như vậy nếu tôi đủ mạnh.

'Có lẽ mình sẽ giết chúng ngay tại chỗ hoặc đe dọa chúng nếu cần ...'

Đáng buồn thay, tôi vẫn chưa đủ tuổi sánh vai với chúng, và chỉ có thể hành động như vậy.

"Ngươi còn cần gì khác không?"

Giọng nói trong trẻo của Nữ công tước kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Ngẩng đầu lên nhìn cô ấy, tôi gật đầu.

"Có."

#Darkie

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...