Thứ Nữ Công Lược
-
Chương 208: Qua năm (Thượng)
Sẵn sàng
*****
Ăn cơm xong, mọi người giống như bình thường vây quanh thái phu nhân đi gian phía tây.
Lúc này, thái phu nhân ngồi ở Lâm Song đại kháng, Từ Lệnh Nghi lại đứng ở bên trái thái phu nhân.
Tam gia cùng Tam phu nhân liền trao đổi một ánh mắt ăn ý, sau đó hai người không tiếng không thanh đứng ở tay phải thái phu nhân.
Ngũ phu nhân nhìn thấy mỉm cười, kéo kéo góc áo Từ Lệnh Khoan, cùng đứng song vai ở phía sau Từ Lệnh Nghi cùng Thập Nhất Nương.
Từ Lệnh Khoan do dự một lát, đứng ở bên người Từ Lệnh Nghi.
Mấy đứa nhỏ hai mặt nhìn nhau.
Từ Tự Cần cùng Từ Tự Kiệm lần lượt đứng cùng mẫu thân, Từ Tự Dụ lôi kéo Truân ca nhi đứng ở bên người Từ Lệnh Khoan.
Nha hoàn tiến vào dâng trà nhìn thấy đều nơm nớp lo sợ, nhẹ chân nhẹ tay buông chung trà liền lui đi xuống.
Thái phu nhân liền bưng chung trà tinh tế uống trà.
Trong phòng có thể nghe được tiếng châm rơi.
Quá một hồi lâu, nàng buông chung trà, quét mội lần con trai, tức phụ, tôn tử đứng ở bên người mình, sau đó từ từ nói:” Mấy ngày hôm trước, Hầu Gia nằm mộng. Mộng thấy Đông di nương. Nói mình hiện giờ cô khổ điêu linh, ngay cả người cung phụng hương khói cũng không có, phiêu phiêu đãng đãng không thể chuyển thế đầu thai, rất đáng thương. Xin Hầu Gia xem phân lượng thời gian nàng hầu hạ Hầu Gia một hồi, muốn Hầu Gia dưỡng đứa nhỏ ở danh nghĩa của nàng, cung phụng hương khói, cho nàng có thể chuyển thế luân hồi. Hầu Gia tỉnh dậy trong lòng rất bất an. Ngày hôm sau liền đi thiện đường, chuẩn bị ôm một đứa nhỏ trở về dưỡng ở danh nghĩa Đông di nương. Cũng hợp duyên, vừa lúc có đứa nhỏ, có mắt phượng giống Từ gia chúng ta như đúc, Hầu Gia nghĩ đến Đông di nương báo mộng, cảm thấy được chuyện này quả thực là thiên ý.” Nói xong, liếc mắt xem Thập Nhất Nương một cái,” Sau đó thương lượng Thập Nhất Nương, lại thương lượng người La gia cùng ta, quyết định đem đứa nhỏ này ôm trở về, dưỡng ở danh nghĩa Đông di nương, coi như là thành toàn……?
Thái phu nhân chưa nói xong câu, Từ Lệnh Khoan đột nhiên tiến lên từng bước: “Nương……”
Ánh mắt mọi người không khỏi dừng ở trên người hắn.
” Cái chuyện này……”
Hắn mới vừa nói ba chữ, “Bốp” một tiếng, thái phu nhân chụp một chưởng ở trên kháng bàn, đánh gảy lời hắn.
“Lệnh Khoan.” Từ Lệnh Nghi nghiêm mặt, ánh mắt nhìn Từ Lệnh Khoan như sương như tuyết,” Nương đang nói, nào có người làm con dám sáp miệng. Ngươi đứng ở một bên nghe cho ta.”
Từ Lệnh Khoan mặt trắng như mảnh lụa, co dúm một chút, lại rất nhanh đứng thẳng thân mình đón ánh mắt Từ Lệnh Nghi, ánh mắt kiên định nhìn ca ca.
Thập Nhất Nương nghĩ đến thần thái Từ Lệnh Khoan khi bọn họ tiến môn, lại nghĩ đến bộ dáng hắn hiện tại, trong lòng thầm kêu không xong– chỉ có trong lòng có người kiên định tín nhiệm, mới có thể không sợ hiểm trở đón gian nan.
Hắn sẽ không phải muốn nói ra chân tướng sự thật sau đó một người gánh vác đi?
Quả nhiên, cùng ý tưởng với Thập Nhất Nương còn có thái phu nhân.
Nàng không đợi Từ Lệnh Khoan mở miệng đã lớn tiếng quát:” Từ Lệnh Khoan, ta sủng ngươi. Ngươi lại thật tốt, không biết giới hạn. Ngay cả ta cùng huynh đệ các ngươi nói chính sự ngươi cũng dám sáp miệng. Ngươi không phải thấy phụ thân ngươi không ở, cho nên không đem ta làm mẫu thân để vào mắt!”
Thái phu nhân ý chỉ Từ Lệnh Khoan bất hiếu.
Lời này nói thập phần nghiêm trọng.
Từ Lệnh Khoan thần sắc đại biến, như đẩy núi ngọc, ngược lại lại quỳ xuống:” Khoan Nhi không dám……”
Ăn cơm xong, mọi người giống như bình thường vây quanh thái phu nhân đi gian phía tây.
Lúc này, thái phu nhân ngồi ở Lâm Song đại kháng, Từ Lệnh Nghi lại đứng ở bên trái thái phu nhân.
Tam gia cùng Tam phu nhân liền trao đổi một ánh mắt ăn ý, sau đó hai người không tiếng không thanh đứng ở tay phải thái phu nhân.
Ngũ phu nhân nhìn thấy mỉm cười, kéo kéo góc áo Từ Lệnh Khoan, cùng đứng song vai ở phía sau Từ Lệnh Nghi cùng Thập Nhất Nương.
Từ Lệnh Khoan do dự một lát, đứng ở bên người Từ Lệnh Nghi.
Mấy đứa nhỏ hai mặt nhìn nhau.
Từ Tự Cần cùng Từ Tự Kiệm lần lượt đứng cùng mẫu thân, Từ Tự Dụ lôi kéo Truân ca nhi đứng ở bên người Từ Lệnh Khoan.
Nha hoàn tiến vào dâng trà nhìn thấy đều nơm nớp lo sợ, nhẹ chân nhẹ tay buông chung trà liền lui đi xuống.
Thái phu nhân liền bưng chung trà tinh tế uống trà.
Trong phòng có thể nghe được tiếng châm rơi.
Quá một hồi lâu, nàng buông chung trà, quét mội lần con trai, tức phụ, tôn tử đứng ở bên người mình, sau đó từ từ nói:” Mấy ngày hôm trước, Hầu Gia nằm mộng. Mộng thấy Đông di nương. Nói mình hiện giờ cô khổ điêu linh, ngay cả người cung phụng hương khói cũng không có, phiêu phiêu đãng đãng không thể chuyển thế đầu thai, rất đáng thương. Xin Hầu Gia xem phân lượng thời gian nàng hầu hạ Hầu Gia một hồi, muốn Hầu Gia dưỡng đứa nhỏ ở danh nghĩa của nàng, cung phụng hương khói, cho nàng có thể chuyển thế luân hồi. Hầu Gia tỉnh dậy trong lòng rất bất an. Ngày hôm sau liền đi thiện đường, chuẩn bị ôm một đứa nhỏ trở về dưỡng ở danh nghĩa Đông di nương. Cũng hợp duyên, vừa lúc có đứa nhỏ, có mắt phượng giống Từ gia chúng ta như đúc, Hầu Gia nghĩ đến Đông di nương báo mộng, cảm thấy được chuyện này quả thực là thiên ý.” Nói xong, liếc mắt xem Thập Nhất Nương một cái,” Sau đó thương lượng Thập Nhất Nương, lại thương lượng người La gia cùng ta, quyết định đem đứa nhỏ này ôm trở về, dưỡng ở danh nghĩa Đông di nương, coi như là thành toàn……?
Thái phu nhân chưa nói xong câu, Từ Lệnh Khoan đột nhiên tiến lên từng bước: “Nương……”
Ánh mắt mọi người không khỏi dừng ở trên người hắn.
” Cái chuyện này……”
Hắn mới vừa nói ba chữ, “Bốp” một tiếng, thái phu nhân chụp một chưởng ở trên kháng bàn, đánh gảy lời hắn.
“Lệnh Khoan.” Từ Lệnh Nghi nghiêm mặt, ánh mắt nhìn Từ Lệnh Khoan như sương như tuyết,” Nương đang nói, nào có người làm con dám sáp miệng. Ngươi đứng ở một bên nghe cho ta.”
Từ Lệnh Khoan mặt trắng như mảnh lụa, co dúm một chút, lại rất nhanh đứng thẳng thân mình đón ánh mắt Từ Lệnh Nghi, ánh mắt kiên định nhìn ca ca.
Thập Nhất Nương nghĩ đến thần thái Từ Lệnh Khoan khi bọn họ tiến môn, lại nghĩ đến bộ dáng hắn hiện tại, trong lòng thầm kêu không xong– chỉ có trong lòng có người kiên định tín nhiệm, mới có thể không sợ hiểm trở đón gian nan.
Hắn sẽ không phải muốn nói ra chân tướng sự thật sau đó một người gánh vác đi?
Quả nhiên, cùng ý tưởng với Thập Nhất Nương còn có thái phu nhân.
Nàng không đợi Từ Lệnh Khoan mở miệng đã lớn tiếng quát:” Từ Lệnh Khoan, ta sủng ngươi. Ngươi lại thật tốt, không biết giới hạn. Ngay cả ta cùng huynh đệ các ngươi nói chính sự ngươi cũng dám sáp miệng. Ngươi không phải thấy phụ thân ngươi không ở, cho nên không đem ta làm mẫu thân để vào mắt!”
Thái phu nhân ý chỉ Từ Lệnh Khoan bất hiếu.
Lời này nói thập phần nghiêm trọng.
Từ Lệnh Khoan thần sắc đại biến, như đẩy núi ngọc, ngược lại lại quỳ xuống:” Khoan Nhi không dám……”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook