Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 101 Đao Ý Sơ Thành

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 7 –Đao Ý Sơ Thành

 

Sáng sớm ngày hè, bầu trời trong xanh.

Mạnh Xuyên đeo đao bên hông, liền tự thân 1 mình đến thiên đao quật.

“Vù” 1 bước nhảy hơn 10 trượng, bước vào 1 cái động quật quen thuộc đi qua vô số ngã rẽ, chuyển  hướng vài lần rồi đi được gần 200 thước mới dừng lại, thời khắc lời cuồng phòng càng mãnh liệt hơn, mỗi đạo phong nhẫn càng nhanh hơn , cũng càng sắc bén hơn, nếu như là bị cắt qua, cũng đủ đe dọa đến tính mạng của cường giả Vô Lậu Cảnh bình thường. Mạnh Xuyên nhìn những màn này vậy mà là xuất hiện nụ cười.

Mỗi lần chém tách những đạo phong nhẫn này, hắn đều có chút cảm giác thành tựu.

Có thể ở trong thiên đao quật càng đi xa, càng đại biểu cho ‘Tâm Đao Thức’ của bản thân càng cao minh, tin tưởng rằng cách chân chính nhập môn cũng không còn xa nữa.

Mạnh Xuyên ngưng thần, toàn bộ nhục thân và chân nguyên đều đã chậm rãi điều động, phảng phất như chuẩn bị trước khi bắt lấy con mồi, cùng với tay phải không một chút dấu hiệu nào, giữ lấy cán đao và xuất đao, một đạo đao quang như nước vạch qua trường không, lúc đánh lên phong nhẫn, 1 đao này bao hàm 1 lực đạo quỷ dị cũng hoàn toàn bộc phát ra.

Chỉ thấy từng đao tách ra, hơn 10 đạo quang đao phảng phất như 1 hình vòng cung hoàn mỹ, lúc chém ra đao quang như nước, mỗi lần cắt trúng mục tiêu đều phát ra 1 tiếng nổ nhỏ, làm cho những đạo phong nhẫn này hoàn toàn bị đánh nát, tan biến đi.

Nhập môn Tâm Đao Thức, có phải điểm chính.

Xuất đao đủ nhanh.

Đao pháp cần đao đao tương liên, liên tục không nghỉ.

Càng quan trọng hơn là lúc xuất đao, vi ‘âm’, âm chủ ẩn giấu bên trong, uy thế đao pháp là bên trong kiếm. Khi mà nhát đao trúng mục tiêu lúc đó chính là lúc chuyển âm thành dương, dương chủ bộc phát! Đột nhiên bộc phát âm chuyển thành dương, sinh ra một lực đạo ‘Trác’ đặc biệt, loại ‘Âm dương trác kình’ như vậy mới chính là tất cả tinh túy của 1 chiêu uy lực. Dưới 1 đao bạo tạc như vậy, cũng có thể nhanh chóng chiếm lấy lợi thế thu đao chuyển thành âm! Một  đao mới lại xuất ra, lại là 1 vòng  âm dương luân chuyển mới, từng đao một mãi mãi không ngừng.

Cũng may căn cơ của Mạnh Xuyên tốt, hắn trước đây có nhiều kinh nghiệm với bạt đao thức, cùng với Tâm Đao Thức vô cùng tương hợp, tu luyện cũng xem như thuận lợi.

Mỗi ngày chém vạn lần phong nhẫn, trong vòng nửa năm, hắn ta đã hoàn toàn nắm vững các yếu điểm, bất kể khi nào cũng có thể hoàn mỹ kết hợp, bước ra được 1 bước quan trọng đó.

“Ẩn tàng vi âm, bộc phát vi dương. Âm chuyển Dương, Dương chuyển lại thành âm. Âm Dương luân hồi không nghỉ , đao pháp không ngừng.” Mạnh Xuyên không ngừng thi triển đao pháp này, oanh minh những âm thành boom boom boom boom, phản phất như tiếng sấm, đem những phong nhẫn kia từng cái cắt đứt.

Phong nhẫn đến cũng không có quy luật.

Có lúc 10 đạo phong nhẫn cùng lúc bay tới, cũng có lúc ngẫu nhiên 3 5 đạo phong nhẫn, quỹ đạo thậm chí còn khó đoán hơn.

Nhưng chỉ cần xuất đao đủ nhanh, xuất đao đủ tập trung! Đều có thể đánh tan.

“Thiếu 1 chút, vẫn thiếu 1 chút.”

Mạnh Xuyên thi triển tâm đao thức này quá nhiều, năng lượng thân thể và chân nguyên kết hợp, biến ảo trong đao pháp kình đạo của trở thành bản năng. Hắn ta không ngừng theo đuổi cảm giác viên mãn kia nhất. Có lĩnh vực rộng 10 thước hắn ta có thể rõ ràng phát hiện ra từng lỗi nhỏ của bản thân.

Thiếu 1 chút, chính là thiếu 1 chút nữa.

Mỗi vết cắt đều đang đuổi theo.

“Hừ.” Cuối cùng khi vung ra một đao khác, cuối cùng cũng đạt được cảm giác viên mãn mong muốn nhất.

Cảm giác viên mãn đó,  khiến cơ nhục và gân cốt đạt đến trạng thái sự đồng điệu huyền diệu, trong chốt lát bộc phát sức mạnh gấp mấy lần, vận chuyển chân nguyên cũng sung mãn mỹ miều, nhục thân và chân nguyên trong chốc lát đã phối hợp hoàn hảo.

Tốc độ của đao quang đột nhiên tăng vọt.

Đao quang lóe lên, lúc lướt qua bầu trời liền trở nên mở, sau đó đánh vào một đạo phong nhẫn, có một tiếng oanh tạc cực thấp, những vị trí bị chém trúng đều xuất hiện không khí bị ba động xoắn lại thành hình cầu. Nếu là chém trên tân yêu vương mới thăng cấp, cho dù nhục thân có thể chịu được 1 đao này, thì ‘Âm Dương Trác Kình’ chứa trong 1 đao này cũng đủ để khiến nội tạng của tân yêu vương bị chấn động đến tan vỡ, không chết cũng trọng thương.

E rằng chỉ cần 8 đao 10 đao là có thể giết chết yêu vương mới thăng cấp nhất trùng.

Tuyệt thế kỳ tài ngộ xuất ‘Đao Ý’ ,còn luyện thành các chiêu thức trong Hắc Thiết Thiên Thư, đủ để người phàm bình thường vượt qua cấp bậc và giết chết yêu vương nhất trùng.

“Bang bang bang.” Mỗi lần nghe thấy tiếng oanh tạc đều khiến người ta run rẩy, mỗi 1 đao đều nhanh đến mức mờ áo, căn bản không thể nhìn rõ ràng.

Giống như một mũi tên thực sự đủ nhanh.

Một mũi tên bắn ra.

Theo đó đã đến trước mắt rồi! Đối với quỹ đạo trên đường đi? Căn bản không thể nhìn rõ.

'Tâm Đao Thức' của Mạnh Xuyên, đã có chút phong phạm của một mũi tên sắc bén của thần cung tiễn.

“Ta đã luyện thành rồi, Ta đã luyện thành rồi.”

Mạnh Xuyên dừng lại, tỏ ra hưng phấn: “Ta đã tu luyện Tâm đao thức, cũng ngộ ra đao ý thuộc về Tâm đao thức.”

Hắc Thiết Thiên Thư “Tâm đao thức” có tổng cộng mười tám chiêu thức, mỗi chiêu thức đều có một kiếm ý tương ứng.

Đây cũng là nguyên cớ khiến Hắc Thiết Thiên Thư khó tu luyện, cho dù có ngộ ra ‘ Ý chi cảnh’, nhưng nếu như đối với 1 chiêu ý cảnh của tuyệt học Hắc Thiết Thiên Thư không hoàn toàn giống nhau, thì cũng không thể thi triển ra uy lực chân chính của 1 đao đó! Đó chỉ có vẻ bề ngoài, uy lực lại hoàn toàn không có.

Muốn học được tuyệt học trên Hắc Thiết Thiên Thư, chỉ có 1 biện pháp!

Trực tiếp tu luyện một trong các chiêu thức trên đó, tu luyện trong thời gian dài, dựa vào tu luyện chiêu thức này mà ngưng tụ ‘ Ý chi cảnh’. Như thế mới có thể thích hợp với 1 chiều này.

Nhưng vấn đề đến rồi.

Hắc Thiết Thiên Thư ,không thể tiếp nhận truyền thừa nếu không ngưng luyện Nguyên thần! (Mạnh Xuyên ở phàm nhân cảnh, Nguyên thần yếu đuối cũng không thể tiếp nhận truyền thừa), chỉ có thể xem những văn tự miêu tả và hình ảnh. Không có ý cảnh chỉ hướng muốn ngộ ra ‘Ý Chi Cảnh’ quá khó. Bạn phải biết rằng Nguyên Sơ Sơn có tam đẳng Thần Tôn tuyệt học là Thiên-Địa-Nhân, tất cả đó đều cần ý cảnh chỉ dẫn.

Để ngộ ra ‘ Ý chi cảnh’ mà không có sự chỉ dẫn, có thể phải mất 10 hoặc 20 năm. Với sự chỉ dẫn, có sự chỉ dẫn, điều đó có thể thành 1 đến 2 năm.

Chọn cái nào đây?

Sau khi lãng phí rất nhiều thời gian và sức lực, cảm thấy không còn hy vọng, nhiều thiên tài cuối cùng sẽ lựa chọn thiên cấp Thần Tôn tuyệt học , nếu như tu luyện thiên cấp Thần Tôn tuyệt học đủ cao thâm, thật ra cũng sẽ không kém quá xa Hắc thiết thiên thư.

Mạnh Xuyên rất thích hợp với “Tâm đao thức”, nếu Hắn ta tu luyện <Lôi Đình Diệt Thế Đao> hoặc <Thiên Địa Du Long Đao>, sợ ra phải mất 5 đến 6 năm mới có thể ngộ ra đao ý.

Nhưng tâm đao thức của “Tâm ý đao” lại rất phù hợp với Mạnh Xuyên.

Hắn ta đã từng mỗi ngày chém phi tiễn 8.000 lần, so với phong nhẫn như hiện tại tại... có rất nhiều điểm chung. Sự tích lũy kinh nghiệm trên phương diện này rất phong phú.

Ngoài ra, hắn có mười thước lĩnh vực, có thể cảm nhận rõ ràng từng chiêu thức của hắn, ngộ ra sự tiến bộ và khuyết điểm của bản thân, hiệu quả tu luyện cũng cao.

Sau đó……

Trong vòng nửa năm, hắn đã ngộ ra đao ý, và hoàn toàn nắm vững chiêu thức cơ bản nhất của “Tâm Ý Đao” trong Hắc Thiết Thiên Thư - Tâm Đao Thức!

Trên thực tế, tuyệt đại đa số Thần Tôn, nói rằng đã luyện thành Hắc Thiết Thiên Thư, thực chất chỉ là 1 số chiêu thức trong đó. Ví dụ như An Hải Vương gia Tuyết Phong ngũ công tử thông thạo ba chiêu, Giang Châu Tiêu Gia Tiêu Vân Nguyệt cũng chỉ vỏn vẹn luyện thành 1 chiêu. Bởi vì thời gian của bạn hắn có hạn, cảnh giới của bọn hắn không cao. Một bên phải tu luyện đến cảnh giới Thần Tôn Phong Hầu Cảnh, mới có thể đem 1 bộ chiêu thức của Hắc Thiết Thiên Thư hoàn toàn luyện thành.

Chỉ cần luyện ra 1 chiêu , liền có thể tung hoành ngang dọc thiên hạ!

Một phàm nhân tuyệt thế thiên tài  đã ngộ ra ‘Đao Ý’, có thể sáng ngang Nhất trùng Thiên yêu vương.

Mà một  phàm nhân tuyệt thế thiên tài học được một chiêu thức từ Hắc Thiết Thiên Thư lại có thể dễ dàng giết chết  thiên yêu vương nhất trùng.

“Đao ý của tâm đao thức?” Mạnh Xuyên duỗi ra lòng bàn tay, có một đao ảnh hư huyễn hiện ra, “Đao thế ngưng luyện thành đao ý, đao  ý chân thật không giả, có thể nhìn thấy bằng mắt thường.”

Một đao ảnh huyền ảo hiện ra trên lòng bàn tay của bản thân, có 2 màu trắng đen mờ ảo xoắn lại, lại sắc bén vô cùng.

Có sự thay đổi về chất từ ​​”Thế Chi Cảnh” sang “Ý Chi Cảnh”.

‘Ý chi cảnh ’ muốn trở thành Thần tôn có trùng trùng trở ngại.

‘Ý chi cảnh’ thông thường đều là nhị trùng thiên  ‘Bất Diệt Cảnh Thần Tôn’ rồi.

Ví dụ như, trung phẩm thần tôn pháp môn, đạt đến ý chi cảnh đều có thể nhẹ nhàng trở thành Thần Tôn Bất Diệt Cảnh.

Tất nhiên, thượng phẩm thần tôn pháp môn và siêu phẩm thần tôn pháp môn càng hà khắc hơn.

Nhưng chỉ cần luyện thành ý chi cảnh, nhất định trở thành thần tôn.

“Nếu như ta ở quê nhà, mỗi ngày như cũ đều chém mũi tên, không có sự chỉ dẫn của Hắc Thiết Thiên Thư  <Tâm ý đao> bí tịch thích hợp nhất đối với ta, thật sự không biết khi nào mới có thể ngộ ra đao ý. Mạnh Xuyên trong lòng thở dài. Ở Nguyên Sơ Sơn có rất nhiều Hắc Thiết Thiên Thư để lựa chọn,  có thể chọn cuốn phù hợp nhất đối với bản thân. Những điều kiện tốt như vậy, ngoài kia ở đâu có thể có chứ?

“Đao Ý đã thành.”

“Thần Tôn không còn xa nữa rồi !” Mạnh Xuyên cười nói, “Đi tìm Thất Nguyệt, ta đáp ứng nàng, sau khi ngộ ra đao ý liền thi triển cho nàng xem.”

........

Cảnh Minh Phong.

“Sư muội, sư muội.” Bên ngoài động phủ động của Liễu Thất Nguyệt, một nam tử mặc y phục mà vàng đứng ở cửa hét lớn.

Người hầu ở cửa cũng chặn tên nam tử y phục màu vàng lại. Nếu không có sự cho phép của chủ động phủ, thì người khác không ai được phép xâm phạm. Liễu Thất Nguyệt mỗi lần đều có thể dễ dàng tiến vào động phủ Mộng Xuyên , cũng là do Mạnh Xuyên sớm đã ra lệnh.

“Tiền sư huynh?” Liễu Thất Nguyệt có chút bối rối đi tới cửa động phủ, nghi hoặc mà chào hỏi, “Sư huynh mời vào.”

Dù sao thì đó cũng là sư huynh của nàng, nàng cũng không thể đuổi hắn ta ra ngoài được.

“Sư huynh tại sao lại tới chỗ của ta?” Liễu Thất Nguyệt hỏi.

Nam tử áo vàng mỉm cười nhìn chung quanh: “Sư muội, trang trí đúng là trang nhã.”

Liễu Thất Nguyệt cười: “Sư huynh đến chỗ của ta, có chuyện gì vậy?” Nàng hỏi lại lần nữa.

“Tối nay, sư phụ không phải sẽ kiểm tra tiễn thuật của chúng ta sao?” Nam tử áo vàng cười nói: “Cho nên Ta đến gặp sư muội để so thử tiễn thuật của chúng ta.”

“Sư huynh đã là Thần Tôn Bất Diệt Cảnh rồi. Ta hiện tại vẫn là phàm nhân, miễn cưỡng mới ngộ ra tiễn thế, đến cả  'Ý chi giới' còn chưa đạt được, làm sao có thể cùng sư huynh so sánh?” Liễu Thất Nguyệt lắc đầu nói, nàng là đệ tử của Thiên Tinh Hầu, Nguyên Sơ Sơn đồng dạng cũng cso vài vị thần tiễn Thần Tôn bái  Thiên Tinh Hầu làm môn hạ , trước mắt bị Tiền Ngọc sư huỳnh này cũng là 1 trong những vị thần tôn đệ tử

“Ha ha, sư muội cũng đã thức tỉnh Phượng Hoàng huyết mạch, tiễn thuật tự nhiên phi phàm.” Tiền Ngọc cười nói: “Ta ở trên núi mười năm, tin tưởng có thể chỉ điểm sư muội.” ... Bằng cách giúp đỡ lẫn nhau, kỹ năng bắn cung của chúng ta sẽ tiến bộ nhanh hơn.”

Liễu Thất Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu: “Không cần đấu.”

Tiền Ngọc sửng sốt.

“Sư huynh, xin thứ lỗi, ta có chút kỳ lạ.” Liễu Thất Nguyệt nhẹ nhàng cười một tiếng, “Ta thích yên tĩnh một mình, không thích người khác tới động phủ của ta, sư huynh ngàn vạn đừng để ý.”

Sắc mặt của Tiền Ngọc có chút thay đổi.

Không thích người khác đến động phủ của nàng? Đây không phải là đuổi người sao?

“Thất Nguyệt, Thất Nguyệt.” Một thanh âm vang lên, Mạnh Xuyên vẻ mặt vui vẻ trực tiếp từ cửa chính đi vào đi vào, người hầu ở cửa cũng không ngăn cản hắn, đều cung kính nói: “Mạnh Xuyên đại nhân. “

“Ngươi không ngăn cản hắn sao?” Tiền Ngọc sắc mặt hơi biến đổi.

Anh biết Liễu Thất Nguyệt và Mạnh Xuyên là thanh mai trúc mã, nhưng họ có thể vào động mà không cần báo trước, không bị cản trở. Điều này hơi quá thân thiết. Nếu một người đang ngủ thì người kia có thể vào thẳng mà không cần báo trước? Vậy là mối quan hệ thân thiết đến cỡ nào!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...