Thứ Nữ Công Lược
-
Chương 236: Tranh chấp(Trung)
Sẵn sàng
***
Chỗ Thập Nương cùng lão phu nhân hoàn toàn trái ngược. Ba gian nhà giữa lạnh lùng yên lặng, trước cửa có một tiểu nha hoàn tám, chín tuổi chơi múa dải lục đứng ở nơi đó. Thấy Khương phu nhân mang người lại đây, nàng thần sắc kích động hành lễ, vội đi vào bẩm cáo.
Đợi các nàng đến gần, Ngân Bình đã đánh bức rèm.
“Tiểu thư, đại cữu phu nhân, tứ cữu phu nhân, di phu nhân.”
“Đại phu nhân các người……” Khương phu nhân thấp giọng hỏi.
Ngân Bình ánh mắt đỏ lên, thấp giọng nói:” Ngồi ở phía trước cửa sổ ngẩn người!”
Khương phu nhân nghe liền thở dài, xoay người đối với đám người Đại phu nhân giải thích:” Từ khi biết lang đệ xảy ra chuyện về sau, em dâu thường ngồi ở Lâm Song đại kháng ngẩn người. Nếu lát nữa có cái gì thất lễ, còn thỉnh hai vị cữu phu nhân, cùng di phu nhân không cần thấy lạ.”
Thập Nương vì Vương lang thương tâm?
Thập Nương nghe có chút nghi ngờ.
Mà Đại phu nhân, lại nói:” Nàng tuổi còn trẻ, gặp chuyện như vậy trong lòng tự nhiên đau như đao cắt. Chúng ta là nhà mẹ đẻ của nàng, nào có đạo lý trách móc.”
Hai người khách sáo vài câu, tiến nội thất.
Nội thất Lâm Song đại kháng một nữ tử gầy ngồi đó. Nàng mặc tiểu áo gấm màu hồ, tống quần màu trắng, lẳng lặng ngồi ở Lâm Song đại kháng, trầm tĩnh giống một pho tượng, một rối gỗ không có sinh mệnh.
Ánh mắt sưng đỏ như hạch đào Kim Liên ở một bên hầu hạ.
“Đại phu nhân, đại cữu phu nhân, tứ cữu phu nhân, cùng di phu nhân tới ngài!”
Ngân Bình thật cẩn thận bẩm báo.
Người trên kháng quay đầu.
Mặt của nàng vừa gầy lại tái nhợt, chóp mũi nhòn nhọn, một đôi con ngươi to đen ngâm ngấm nước mắt.
Thập Nhất Nương ngây ngất trong giây lát.
Đây là Thập Nương? Nữ tử kiêu ngạo giống khổng tước, hoa mỹ giống như hoa mùa hè Thập Nương?
” Thập tiểu thư,……” Đại phu nhân, giọng mang nghẹn ngào.
Thập Nương lại mờ mịt liếc mắt quét các nàng một cái, lại quay đầu đi, ánh mắt nhìn ngoài cửa sổ, giống như ngoài cửa sổ có cảnh đẹp gì khó gặp làm cho nàng lưu luyến quên cả phản ứng.
“Đại cữu phu nhân,” Kim Liên tiến lên cấp các nàng hành lễ,” Này hai ngày Đại phu nhân, tâm tình không tốt.” Lại vội ghế con lại đây,” Đại cữu phu nhân, Tứ cữu phu nhân, di phu nhân, Đại tiểu thư, mời ngồi.”
Bốn người ngồi xuống, Ngân Bình cùng Kim Liên mang trà lại đây.
Đại phu nhân, liền hỏi Ngân Bình, Kim Liên tình hình Thập Nương.
“…… Tuy vẫn như trước một ngày ba bữa cơm, như so với ngày thường ăn rất ít. Lại càng không thích nói chuyện. Thường một mình ngồi ngẩn cả một ngày.”
Có thể ăn là được a!
Thập Nhất Nương hơi thở dài.
Trong lúc nhất thời mọi người không nói gì, yên lặng uống trà.
Khương phu nhân liền cười khổ một tiếng, nói:” Cho hai vị cữu phu nhân, di phu nhân chê cười. Gia môn bất hạnh. Lang đệ ta còn chưa nhập hòm, mọi người muốn phân một ly canh ngồi không yên.” Dáng vẻ muốn cùng các nàng nói chuyện.
Đại phu nhân, chính xác là quan tâm Thập Nương, thấy Khương phu nhân có khẩu khí này, cũng không lảnh tránh, lập tức hỏi:”Đều là người nào? Đều nói cái gì?”
Khương phu nhân thấy La gia nhân đáp, nhẹ nhàng thở ra.
” Từ từng tổ phụ ta mỗi thế hệ chính là đơn truyền. Đến đời Lang đệ, đều có năm bàng chi. Ngày thường được gia phụ cứu tế không ít. Nào biết lúc lang đệ xảy ra chuyện, thế nhưng không một người quan tâm ai là người hành hung? Lang đệ chết oan hay không oan? Chỉ biết đây là lúc nhảy ra xưng chi mình cùng chúng ta là thân cận nhất, muốn phụ thân chọn lựa người thừa kế giữa bọn họ, sớm ngày tấu thỉnh lễ bộ trình báo Thánh Thượng. “Nói xong, mắt nàng như mũi tên nhọn,” Phủ Thuận Thiên bắt chính là người nào? Là gã sai vặt bên người Nhâm Côn. Hắn một là tiện dân, như thế nào có lá gan lớn như vậy, dám giết Mậu Quốc Công phủ thế tử gia. Không phải Nhâm Côn sai sử, chính là thay Nhâm Côn nhận tội. Mặc kệ là dạng nào, đầu sỏ cũng Nhâm Côn, ta có thể nào cho hắn tiêu diêu tại ngoại?”
Nàng nghiến răng,” Những người đó lại vàng đỏ nhọ lòng son, nói phủ Thuận Thiên đều định án, chỉ chờ thu sau xử quyết là được. Có cái gì mà tra. Ta bịa đặt như vậy, hoàn toàn là sợ về sau thế tử Mậu Quốc Công phủ không phải bào đệ của mình, không có chỗ tốt ở nhà mẹ đẻ…… Làm cho phụ thân sớm ngày thương lượng chuyện chọn con thừa tự thỉnh lễ bộ.”
Nói tới đây, đôi mắt nàng đỏ lên.” Cố tình phụ thân lại là người bên tai nhuyễn. Nghe những người đó giựt giây, sợ người Vương gia vì không có người kế thừa mất tước vị. Đồng ý từ trong mấy nhà kia tuyển một người thừa tự. Nếu không phải mấy nhà kia ai cũng có tính toán. Chỉ sợ tấu thư xin con thừa tự đã sớm báo đến lễ bộ” nàng nhìn Thập Nhất Nương một chút nước mắt bắt đầu rơi, “Chỉ đáng thương em dâu ta, phải chịu trắc trở như vậy……”
Thập Nhất Nương lại nghe ra chút hương vị.
Nàng hướng Đại phu nhân, cùng Tứ thiếu phu nhân, nhìn lại.
Đại phu nhân, cùng Khương phu nhân lau nước mắt.
Tứ thiếu phu nhân, lại nhìn nàng.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.
Tứ thiếu phu nhân, hướng tới Thập Nhất Nương hơi nắm tay, nhẹ giọng đối Khương phu nhân nói:” Nghe ý tứ Đại tiểu thư nói, quốc công gia là muốn từ bàng chi chọn một đứa con thừa tự qua đây?”
Chỗ Thập Nương cùng lão phu nhân hoàn toàn trái ngược. Ba gian nhà giữa lạnh lùng yên lặng, trước cửa có một tiểu nha hoàn tám, chín tuổi chơi múa dải lục đứng ở nơi đó. Thấy Khương phu nhân mang người lại đây, nàng thần sắc kích động hành lễ, vội đi vào bẩm cáo.
Đợi các nàng đến gần, Ngân Bình đã đánh bức rèm.
“Tiểu thư, đại cữu phu nhân, tứ cữu phu nhân, di phu nhân.”
“Đại phu nhân các người……” Khương phu nhân thấp giọng hỏi.
Ngân Bình ánh mắt đỏ lên, thấp giọng nói:” Ngồi ở phía trước cửa sổ ngẩn người!”
Khương phu nhân nghe liền thở dài, xoay người đối với đám người Đại phu nhân giải thích:” Từ khi biết lang đệ xảy ra chuyện về sau, em dâu thường ngồi ở Lâm Song đại kháng ngẩn người. Nếu lát nữa có cái gì thất lễ, còn thỉnh hai vị cữu phu nhân, cùng di phu nhân không cần thấy lạ.”
Thập Nương vì Vương lang thương tâm?
Thập Nương nghe có chút nghi ngờ.
Mà Đại phu nhân, lại nói:” Nàng tuổi còn trẻ, gặp chuyện như vậy trong lòng tự nhiên đau như đao cắt. Chúng ta là nhà mẹ đẻ của nàng, nào có đạo lý trách móc.”
Hai người khách sáo vài câu, tiến nội thất.
Nội thất Lâm Song đại kháng một nữ tử gầy ngồi đó. Nàng mặc tiểu áo gấm màu hồ, tống quần màu trắng, lẳng lặng ngồi ở Lâm Song đại kháng, trầm tĩnh giống một pho tượng, một rối gỗ không có sinh mệnh.
Ánh mắt sưng đỏ như hạch đào Kim Liên ở một bên hầu hạ.
“Đại phu nhân, đại cữu phu nhân, tứ cữu phu nhân, cùng di phu nhân tới ngài!”
Ngân Bình thật cẩn thận bẩm báo.
Người trên kháng quay đầu.
Mặt của nàng vừa gầy lại tái nhợt, chóp mũi nhòn nhọn, một đôi con ngươi to đen ngâm ngấm nước mắt.
Thập Nhất Nương ngây ngất trong giây lát.
Đây là Thập Nương? Nữ tử kiêu ngạo giống khổng tước, hoa mỹ giống như hoa mùa hè Thập Nương?
” Thập tiểu thư,……” Đại phu nhân, giọng mang nghẹn ngào.
Thập Nương lại mờ mịt liếc mắt quét các nàng một cái, lại quay đầu đi, ánh mắt nhìn ngoài cửa sổ, giống như ngoài cửa sổ có cảnh đẹp gì khó gặp làm cho nàng lưu luyến quên cả phản ứng.
“Đại cữu phu nhân,” Kim Liên tiến lên cấp các nàng hành lễ,” Này hai ngày Đại phu nhân, tâm tình không tốt.” Lại vội ghế con lại đây,” Đại cữu phu nhân, Tứ cữu phu nhân, di phu nhân, Đại tiểu thư, mời ngồi.”
Bốn người ngồi xuống, Ngân Bình cùng Kim Liên mang trà lại đây.
Đại phu nhân, liền hỏi Ngân Bình, Kim Liên tình hình Thập Nương.
“…… Tuy vẫn như trước một ngày ba bữa cơm, như so với ngày thường ăn rất ít. Lại càng không thích nói chuyện. Thường một mình ngồi ngẩn cả một ngày.”
Có thể ăn là được a!
Thập Nhất Nương hơi thở dài.
Trong lúc nhất thời mọi người không nói gì, yên lặng uống trà.
Khương phu nhân liền cười khổ một tiếng, nói:” Cho hai vị cữu phu nhân, di phu nhân chê cười. Gia môn bất hạnh. Lang đệ ta còn chưa nhập hòm, mọi người muốn phân một ly canh ngồi không yên.” Dáng vẻ muốn cùng các nàng nói chuyện.
Đại phu nhân, chính xác là quan tâm Thập Nương, thấy Khương phu nhân có khẩu khí này, cũng không lảnh tránh, lập tức hỏi:”Đều là người nào? Đều nói cái gì?”
Khương phu nhân thấy La gia nhân đáp, nhẹ nhàng thở ra.
” Từ từng tổ phụ ta mỗi thế hệ chính là đơn truyền. Đến đời Lang đệ, đều có năm bàng chi. Ngày thường được gia phụ cứu tế không ít. Nào biết lúc lang đệ xảy ra chuyện, thế nhưng không một người quan tâm ai là người hành hung? Lang đệ chết oan hay không oan? Chỉ biết đây là lúc nhảy ra xưng chi mình cùng chúng ta là thân cận nhất, muốn phụ thân chọn lựa người thừa kế giữa bọn họ, sớm ngày tấu thỉnh lễ bộ trình báo Thánh Thượng. “Nói xong, mắt nàng như mũi tên nhọn,” Phủ Thuận Thiên bắt chính là người nào? Là gã sai vặt bên người Nhâm Côn. Hắn một là tiện dân, như thế nào có lá gan lớn như vậy, dám giết Mậu Quốc Công phủ thế tử gia. Không phải Nhâm Côn sai sử, chính là thay Nhâm Côn nhận tội. Mặc kệ là dạng nào, đầu sỏ cũng Nhâm Côn, ta có thể nào cho hắn tiêu diêu tại ngoại?”
Nàng nghiến răng,” Những người đó lại vàng đỏ nhọ lòng son, nói phủ Thuận Thiên đều định án, chỉ chờ thu sau xử quyết là được. Có cái gì mà tra. Ta bịa đặt như vậy, hoàn toàn là sợ về sau thế tử Mậu Quốc Công phủ không phải bào đệ của mình, không có chỗ tốt ở nhà mẹ đẻ…… Làm cho phụ thân sớm ngày thương lượng chuyện chọn con thừa tự thỉnh lễ bộ.”
Nói tới đây, đôi mắt nàng đỏ lên.” Cố tình phụ thân lại là người bên tai nhuyễn. Nghe những người đó giựt giây, sợ người Vương gia vì không có người kế thừa mất tước vị. Đồng ý từ trong mấy nhà kia tuyển một người thừa tự. Nếu không phải mấy nhà kia ai cũng có tính toán. Chỉ sợ tấu thư xin con thừa tự đã sớm báo đến lễ bộ” nàng nhìn Thập Nhất Nương một chút nước mắt bắt đầu rơi, “Chỉ đáng thương em dâu ta, phải chịu trắc trở như vậy……”
Thập Nhất Nương lại nghe ra chút hương vị.
Nàng hướng Đại phu nhân, cùng Tứ thiếu phu nhân, nhìn lại.
Đại phu nhân, cùng Khương phu nhân lau nước mắt.
Tứ thiếu phu nhân, lại nhìn nàng.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.
Tứ thiếu phu nhân, hướng tới Thập Nhất Nương hơi nắm tay, nhẹ giọng đối Khương phu nhân nói:” Nghe ý tứ Đại tiểu thư nói, quốc công gia là muốn từ bàng chi chọn một đứa con thừa tự qua đây?”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook