Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 105 Cùng nhau đi hết đời này

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 11 - Cùng nhau đi hết đời này

 

“Để Thất Nguyệt nhìn thấy rồi, sợ rằng nàng ấy lại lo lắng.” Ý nghĩ này hiện lên trong đầu Mạnh Xuyên, lại 1 lần nữa cảm giác bị cắn sâu trong cơ thể khiến hắn không thể phân tâm.

Hắn không nhịn nổi rên rỉ, cắn chặt chiếc khăn trong miệng, kìm nén cơn đau.

“So với cái chết, so với tuyệt vọng, sự thống khổ tính là cái gì?”

“Đến đi, đến đi.”

“Điều này sẽ chỉ khiến ta trở nên mạnh mẽ hơn!”  Trong đầu Mạnh Xuyên hiện lên những cảnh tượng, đó là những cảnh đã từng được vẽ trong bức họa “Hướng Trứ Triêu Dương”, những cảnh tuyệt vọng đó, cảnh mọi người vẫn liều mình chiến đấu đã mang lại cho Mạnh Xuyên sức mạnh nguyên thần. Đối mặt với những cuộc chiến tàn khốc như vậy, một chút đau đớn trong quá trình tu luyện có ý nghĩa gì? Nếu không thể chịu đựng được việc này, còn nói gì đến việc trảm hết yêu tộc trong thiên hạ?

Việc trảm hết yêu tộc trong thiên hạ, nếu như là ngọn núi cao tít trời xanh, thì những sự đau đớn hiện giờ của việc tu luyện cũng chỉ là 1 gò đất nhỏ.

Bản thân hiện tại, trước tiên hãy san phẳng 1 gò đất nhỏ này!

Trong sự thống khổ dày vò ý chí không ngừng được ta, bảo kiếm được mài dũa mà ra, ý chí như con thanh đao không ngừng được mài dũa và đầy sắc nhọn.

Cũng không biết đã trôi qua bao lâu.....

Cuối cùng, cơn đau khắp người như thủy triều, nhanh chóng rút đi.

Trước đó giống như địa ngục,  bây giờ đau đớn không còn, Mạnh Xuyên thậm chí cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, cảm thấy rất dễ chịu, cực kỳ dễ chịu. Mạnh Xuyên hiểu rõ đây đều là ảo giác, là do trải cảm giác đau đớn dày vò một thời gian dài nay đã thích nghi, hiện tại không còn đau đớn, cảm thấy vô cùng cảm giác vô cùng thoải mái.Ư

“Hôm nay tu luyện Thần Tôn Thể kết thúc.” Mạnh Xuyên từ trong bồn tắm đứng dậy, chân nguyên đang lưu chuyển trên bề mặt cơ thể, giọt nước biến mất, cùng với đó đơn giản mặc lên người quần áo, đi lại thôi cũng người nhẹ phát sáng.

Kẹt.

Mạnh Xuyên mở cửa gỗ, nhìn thấy Liễu Thất Nguyệt đi tới bên ngoài, Liễu Thất Nguyệt cười nói: “A Xuyên, ngươi hiện tại chắc đói bụng rồi, ta vừa mới làm cho ngươi chút đồ ăn.”

Thời khắc này Mạnh Xuyên cảm thấy ấm lòng, hắn chỉ cảm thấy Thất Nguyệt đối xử với hắn thật tốt, nếu kiếp này ,nếu có thể cùng với Thất Nguyệt sống cuộc sống bình dị, có thể nhàn nhã hưởng thụ cuộc sống ...... Sẽ là một điều vô cùng tuyệt vời,  nhưng mà bản thân ta và Thất Nguyệt phải nổ lực tu luyện, Thất Nguyệt thức tỉnh được Phượng Hoàng Huyết Mạch, Nguyên Sơ Sơn cũng đặt kỳ vọng rất lớn vào nàng.

Cả 2 người bọn họ đều không thể buông lơi.

“Quả thật đói rồi.” Mạnh Xuyên mỉm cười, hai người cùng nhau đi tới đại sảnh, bưng hai bát cháo trắng cùng một ít đồ ăn.

Mạnh Xuyên ngồi xuống, lập tức đem bát cháo lớn này húp 1 ngụm lớn , cảm thấy ấm trong bụng , gật đầu: “Bình thường không nghĩ tới cháo lạii ngon như vậy.”

“Vậy sau khi huynh luyện tập mỗi tối, ta sẽ giúp huynh nấu cháo.” Liễu Thất Nguyệt cũng đang húp cháo, không nhịn được nói: “A Xuyên, mỗi ngày huynh luyện tập thống khổ như vậy sao?”

Mạnh Xuyên cười nói: “ Muốn luyện thành siêu phẩm Thần Tôn Thể, nào có dễ dàng như vậy, hiện tại chịu chút đau đớn, tương lại thực lực sẽ lại càng cường đại, đây đều là chuyện tốt cầu còn không được.”

“Tính từ ngày huynh đạt đệ thất luyện, đệ bát luyện của huynh có lẽ cũng được 5 ngày rồi đúng không?” Liễu Thất Nguyệt nói.

“Đúng vậy, ngày thứ năm.” Mạnh Xuyên gật đầu.

“Mỗi ngày đều luyện sát?” Liễu Thất Nguyệt hỏi.

“Với sự trợ giúp ngoại lực từ dược vật, ngày hôm sau cơ thể của ta đã hoàn toàn hồi phục. Tất nhiên phải tu luyện mỗi ngày.” Mạnh Xuyên nói: “thời gian tu hành, buộc phải nắm bắt.”

Liễu Thất Nguyệt không khỏi nói: “Nhưng đệ bát luyện này hình như rất đau đớn. Ta hỏi qua Lưu quản sự, huynh từ lúc tắm thuốc đến khi kết thúc, cũng phải trải qua hơn 2 canh giờ. Hơn 2 canh giờ chịu đừng dày vò đau đớn ... Môi ngày đều trải qua 1 lần, tinh thần sẽ không thể chịu nổi. Sư tôn ta từng nói, rằng tinh thần cũng có cực hạn không thể chịu đựng nổi, nếu vượt quá cực hạn của bản thân, tinh thần sẽ sụp đổ! Ta nghĩ có lẽ huynh nên tu luyện 1 ngày, nghỉ ngơi 1 ngày, như vậy có thể sẽ tốt hơn.”

“Haha.” Mạnh Xuyên cười nói: “Thất Nguyệt, đây chỉ mới là đệ bát luyện, còn đệ cửu luyện chính là ‘Lục dục sát’,  đối với ý chí  yêu cầu cao hơn rất nhiều. Ta muốn đem Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể Cửu Luyện đều luyện hết, mà sự dày vò đau đớn của đệ bát luyện này, cũng hay để ta mài giũa ý chí của mình.”

“Tuy rằng mệt mỏi , nhưng nếu kiên trì như cũ, ý chí cũng có thể ngày càng cường đại.”

“Đây là cơ hội hiếm có để rèn luyện ý chí a.” Mạnh Xuyên cười nói, “Làm sao có thể luyện một ngày nghỉ một ngày? Nếu buông lỏng áp lực, hiệu quả rèn luyện sẽ bị suy yếu.”

“Rèn luyện?” Liễu Thất Nguyệt sửng sốt.

Nàng không ngờ tới, nàng cho rằng sự dày vò thống khổ là chuyện khổ. A Xuyên như vậy mà lại xem như tu luyện, ý chí của tu hành! Chuẩn bị cho đệ cửu luyện.

“Đây mới chỉ là ngày thứ 5 của đệ bát luyện, toàn bộ quá trình tu luyện sẽ kéo dài trong một trăm hai mươi ngày.” Mạnh Xuyên nói: “Ta tin rằng sau một trăm hai mươi ngày, ý chí của ta nhất định sẽ tăng lên rất nhiều. Nếu có thể trực tiếp đạt tới trình độ khi tu luyện “Lục Dục Sát” yêu cầu thì càng tốt, nhưng ta đoán, yêu cầu của Lục dục Sát đối với ý chí rất cao, sẽ không dễ dàng như vậy.”

“A Xuyên, ngươi vốn đã rất lợi hại.” Liễu Thất Nguyệt an ủi hắn, “Nhập môn cũng đã được nửa năm, luyện thành siêu phẩm Thần Tôn Thể, tuyệt học Hắc Thiết Thiên Thư.”

“Ta vẫn còn chưa luyện thành siêu phẩm Thần Tôn Thể.” Mạnh Xuyên nói.

“Ngươi đạt tới đệ thất luyện, lúc nào cũng có thể thành Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể rồi.” Liễu Thất Nguyệt nói: “Ngươi sau khi nhập môn tốc độ tu luyện cũng cực kì kinh người rồi, nhanh hơn Tiết Phong và Tiêu Vân Việt, không cần thiết phải như vậy.”

Mạnh Xuyên quay đầu nhìn ra ngoài cửa, màn đêm mờ mịt, vầng trăng lưỡi liềm treo trên cao.

“Thất Nguyệt.” Mạnh Xuyên nói: “Ta từ trước đến nay chưa bao giờ tu luyện để so sánh với người khác, ngay cả Tiết Phong cùng Tiêu Vân Nguyệt cũng không quan tâm, ta muốn trở thành 1 Thần Tôn cường đại, một trong Thần Tôn truyền kỹ được lưu danh trong lịch sử. Điều ta muốn làm là đuổi kịp họ, hoặc thậm chí vượt qua họ. Duy chỉ có cách sánh ngang với những vị Thần Tôn mạnh mẽ lưu danh trong lịch sử, hoặc thậm chí vượt qua họ, ta mới có thể làm được... tiêu diệt tất cả yêu tộc trên thiên hạ.”

Liễu Thất Nguyệt ngơ ngác nghe.

Nàng chưa bao giờ nghe Mạnh Xuyên nói điều này.

“Giết hết yêu tộc trên thiên hạ?” Liễu Thất Nguyệt lẩm bẩm, có chút kinh ngạc, đây là điều mà trong suốt một trăm năm qua tất cả các Thần Tôn của nhân tộc muốn thực hiệu, nhưng mãi chưa thực hiện được.

“Nghe có chút ngốc nghếch.” Mạnh Xuyên cười nói: “ Ta cũng biết bản thân không tự lượng sức, ngay cả sư tôn những tồn tại vượt qua Phong Vương Thần Tôn, cũng không thể làm được điều này, như cũ vẫn bị yêu tộc trấn áp. Hết lần này đến lần khác yêu tộc tàn sát tiến vào, giết hàng loại nhân tộc ta. Khắp nơi trong cổng thành... Thần Tôn của nhân tộc chết hàng loạt. Nhưng ta vẫn sẽ giữ mục tiêu này bước về phía trước.”

“Cho dù không thể giết chết hết yêu tộc trên thiên hạ này, nhưng 1 đời này, có thể giết bao nhiêu ta sẽ giết nhiều bấy nhiêu.” Mạnh Xuyên nói: “Chỉ cần ta dốc toàn lực, cho dù có cuối cùng có chết cuối, ta cũng không hối tiếc nữa.”

Liễu Thất Nguyệt nắm tay Mạnh Xuyên, trịnh trọng nói: “Ta sẽ đi cùng huỳnh.”

“Đời này chúng ta cùng nhau đi.” Mạnh Xuyên nhìn Liễu Thất Nguyệt, “Hoặc giết hết yêu tộc trên thiên hạ, trả lại thái bình cho thiên hạ, hoặc là tử chiến sa trường.”

Liễu Thất Nguyệt mặt hơi đỏ lên, nhưng nàng vẫn gật đầu nói: “Chúng ta cùng nhau chinh chiến.”

Sau đó Liễu Thất Nguyệt cười: “Đây không phải ý muốn cươi ta sao?”

Mạnh Xuyên nhìn nàng: “Muội đồng ý không?”

“Vào ngày yêu tộc xâm nhập, ta ở bên bên trong Liệt Dương Bảo của Liệt Dương Đạo Viện, khi đó, chính mắt thấy Liệt Dương Bảo bị yêu tộc công phá, tất cả mọi người đều bị sát hại.” Liễu Thất Nguyệt nhìn Mạnh Xuyên, “Khi đó ta nhìn thấy huynh, A Xuyên, huynh từ xa đi tới, liều mạng tới đây. Ta biết... Kiếp này muốn gả, nhất định phải gả cho người này.”

Mạnh Xuyên nắm tay Thất Nguyệt, nhẹ giọng nói: “Ta, Mạnh Xuyên, thề rằng cả đời này ta sẽ không bao giờ phụ lòng muội.”

“Ta tin tưởng A Xuyên.” Liễu Thất Nguyệt trong mắt tràn đầy vui sướng cùng vui sướng.

Một đời này, sẽ đi cùng nhau.

Cùng nhau chinh chiến sa trường, không màn sống chết, trảm yêu tộc.

Sống phải cùng nhau, chết cũng phải chung huyệt.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...