Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 109 Kinh Hỷ (Phần 1)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 15 - Kinh Hỷ (Phần 1)

 

Mạnh Xuyên dọc theo rìa bậc thang Hoặc Tâm Động đi xuống , đi từng bước một, ngày càng gần đến đáy Hoặc Tâm Động bên dưới, nhưng sức dụ hoặc bên dưới cũng càng ngày càng mạnh.

“Sức dụ hoặc thật lớn.” Mạnh Xuyên âm thầm kinh hãi, nhưng hắn chống cự, bình tĩnh đi xuống.

Trong ý thức có một cảm giác 'nặng nề', càng là đi xuống, thì càng nặng nề.

Khi hoàn thành vòng thứ hai, Mạnh Xuyên cảm thấy nguyên thần bị áp chế, nguyên thần chi lực bị phong ấn hoàn toàn, đều không thể điều động nguyên thần chi lực để chống cự.

“Cư nhiên lạ trấn áp nguyên thần chi lực của ta?” Mạnh Xuyên kinh ngạc vạn phần, hắn cố gắng điều động nguyên thần chi lực nhưng vô dụng. “Lúc ta lên Hắc Ám Tế Đàn, cho dù đến cuối cùng ta cũng không bị trấn áp nguyên thần chi lực. Nhưng Hoặc Tâm Động chỉ mới đến vòng thứ ba, đã triệt để trấn áp nguyên thần chi lực của ta?”

Hoặc Tâm Động hiển nhiên so với Hắc Ám Tế Đàn còn thần bí hơn rất nhiều, dù sao Phong Hầu Thần Tôn và Phong Vương Thần Tôn  đều thỉnh thoảng tới đây để khảo nghiệm ý chí của mình.

Mạnh Xuyên tiếp tục bước đi, nguyên thần cảm thấy vô cùng nặng nề, không cách nào phản kháng.

Chỉ có cách duy nhất là dùng ý chí để chống lại sự dụ hoặc!

Khi bắt đầu bậc thứ năm mươi của vòng thứ ba, sự dụ hoặc dần dần tràn ngập não bộ của Mạnh Xuyên, hắn thậm chí không thể phân tâm nghĩ đến những thứ khác, chỉ nhìn làn sương đen cuồn cuộn dưới đáy động, chỉ cảm thấy nơi đó là một nơi nơi đẹp nhất trên thế giới. Một sự thôi thúc mãnh liệt, muốn bay tới đó như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa, trên thế giới tất cả mọi thứ bao gồm cả cái chết, không có gì có thể ngăn chặn bản thân bước về phía trước.

“Chống cự lấy.”

“Chút dục vọng này còn không kìm nén được, còn muốn luyện hóa Lục Dục Sát?” Ý thức Mạnh Xuyên vẫn đang gào thét, ý thức của hắn phảng phất như một con rồng bị trói, nỗ lực vùng vẫy.

Ngăn cản bản thân tiến về phía trước, đấu tranh để không bị sự dụ hoặc kiểm soát hoàn toàn.

Vẻ mặt Mạnh Xuyên vặn vẹo, dữ tợn.

“So với những thứ ta đang theo đuổi, nhưng dụ hoặc này tính là cái gì?”

“Cút ra.”

“Đều cút ra cho ta!!!”

Ý thức của Mạnh Xuyên càng lúc càng điên cuồng, nhưng nét mặt lại bắt đầu tê dại, ý thức của hắn vốn đã rất yếu, không thể ảnh hưởng đến bước đi, cũng không thể ảnh hưởng đến nét mặt.

Sự dụ hoặc khủng bố sớm đã triệt để bao phủ toàn bộ ý thức của Mạnh Xuyên, ý thức chỉ phát ra một tiếng gầm yếu ớt, cuối cùng tiếng gầm yếu ớt đó cũng bị nhấn chìm.

Mạnh Xuyên thời khắc này không có ý nghĩ gì khác.

Hắn chỉ biết rằng đó là nơi đẹp nhất thế giới, bản thân được sinh ra, chính là để đến nơi đó! Không còn thứ gì gì có thể ngăn cản được bản thân.

“phù.”

Một chân giẫm lên không trung, rơi xuống phía dưới.

Cách nơi đó ngày càng gần rồi.

“Cuối cùng cũng đến rồi.” Khi đột ngột đến gần, hắn ta chỉ cảm thấy đầu óc hoàn toàn trống rỗng, cảm thấy vô cùng thoải mái, phảng phất như một đứa trẻ trong bụng mẹ, nhưng lại vô thức cảm thấy vô cùng thoải mái.

“Hả?” Mạnh Xuyên chợt giật mình, tỉnh lại.

Hắn ta đã đứng ở 1 lối ra của thông đạo, có Liễu Thất Nguyệt bên cạnh, Liễu Thất Nguyệt sớm đã tỉnh dậy , liền hét lên: “A Xuyên.”

“Tại sao ta lại đến đây?” Mạnh Xuyên nhìn quanh.

“Ta tỉnh dậy thì cũng đang đứng ở đây.” Liễu Thất Nguyệt nói, sau đó chỉ vào chỗ sâu trong hành lang phía sau, “Ta đã chờ ở đây rất lâu, sau đó lại nhìn thấy huỳnh ngơ ngác đi tới, dừng lại ở đây, rồi tỉnh dậy.”

“Ngơ ngác tới đây?” Mạnh Xuyên có chút giật mình, “Ta hoàn toàn không có ý thức.”

Cảm giác đánh mất chính mình, quả thực có chút đáng sợ.

Trên thực tế, các đệ tử của Nguyên Sơ Sơn đều không thích trong thời gian ngắn mất đi ý thức, cũng tức là họ có niềm tin tuyệt đối vào tông môn, mới nguyện ý đến đây để tu luyện. Và trong vạn năm trở lại đây, ‘Hoặc Tâm Động’ đích thật cũng rất an toàn, chưa từng xảy ra bất kì vấn đề nào.

“Mạnh Xuyên đại nhân.” Cửa hang có hai quản sự, trong đó có một người quản sự mập mạp cười nói: “Đến tầng bậc thứ nhất của tầng thứ tư, ngài mới rơi xuống đáy động.”

Mạnh Xuyên khẽ gật đầu, trình độ này so với lúc trước trên Hắc Ám  Tế Đàn tốt hơn một chút, xem ra lần đầu tiên trải qua khảo nghiệm đã giúp rèn luyện ý chí của hắn.

“Ta đi đến bậc thứ 2 của vòng thứ 3 đã rơi xuống rồi, so với A Xuyên huynh còn kém rất nhiều.” Liễu Thất Nguyệt nói.

“Muội đây cũng tương đương với Hắc Ám Tế Đàn bậc thứ năm mươi rồi.” Mạnh Xuyên cười nói: “Cũng rất không tệ rồi.”

Quản sự mập mạp ở một bên lại nói: “Sư phụ Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt đại nhân. Tôi luyện ở Hoặc Tâm Động, ít nhất phải nghỉ ngơi 10 ngày mới có thể tiếp tục xuống Hoặc Tâm Động. Mà luận về hiệu quả tu luyện, tốt nhất là trước 2 tháng, càng về sau, hiệu quả sẽ càng kém. Sau nửa năm, không còn tác dụng nữa.”

“Ta biết.” Mạnh Xuyên gật đầu, cùng Liễu Thất Nguyệt rời đi.

Hai người đang đi trên đường núi và nói về Hoặc Tâm Động.

“Dưới Hoặc Tâm Động rốt cuộc là cái gì, vì sao lại có sức dụ hoặc mạnh như vậy?” Liễu Thất Nguyệt nói.

“Đúng là rất mạnh.” Mạnh Xuyên gật đầu, chỉ mới vòng thứ ba, hắn đã không thể sử dụng sức nguyên thần chi lực của bản thân, thực sự đáng sợ! Nếu có thể đi tới đáy động, ý chí của ngươi đủ coi là một trong mười ý chí cao nhất của nhân loại, nó rốt cuộc là cái gì?

“A Xuyên, Hoặc Tâm Động trước 2 tháng tu luyện là tốt nhất, càng về sau hiệu quả càng kém.” Liễu Thất Nguyệt nói: “Huynh có hi vọng mấy tháng nữa có thể hoàn thành vòng thứ tư không?”

Mạnh Xuyên nhẹ nhàng lắc đầu: “Ý chí, còn tùy thuộc vào rất nhiều mặt. Trải nghiệm nhân sinh và cảm ngộ,  lại càng quan trọng hơn.”

Đến Hoặc Tâm Động nhiều lần?

Sau nửa năm, nó gần như vô dụng.

Theo như trong thư tịch ghi chép, rất khó để nâng cao ý chí nếu luyện tập thoải mái trên núi trong thời gian dài. Chân chính đi ra chiến trường, xem những biển máu trôi  nổi! Tự thân tham gia vào đó, trải qua từng trận sống chết. Nỗi đau thương khi đồng bạn tử chiến , sự kinh hỷ khi kích sát thành công Yêu vương, cảm giác bất lực khi thấy số lượng lớn binh lính bình thường chết trận... niềm vui cưới được một người vợ, sự phấn khích khi sinh ra một đứa trẻ, sự tra tấn tinh thần đã bị mắc kẹt trong bình cảnh tu hành suốt mười hai mươi năm, và sự giác ngộ khi đột phá........

Tất cả những các loại gặp gỡ trong cuộc sống, mới có thể giúp nguyên thần của một người càng cường đại, giúp ý chí của một người càng cường đại.

Nội tâm là tài liệu, ý chí là binh khí.

Chỉ có tích lũy đủ tài liệu, mới có thể tạo ra một món thần binh.

Một mực ở trên núi, trải nghiệm quá ít, một mực đi tôi luyện ý chỉ cũng sẽ chẳng đi về đâu. Vì vậy tất cả những Thần Tôn cường đại kia, một bên ra chinh chiến nhiều năm, sẽ thỉnh thoảng quay về tu luyện, ngược lại hiệu quả cũng tốt hơn nhiều.

“Từ từ nghĩ biện pháp thôi.” Mạnh Xuyên nói.

Nội tâm ý chí tăng cấp rất khó.

Ví dụ như Cơ Nguyên Thông, chính là vì nội tâm yếu ớt, tuy rằng đã trở thành đệ tử nội môn nhưng Mạnh Xuyên đá người bọn hắn lại chưa chưa từng gặp lại . Tất cả mọi người nghi ngờ Nguyên Sơ Sơn có an bài đặc biệt dành cho ‘Cơ Nguyên Thông’.

Với ý chí nội tâm yếu đuối của Cơ Nguyên Thông, nếu như một mực trên núi, trải nghiệm ít ỏi hơn 10 năm của hắn ta, có lẽ hắn sẽ hắn ta một đời này cũng không thể nào trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn. Buộc phải xuống núi, buộc phải tiến 1 bước vào nhân gian... đủ loại trải nghiệm , mới có thể khiến nội tâm hắn ta đột biến.

........

Ban đêm.

Mạnh Xuyên nằm ở trên giường ngủ say, cũng rơi vào trong mộng.

“Đến đây đến đây.”

Mạnh Xuyên đứng trên 1 phiến hư vô, nhìn sương mù đen cuồn cuộn trước mặt, sương mù đen cuồn cuộn thu hút mọi người từ bốn phía.

Mạnh Xuyên không không tỉnh táo ngơ ngác bay về phía đó, trên mặt mang theo nụ cười.

Hắn chỉ cảm thấy sương đen cuồn cuộn đó, là nơi đẹp nhất, hắn sống chỉ để bước vào một nơi như vậy, đó chính là toàn bộ ý nghĩa của sinh mệnh..

“KHÔNG!”

Sự phản kháng mạnh mẽ nảy sinh trong ý thức.

“Đây vốn không nên là toàn bộ cuộc đời ta.”

“Ta sống, có lẽ vẫn còn 1 ý nghĩa khác, còn có một chuyện khác cần làm.”

Những suy nghĩ dần dần xuất hiện, cố gắng hết sức để chống lại sự dụ hoặc.

“Đến đây đi.” Sương đen cuồn cuộn bắt đầu bay tới, muốn đem Mạnh Xuyên quét qua.

“Tôi tồn tại cuối cùng là vì chuyện gì?”

“Tại sao vậy”

Ý thức của Mạnh Xuyên đang gào thét, đang tự hỏi bản thấn.

Đột nhiên, từng ấn tượng lần lượt hiện lên, bao gồm ngoại hình của Mạnh Đại Giang, ngoại hình của Liễu Thất Nguyệt, còn có....... mẹ đang mỉm cười với bản thân!

“Cha, mẹ, Thất Nguyệt.” Mạnh Xuyên hoàn toàn ngộ ra, “Ta là Mạnh Xuyên! Ta là Mạnh Xuyên!”

Sau khi nhận ra chính mình, toàn bộ thế giới ác mộng bắt đầu rung chuyển và vặn vẹo, trông vô cùng hư ảo.

“Ta là Mạnh Xuyên, ta thề sẽ trảm chết tất cả yêu tộc trong thiện hả. Ta sao có thể bị ngươi dụ hoặc? Phá cho ta.” Mạnh Xuyên gầm lên, toàn bộ thế giới ác mộng hoàn toàn tan vỡ, ý thức của Mạnh Xuyên cuối cùng đột phá khỏi cơn ác mộng, cảm nhận được nội thân, cũng cảm nhận được thế giới bên ngoài.

Phù~~.

Mạnh Xuyên bỗng nhiên ngồi dậy, trán đổ mồ hôi lạnh, ngoài phòng vẫn còn tối đen.

“Ta gặp ác mộng sao?” Mạnh Xuyên lẩm bẩm nói, “Nghe nói rất nhiều đệ tử đi vào Hoặc Tâm Động sẽ gặp ác mộng, không ngờ ta cũng gặp ác mộng. Đối với ta có ảnh hưởng lớn như vậy? “

“Nhưng theo miêu tả trong thư tịch, trong vòng 10 ngày có lẽ sẽ khôi phục hoàn toàn.”

Đây cũng chính là lí do Nguyên Sơ Sơn đưa ra quy tắc ít nhất 10 ngày mới có thể lại tiến vào Hoặc Tâm Động.

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...